Phát thanh xúc cảm của bạn !

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

2022-05-05 00:05

Tác giả: Trịnh Ngọc Qúy, Bút Chọc Giọng đọc: Thắng Leo

blogradio.vn - Tháng năm vẫn thế, vội vàng qua đi trong lặng lẽ. Cả anh và em, cả những kỷ niệm của chúng ta cũng sẽ già cỗi, cũng hóa thành một câu chuyện cổ tích mà chẳng ai thèm nhớ đến hay kể lại. Thế nhưng em à, chỉ cần anh còn biết nhớ, còn biết nghĩ thì anh vẫn sẽ luôn nguyện cầu cho em được bình yên và hạnh phúc. Cầu cho em chọn một đời chẳng vướng sầu lo.

Cảm ơn em đã trở thành đoạn ký ức đẹp trong cuộc đời anh (Bút Chọc)

Đêm đã khuya, ánh đèn đường mờ mờ lọt qua khung cửa sổ, hắt những quầng sáng yếu ớt trên bức tường cũ. Ngoài phố đã im tiếng người qua lại, chỉ còn nghe văng vẳng rất khẽ giọng một ca sĩ nào đó buồn buồn từ nhà ai vọng tới. Không gian thật yên, nó khiến anh thấy lòng mình tự nhiên bâng khuâng quá.

Hồi còn bên em, anh đâu biết đến cảm giác này. Nó như một đồ xa xỉ đối với anh. Vậy mà, từ ngày em đi, nó bỗng trở nên người bạn thân thiết. Nó đến bên anh, gieo buồn, gieo thương nhớ vào nơi cõi lòng lạnh giá này.  Từng ngày trôi qua, nó cứ thế, cứ thế xâm lấn tâm hồn anh, khiến anh nghĩ về em nhiều hơn, trông em nhiều hơn.

Càng nghĩ về em, anh lại càng thấy thương em, thương cho một cuộc tình mà chính anh đã không biết nâng niu, không biết trân trọng, để giờ đây, trong màn đêm cô quạnh, anh phải nhận về nỗi u sầu miên man.

Giá như ngày ấy anh biết gìn giữ, biết trân quý những gì đang có thì nay đâu mất em, đâu phải muộn phiền thế này. Nhưng giá như chỉ là giá như, chẳng thể nào quay ngược thời gian. Vậy nên anh biết mọi sự nuối tiếc đều đã muộn màng.

Càng nghĩ về em, anh càng thấy nhung nhớ khôn nguôi. Những kỷ niệm xưa cũ bên em cũng theo nhau ùa về bồi đắp cho niềm nhung nhớ ấy. Những kỷ niệm mà em đã dành cho anh ngày nào, nó đẹp lắm, ngọt ngào lắm. Từng chút, từng chút kỷ niệm về em như khắc sâu vào tâm trí anh. Nó cồn cào, nó da diết trong anh mỗi khi đêm xuống.

tam_-_tinh

Sắp sang ngày mới rồi, cũng là ngày sinh  nhật của em. Em sẽ đón một tuổi mới, cái tuổi đã không còn nông nổi và bồng bột nữa. Đồng nghĩa với đó là em cũng sẽ trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn. Thế nhưng, với riêng anh, dù em có trải qua bao nhiêu mùa xuân nữa, ngày sinh nhật nữa thì trong lòng anh em vẫn nguyên nét ngây thơ như  thuở nào. Cái sự ngây thơ của tuổi đôi mươi mà anh nguyện yêu thương chọn một đời.

Nếu là ngày xưa, anh sẽ thức chờ đến đúng 0 giờ để được trở thành người đầu tiên nhắn tin chúc mừng sinh nhật cho em, cho cô gái nhỏ bé thơ ngây của anh. Tuy bây giờ anh cũng vẫn thức, vẫn chờ thời gian trôi nhưng anh không dám nhắn tin, anh không muốn làm phiền em nữa bởi chưng vì anh mà em cũng đã tổn thương quá nhiều rồi. Anh sẽ cố gắng giữ chặt những kỷ niệm, những nỗi buồn nhớ nhung cho riêng mình, không để em phải bận lòng vì anh nữa.

Bản nhạc trầm buồn nhà ai vẫn tiếp tục cất lên rất khẽ. Khúc ca như một lời tự sự tràn ngập niềm nhớ thương và lòng mong mỏi. Mỗi câu, mỗi từ của bài hát anh nghe mà ngỡ đó là tiếng lòng mình đang thì thầm.

"Một lần nào cho tôi gặp lại em. Đôi môi đó đến nay còn hồng? Một lần nào cho tôi gặp lại em. Rồi thiên thu sẽ là nhung nhớ”. Đúng vậy, anh đang rất nhớ, đang rất mong, một nỗi mong mỏi vô bờ bến.

Anh mong, rồi anh nhớ, những hình ảnh dịu dàng, tha thiết về em như một cuốn phim đang chầm chậm, chầm chậm xoay vòng trong trái tim, trong suy nghĩ của anh. Đôi lúc, anh cứ ngỡ em ở bên cạnh và muốn đưa tay níu lại nhưng giật mình choàng tỉnh mới hay đó chỉ là ảo mộng thoáng qua.

Chắc giờ này em đang say giấc nồng, chẳng biết đến một người vẫn còn chọn canh thâu thao thức vì mình. Nhưng như thế cũng sao đâu, miễn em được bình yên ngon giấc, không phải sầu lo vì ai, vì bất cứ điều gì là anh đã thấy vui lắm rồi. Chỉ là sẽ chẳng bao giờ, mãi mãi chẳng bao giờ  anh còn được kéo cho em cái chăn lúc em ngủ,  được khẽ vuốt lên đôi gò má mịn màng của em, được trộm ngắm em trong đêm vắng nữa.

Tiếng nhạc nhà bên cũng đã tắt, màn đêm như thêm phần tịch liêu, nỗi cô đơn càng trở nên đặc quánh. Một căn phòng vắng, một tâm hồn vắng ngẩn ngơ tìm vui trong ký ức xa vời. ÔI! Miền ký ức ngọt ngào của riêng anh luôn có hình bóng em nơi đó. Một miền ký ức đã cho anh buồn, cho anh vui và cho anh cả hạnh phúc vô cùng.

Xa em thật rồi, nhớ đấy, buồn đấy, tất cả chỉ còn lại một trời kỷ niệm nhưng em biết không, anh cũng vẫn thấy rất vui. Vui vì đã từng có em, đã từng cùng em say đắm suốt bao tháng ngày tuổi trẻ. Anh hiểu rằng một ngày nào đó, một lúc nào đó em sẽ trong vòng tay ai kia, bên người mới và quên đi đoạn tình xưa cũ, quên đi anh, một kẻ lãng du đã mang nhiều cay đắng cho em.

Tháng năm vẫn thế, vội vàng qua đi trong lặng lẽ. Cả anh và em, cả những kỷ niệm của chúng ta cũng sẽ già cỗi, cũng hóa thành một câu chuyện cổ tích mà chẳng ai thèm nhớ đến hay kể lại. Thế nhưng em à, chỉ cần anh còn biết nhớ, còn biết nghĩ thì anh vẫn sẽ luôn nguyện cầu cho em được bình yên và hạnh phúc. Cầu cho em chọn một đời chẳng vướng sầu lo. Cảm ơn em đã trở thành một đoạn ký ức đẹp trong cuộc đời anh.

blogradio_anhsenhoveemmotlansaucuoi

Bạn vừa lắng nghe tâm sự được gửi từ Bút Chọc. Tiếp theo chương trình, mời bạn lắng nghe lá thư:

Anh sẽ nhớ em một lần sau cuối (được gửi từ Trịnh Ngọc Quý)

Khi phảng phất những nồng nàn hương thơm hoa sữa khẽ chen ngang nơi đường đi của gió, khi những heo may của chút chớm thu khẽ chạm đáy nơi thẳm sâu tâm hồn trong một nỗi nhớ mang tên vô hình, anh bỗng chợt thấy giật mình – một cảm giác đã từng là thân quen nhưng cũng xa xôi đến kì lạ. Trong tình yêu và cuộc sống, đôi lúc ta đâu tính toán, định hướng được cho mọi chuyện của tương lai, ta chỉ có thể làm, chỉ có thể vững tin với những lí tưởng và hạnh phúc đã chọn. Ngày ấy, anh đã yêu em như vậy – một tình yêu thuần khiết và cũng đầy mộng mơ.

Anh đến với em khi trong em là những ngày tháng bất định của gian nan và giằng xé, là sự đấu tranh giữa bản thân của em và những định kiến cuộc sống xã hội. Cảm nhận và suy nghĩ trong anh không mang nặng những điều đã qua của em, với anh đấy chỉ là lần tai nạn không may trên bước đi đường đời. Nó cũng giống như vô vàn những lần anh đã thất bại và vấp ngã - đau đớn, khổ cực nhưng chúng ta vẫn phải tiếp bước, vẫn phải là chính mình. Tình yêu gửi trao nơi em đã giúp anh nhanh chân bước qua khoảng cách mong manh nhưng ngỡ chừng cũng thật mênh mang ấy để chúng ta nắm chặt bàn tay, bỏ lại sau lưng những ồn ào của định kiến xã hội mà cùng bên nhau tiến bước đi về nơi phía trước.

Anh sẽ nhớ em một lần sau cuối

Tình yêu trong gian khó ấy đã đem lại biết bao hi vọng trong anh, hi vọng về một tình cảm chân thành, bền chặt, sẽ mãi không chia phai khi anh và em đã cùng vượt qua biết bao những bão giông, khi mà ngay cả chính bản thân anh cũng đã trở nên mạnh mẽ hơn biết bao để lựa chọn và thực hiện điều anh mong muốn dù cho việc đấy chẳng đơn giản chút nào. Anh muốn được cùng em để chứng minh cho tất cả mọi người thấy được tình cảm của chúng mình và rằng sự định kiến của mọi người với em chỉ do và bắt nguồn từ một tai nạn không may mà thôi.

ben_-_em_12

Sự lắng đọng của cuộc sống thông qua những nhịp chảy di chuyển của thời gian tựa như những giọt đắng của vị cà phê. Từng nhịp, từng giọt một, ta thấy được hương vị của bản sắc cà phê theo từng phong cách pha chế và cũng thấy được thực tại những khía cạnh con người qua mỗi góc độ lăng kính của cuộc sống hiện tại. Em đã đổi thay! Đâu còn là người con gái khi anh bước đến, em đã là em của những định kiến xã hội và cản ngăn. Sự tê tái trong tiết trời giao thoa giữa cuối hè và chớm thu thật khủng khiếp và giá băng, nó nhanh chóng khiến anh không định hình và hiểu chuyện gì đã vừa xảy ra, khiến anh chạy lao đến bên em để tìm lấy một câu trả lời, một sự giải thích từ phía của em, nhưng đáp lại sự kiếm tìm cho những tia nắng ấm áp vẫn chỉ là màu xám xịt của gió mưa và buốt lạnh đến nhói đau nơi thẳm sâu con tim của sự kiếm tìm.

Anh sẽ nhớ em một lần sau cuối

Thực tại nghiệt ngã hiện nguyên nơi phía trước dù cho anh cố không tin vào chính mắt của mình. Anh tự hỏi, sau tất cả những cố gắng, những khó khăn đã qua, anh và em đã có với nhau những gì, liệu rằng tình cảm anh dành cho em có đúng hay không? Sau biết bao những thăng trầm, sau biết bao những bỏ mặc định kiến xã hội để chúng ta đến được với nhau nhưng rồi bỗng chốc sự gắn kết tưởng như mãi bền vững ấy lại tan biến trong ngỡ ngàng và vô vọng. Anh không hiểu được em, tính cách, suy nghĩ và cả hành động – những điều mà anh tưởng như đã cảm nhận, đã nắm bắt được nó. Em nhẹ nhàng ra đi tựa như làn gió thổi, không lưu luyến và nhung nhớ những gì mà cả hai đã từng trải qua, để lại biết bao những trống trải trong anh.

Sự thờ ơ, buông bỏ của em làm anh giật mình cho những gì anh đã từng vì em, cho những gì đã từng được anh trân trọng. Cảm giác nơi tận đáy sâu tâm hồn không một chút muốn lưu giữ lại những gì đã qua thật tàn nhẫn và lạnh lùng, điều đó tạo nên sự xa lạ đến cùng cực để những gì đã là thân quen phút chốc trở nên rối bời và cũng thật xa vời - Một khoảng lặng sâu thẳm trong anh, có lẽ thật khó để lấp đầy. Tất cả, giờ chỉ còn là miền ký ức xa xôi trên chặng đường đã qua của cuộc sống, một sự hối tiếc cho tình yêu khi cả hai không cùng chung nơi một bước đường.

Xa xăm và mênh mang, anh nhớ đến em lần cuối để lấp lại khoảng lặng đã qua!

Tác giả: Bút Chọc, Trịnh Ngọc Quý

Giọng đọc: Thắng Leo

Thực hiện: Hằng Nga

Thiết kế: Hương Giang

Xem thêm video:

Trịnh Ngọc Qúy

Không gì là dễ dàng

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Đôi khi ta yêu một thành phố không phải vì thành phố có gì mà vì ở đó có ai. Thành phố Hà Nội đang độ chuyển mùa, không còn những đợt nắng nóng gay gắt mùa hè. Bầu trời xam xám một màu ảm đạm, những cơn mưa rả rích không ngớt, từng đợt gió se lạnh đã kịp tràn về. Phố dường như đang ở một khoảng chênh vênh không mùa, khiến lòng người có cảm giác nao nao, gợi nhớ về nhiều kỷ niệm.

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

back to top