Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hoàng tử và người khốn cùng, Phần 3

2012-09-18 15:46

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Một dãy bậc thang dài chạy từ Điện Westminster xuống sông. Vương thuyền là chiếc thuyền lớn nhà vua dùng để du hành trên sông. Hai bên dãy bậc cấp này, các binh sĩ đang đứng chờ Hoàng tử đi ra.

Những cánh cửa lớn ở trên chóp dãy bậc mở ra. Nghe lện truyền, các binh sĩ đứng thật nghiêm. Huân tước Hertford cùng các quan lớn khác bước ra, đứng hai bên. Đoạn tất cả đều cúi rạp xuống khi Tom xuất hiện ở bậc cửa. Tom mặc đồ trắng. Tom đứng đó nhìn xuống con sông nơi em đã chơi đùa và bơi lội trong những ngày sung sướng kia: nhưng giờ đây em phải làm một vị Hoàng tử. Nhà vua đã ra lệnh như vậy. Em bước chầm chậm xuống các bậc thang, rồi vào vương thuyền.

Vương thuyền rời khỏi bờ. Thuyền xuôi dòng tới Tòa Thị sảnh -một sảnh đường trong thành phố, nơi sẽ tổ chức buổi tiệc.

Trong Toà Thị sảnh, tất cả các ông lớn, các phú gia của Luân đôn đang ngồi chờ Hoàng tử đến.

Tác giả: Mark Twain   - Người đọc: Nhím Xù - Kỹ thuật : Đức Thụy,  Nhím Xù
hoàng tử và người khốn cùng
Ảnh minh họa

John Canty đang lôi Edward về nhà mình ở hẻm Pudding. Dân chúng đi theo để chế nhạo cậu bé và cha nó.

Một mụ già kêu lên: “Phải lắm! Phải dạy thằng nhỏ làm theo lời dặn”

Khi họ về gần tới nhà, một cụ già bước ra. Cụ kêu to: “Buông nó ra! Tha cậu bé đi”.

Jonh Canty đánh vào đầu cụ già: cụ già ngã lăn xuống đó. Dân chúng bước qua mình cụ, theo chân John.

Cụ già vẫn nằm yên đó: cụ đã chết.

John Canty xô mạnh cửa phòng mình.

Hắn nói với vợ: “Đó, con trai bà đó! Nó không đem về một xu! Mà nó lại điên nữa”.

mẹ Tom chạy đến Edward. “Ồ, con trai của mẹ! Con trai đáng thương của mẹ!”

Bà nội (của Tom) cười: “Con trai đáng thương của mi! Con trai vô dụng đáng thương ấy! Chính chúng ta mới đáng thương”.

“Nếu mày không đem tiền về, máy không có đồ ăn” John Canty vừa nói vừa xô Edward xuống sàn nhà.

Chợt một giọng nói ngoài cửa. “John Canty! Mở cửa mau lên!”

Chuyện gì vậy?”, Canty hỏi.

“Tôi là bạn Ned của anh. Anh đánh một ông lão ngoài đường, phải không?”

“Đúng, Canty nói. “Lão ta cố bắt con trai tôi đi”.

“Chính Cha Andrew đó, ông ấy đã chết. Anh đã giết ông ấy. Anh nên tức tốc rời khỏi nơi đây thì hơn”.

“Đã chết!”, John nói. Đoạn hắn quay lại vợ và mẹ. “Bậy quá! Nhiều người đã thấy tôi đánh lão già. Họ sẽ báo cho quan tòa biết và tôi sẽ bị treo cổ. Ta phải đi! Hãy dắt hai đứa con gái tới gặp tôi ở cầu Luân Đôn. Tôi sẽ đi bằng con đường khác với thằng nhỏ”.

Canty nắm tay Edward, dẫn cậu đi qua những con đường nhỏ và những lối đi tối tăm cho đến khi họ tới gần dòng sông. Vài người đang ngồi uống rượu quanh bàn. Hắn thấy ánh lửa và đèn màu.

“Chuyện gì thế?” hắn hỏi một người đàn ông. “Các ông đang chờ cái gì vậy?”

“Chúng tôi đang chờ xem Hoàng tử Edward trong vương thuyền. Ngài đi dự tiệc ở Toà Thị sảnh. Này, cầm lấy cái này, uống đi và chúc: “Xin thượng đế phù hộ cho Hoàng tử Edward”.

Canty đưa tay cầm lấy chiếc bình rượu lớn. Nên hắn buông tay Edward. Edward nhanh nhẹn lách qua chân hắn chạy thoát.

(...)

Bạn cũng có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Đôi khi ta yêu một thành phố không phải vì thành phố có gì mà vì ở đó có ai. Thành phố Hà Nội đang độ chuyển mùa, không còn những đợt nắng nóng gay gắt mùa hè. Bầu trời xam xám một màu ảm đạm, những cơn mưa rả rích không ngớt, từng đợt gió se lạnh đã kịp tràn về. Phố dường như đang ở một khoảng chênh vênh không mùa, khiến lòng người có cảm giác nao nao, gợi nhớ về nhiều kỷ niệm.

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

back to top