Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bỏ lỡ một người, bỏ lỡ một đời

2020-11-19 09:49

Tác giả: Mèo Lilu Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Có những đôi chân đi đến những trời xa xôi và thỏa mãn đích đến cuối cùng. Thế nhưng khi ngoảnh đầu nhìn lại, nhận ra trên chặng đường dài cua thanh xuân, ta đã bỏ lỡ những cuộc gặp mặt, bỏ lỡ đôi lần hẹn hò và bỏ lỡ cả hai tiếng tình yêu.

Câu là chàng trai tớ đã từng bỏ lỡ (Mèo LiLu)

***

Và đã ngần ấy năm trôi qua, tớ nhận ra trong một triệu khả năng thì chẳng có lấy mảy may 0,1 % khả năng tớ gặp lại cậu. Trái đất này chật hẹp nhưng đôi khi cũng lớn thật đấy cậu nhỉ.

Có khi nào một cánh bồ công anh đã rời gốc cây còn trở lại nơi cũ ấy không, chắc là chẳng bao giờ. Nó sẽ đậu trên một mảnh đất mới mẻ, sinh sôi nảy nở ở đấy và trở thành 1 cây bồ công anh mới. Nhưng nó vẫn là bồ công anh.

Ly lại trở về ngôi trường cũ, ngôi trường đã mười năm với những kỉ niệm luôn chôn chặt trong trái tim cô. Trường vẫn thế, chỉ có những bức tường như già cỗi hơn. Hàng hoa sữa cũng thế, trầm tư thả xuống mặt gạch lấm tấm rêu xanh những cánh đưa thư mỏng như cánh hoa bồ công anh. 

Ly mỉm cười thấy mình lại lang thang trên con đường này như mười năm trước, khi cô còn là cô nhóc mới lớn, đầy mộng mơ và tham vọng.

Bỏ lỡ một người, bỏ lỡ một đời

Hôm nay chủ nhật, cả trường nghỉ nên vắng lặng quá, vắng lặng đến nỗi Ly như nghe thấy cả tiếng cánh bồ công anh chạm xuống mặt đất vậy. Cô thích nhìn những cái cánh bồ công anh mỏng như cánh chuồn, xoay tròn rồi từ cây hoa sữa buông xuống sân trường hoặc gió sẽ mang chúng đi đâu đó thật xa, đôi khi là đậu trên bờ vai trắng tinh áo trắng của cậu đạp xe lướt thật nhanh trong gió. 

Ly biết Trung vẫn luôn cố tỏ ra ngầu trước mặt cô. Và chuyện ấy thật buồn cười, đến giờ nghĩ lại cũng thật buồn cười. Cô không nhịn được, một nụ cười mỉm bất chợt nở trên khuôn mặt mang nhiều tâm sự từ bao lâu.

Ly giờ đã là một người khác xa với những gì cô từng ước mơ trước đây nhưng trái tim cô vẫn mỏng manh, mơ mộng như những ngày còn áo trắng.

Lần nào về thăm nhà, cô cũng đi qua ngôi trường đầy ắp những kỷ niệm và mỗi lần thế, cô lại cố tình nhìn sâu vào sân trường, nơi có bóng đa già đã chứng kiến những tiết thể dục suốt ba năm của cô và chàng trai ấy.

Ly cảm giác như những năm tháng của mười năm trước chỉ vừa mới hôm qua, Ly tưởng như bóng áo trắng và nụ cười của Trung cứ thế bay theo cơn gió chiều tan trường, cậu ta sẽ lướt qua Ly thật ngầu, một cách rất cố tình mà không thèm ngoái đầu lại nhưng biết chắc cô đang nhìn.

Bỏ lỡ một người, bỏ lỡ một đời

Ly cứ thế đứng bần thần trên sân trường cho đến khi tiếng Vũ gọi cô trở về thực tại. Hôm nay là buổi họp lớp kỷ niệm mười năm ra trường của lớp cô. Chỉ một phần ba lớp tham gia được.

“Liệu cậu ấy có đến không?” Ly ngập ngừng trong lòng dù trong tận trái tim cô cảm nhận được Trung sẽ không đến, vì cô hiểu cậu. Nhưng vẫn luôn cầu mong cậu ấy sẽ đến. 

Cô chỉ muốn nhìn lại khuôn mặt ấy, khuôn mặt mà suốt mười năm qua nhiều lúc vẫn trở về trong giấc mơ của cô. Trở về trong nỗi nhớ sâu thẳm cùng mối tình tuổi học trò của cô.

Ly đã đi qua vài mối tình nhưng mỗi lần nghĩ về Trung, đó là thứ cảm giác rất khác mà cô không thể lý giải được. Có lẽ nó giống như những gì người ta vẫn nói, những gì không thể nào đạt được thì mãi mãi là điều đẹp nhất. Và với Ly cũng vậy, nó như cơn đau dai dẳng bám lấy cô không tha, những đêm cô đơn nơi đất khách quê người, cô nhớ Trung da diết.

Ly nhớ từng bông hoa, từng ngọn cỏ, từng cơn mưa, từng đám mây, cả cái góc bàn Trung hay ngồi và trêu cô thật đáng yêu. Nó làm Ly mỉm cười và thấy có thêm động lực để tiếp tục mỗi ngày. Đến hôm nay vẫn thế, như những đóa hoa nhỏ nảy nở trong lòng cô làm dịu đi cả cái oi bức, ngột ngạt của cuộc sống đầy bon chen nơi phố thị.

Bỏ lỡ một người, bỏ lỡ một đời

Ly và Trung học chung từ hồi mẹ còn ẵm ngửa, rồi tới đi mẫu giáo dù trong đầu cô chẳng còn tí kỷ niệm nào thời mẫu giáo. Học chung cấp 2, rồi tới tận cấp 3.

Trung là một cậu nhóc thông minh. Trung lại có vẻ đẹp mà con gái vẫn hay ganh tị, da trắng, lông mi dài, những ngón tay thì thon thon búp măng. Trong khi Ly ngược lại, cô thích nghe rock, ăn mặc như con trai, xem bóng đá và sẵn sàng tham gia luôn đội bóng đá nữ của trường. 

Tháng 9, sau khi biết tin thi trượt vào trường chuyên, Ly ở nhà khóc như mưa. Suốt những năm cấp 1, cấp 2 cô luôn là người giỏi nhất lớp, mẹ đã cho cô đi học thêm nhiều như thế, Ly cũng đã luôn nỗ lực như thế, vậy mà lại trượt.

Mẹ thấy con gái khóc như mưa lại còn bỏ ăn, mẹ cứ an ủi “Học ở trường gần nhà cũng được, trường gần nhà dạo gần đây nghe nói cũng nhiều giáo viên giỏi lắm”.

Ly nghe lời mẹ học ở trường gần nhà, cô vào chung lớp với Trung, Ly tính tình bướng bỉnh, con gái nhưng tính nghịch ngầm, mê truyện tranh, thích vẽ, thích viết truyện và mơ mộng linh tinh. 

Bỏ lỡ một người, bỏ lỡ một đời

Trong khi đám con trai trong lớp chỉ ham mê xem bóng đá, chơi những trò ngớ ngẩn thì Trung lại thích nghe nhạc nước ngoài, xem những bộ phim đang hot, săn những đĩa nhạc của các thần tượng đời đầu , cũng mê tít đọc truyện tranh.

Nói chung là sở thích giống hệt Ly, gu âm nhạc và mọi thứ của hai đứa đều trùng khớp, tính cách cũng dở dở ương ương như nhau, có lẽ vì thế mà Ly bắt đầu để ý Trung, Ly thấy cậu chẳng phải đứa khó ưa như cô vẫn từng nghĩ hồi cấp 2.

Vào lớp 10, Ly để ý Trung rất hay nhìn trộm Ly, dù đã xếp hai đứa ngồi cách một bàn, nhưng Trung gồi cạnh ngay Vân - bạn thân của Ly, thế là mỗi lần quay xuống nói chuyện với cô bạn thân đụng phải ánh mắt Trung, Trung sẽ lập tức cụp mắt đi chỗ khác, Ly thấy tim đập thình thịch, mặt cô nóng bừng nhưng vẫn giả vờ cố tỏ ra tự nhiên nói chuyện với Vân về phim ảnh.

Trung biết cô thích nhân vật nam chính, cả Ly và Vân đều mê tít nhưng lại cố tình nói xấu nam chính. Thế là hai người quay sang phản pháo và họ tranh luận rồi tranh cãi, Ly dỗi Trung không thèm nói chuyện, Trung cười như đắc thắng, nhưng Ly biết cậu chỉ làm thế chỉ để gây sự chú ý của cô.

Lần khác nữa, Ly mượn vở Trung chép bài, Trung bảo hôm nay không được, sáng mai tớ đưa cho. 

Bỏ lỡ một người, bỏ lỡ một đời

Hôm sau, Trung đưa vở cho Ly, không quên nháy mắt, có thư cho cậu trong đó. Ly không hiểu nhưng trong lòng cô tim như đang nhảy điệu valse.

Những nhút nhát ngây thơ thuở ấy khiến Ly chỉ dám giữ mọi thứ trong lòng, thành ra những năm tháng cấp 3 đi qua, họ chỉ có nhau trong tâm trí. Ly nghĩ rằng việc học mới thực sự là quan trọng nhất, nếu ra trường, hai người còn gặp lại nhau, cô nhất định sẽ tỏ tình với cậu.

Nhưng năm tháng qua đi, hai người có lẽ chẳng còn chút duyên gì với nhau nên dù biết Trung học Đại học Hà Nội, Ly cố tình lượn qua nhiều lần nhưng chưa bao giờ gặp. 

Năm nay Ly lại đứng dưới gốc hoa sữa năm nào, Trung vẫn không đến họp lớp. 

Có lẽ thời gian muốn thử thách cô hoặc có thể Trung sẽ đến trong một ngày nào đó. Thời gian trôi qua lâu như vậy, Trung trong kí ức của cô vẫn luôn là chàng trai với chiếc áo sơ mi trắng cùng bờ vai rộng lớn mà cô đã từng bỏ lỡ khi xưa. Và nếu gặp lại, cô nhất định sẽ nói cho Trung biết “Cậu là chàng trai tớ đã từng bỏ lỡ”.

Bỏ lỡ một người, bỏ lỡ một đời

Giọng đọc: Hà Diễm

Thiết kế: Hương Giang

Sản xuất: Thanh Lam

Mời xem thêm chương trình:

Bình yên đi qua mùa bão nổi

Mèo Lilu

Một con mèo đa sầu, đa cảm, và không bao giờ ngừng lạ lẫm với thế giới này!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Có một điều rất đơn giản trong tình yêu, đừng chạy theo một người cứ mải chạy theo người khác hoặc những thứ khác mà không bao giờ ngoảnh lại nhìn mình.

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi. Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Khi bạn tìm thấy một người yêu bạn thật lòng, bạn sẽ không phải trưởng thành, sẽ không phải mỗi ngày tìm cách làm cho anh ấy vui còn bạn thì buồn. Chúc bạn sớm ngày tìm được một người như vậy nhé, tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn yêu thương và trân trọng chính mình.

back to top