Cảm ơn những vấp ngã để trưởng thành
2023-05-31 02:05
Tác giả:
Huỳnh Phúc Hậu
blogradio.vn - Cám ơn những muộn phiền bủa vây để tôi luyện cho tâm can trưởng thành trước tuổi. Nếu chọn lựa gánh vác vẹn phần vui thì có lẽ bản thân sẽ chẳng thể đứng trên đôi chân của mình sau đôi lận vụn vỡ, tay run rẩy cách mấy cũng nắm rì lấy sợi dây can trường để thân ta vững vàng bước tiếp đoạn đường phủ bao gam màu mới lạ.
***
Bỗng một ngày nhận ra, xung quanh ta chẳng có một nơi nào để dựa dẫm cả. Đôi vai chai sần của mẹ, bờ vai đã thôi vững chãi của cha cũng đưa ta vào miền gục ngã. Đó là cảm giác hụt hẫng như thể đang mon men trong khu rừng tối tăm rồi hụt chân rơi thẳng thừng vào đầm lầy nhớp nháp. Thứ kéo ta về thực tại là cảm giác hoang mang, sợ hãi… vừa khéo nó lại vuông với lẽ đời thực tại.
Có người bảo “sống chậm thôi” cứ mặc đời chậm trôi nhưng thời gian cứ tụt dần theo cách vận hành của vũ trụ. Thấm thoát tuổi hai mươi bay vèo như vết mực tím loang màu trang vở ngày lên chín lên mười, ta chợt lỗi nhịp giữa những bộn bề mang tên thanh xuân, con tim chật hẹp đang cố mang vác nhiều thứ, kẻ thương kẻ nhớ, kẻ mập mờ còn cả kẻ từng yêu.
Lật vài trang thanh xuân, sao nát nhàu màu tươi vui vụn vặt, len lỏi trong những nụ cười có chút gì đó nhăn nheo nơi khoé mắt. Tay hờ hững ôm những nỗi đau, nhưng những vết xước in hằng vào tay khiến ta rỉ máu, chợt nhận ra ta hững hờ chưa chắc những đau thương vì thương hại mà buông tha ta một nhát.
Cho dù bạn chọn cho mình một cuộc sống dịu dàng như ngọn thường xuân, bám rể thật sâu rồi vươn mình lên bờ rào cứng cỏi, cũng không tránh khỏi mưa gió tơi bời quật vào thân mình tơi tả. Sống một lần là một lần trải nghiệm, có đau thương mới biết trân trọng những dịu dàng có tương phùng thì chuyện chia xa cũng là tất yếu.
Sống cô đơn trong miền của những nỗi đau có kể ra cũng không ai thấu, sống cô độc trong hành tinh của kẻ chỉ thích đùa giỡn với vài nỗi đau đang chất đống. Mặc bão giông, vì chả có cơn bão nào đủ sức xô ngã một tán cây đã tự mình nằm xuống từ lâu. Cây im lặng nhìn gió cát tràn lấp thân mình, cây đau trong nỗi đau chung của gió, cây buồn cùng nỗi buồn của cát vì cát bị gió cuốn bay xa.
Loay hoay nhìn mọi thứ xung quanh từng ngày thay đổi, ta chọn cách sống “lập dị” mà người khác gán vào thân mình. Gom góp những muộn phiền rồi nhâm nhi ly cà phê để cảm. Giọt buồn cô đọng trong ánh mắt kẻ lang thang, còn giọt cà phê thì hoà tan vào dòng nước nóng đang tỏa khói nghi ngút khắp căn phòng.
Cám ơn những muộn phiền bủa vây để tôi luyện cho tâm can trưởng thành trước tuổi. Nếu chọn lựa gánh vác vẹn phần vui thì có lẽ bản thân sẽ chẳng thể đứng trên đôi chân của mình sau đôi lận vụn vỡ, tay run rẩy cách mấy cũng nắm rì lấy sợi dây can trường để thân ta vững vàng bước tiếp đoạn đường phủ bao gam màu mới lạ. Ta chọn cách nuôi dưỡng tâm hồn buồn tẻ không có nghĩa phớt lờ những nỗi vui, ta chọn một mình gặm nhấm đơn côi nhưng không phải lẻ loi giữa thế gian nghiệt ngã.
Đôi khi, sự ra đi của một người lại là tín hiệu xuất phát cho những điều mới mẻ, chỉ sợ bản thân không cam tâm đón nhận rồi chuyển hoá những thứ mới mẻ ấy thành khổ đau. Suy cho cùng, thứ “giết chết” một con người là suy nghĩ. Mặt trời mọc đằng đông, sông sâu vẫn tuôn mình ra biển, nụ cười mình sao phải giấu sau lớp mặt đau thương làm gì?
© Huỳnh Phúc Hậu - blogradio.vn
Xem thêm: Em Chỉ Là Người Tình
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
















