Phát thanh xúc cảm của bạn !

Anh luôn nhớ em, cô gái đến từ hôm qua! (Thì thầm 343)

2014-03-23 21:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Bum Bum

Thì thầm bên bàn phím - Rồi mai này, anh đi xa. Hà Nội ở lại, em ở lại. Nhịp sống vẫn thế, dòng người vẫn chảy trôi. Chỉ anh lo sợ biết bao giờ mới trở lại, bao giờ mới quay về với những bến đỗ bình yên. Hay liệu rằng có khi nào anh đánh rơi, lãng quên thứ gì hay không. Vốn trên đời không có điều mãi mãi, chỉ là lòng người bền được đến bao lâu.



Thế là Hà Nội của anh lại bước vào một mùa xuân nữa, em của anh lại thêm một tuổi. Tuổi hai mươi đẹp nhất đời người. Lâu rồi mình chẳng gặp nhau, cũng không giữ liên lạc, em có thay đổi gì nhiều không. Anh gần như chẳng có gì mới mẻ, vẫn cũ kĩ như thế. Có chăng, chỉ là đi nhiều hơn, trải nghiệm nhiều hơn. Cuộc sống của anh, ngoài bài vở, gia đình, em… còn có thêm những chuyến đi nữa. Hay ít nhất, là lặng ngắm những chuyến người qua.

Hà Nội chẳng phải mùa thu, mà Long Biên vẫn cứ lộng gió. Mà thật ra nơi này bốn mùa đều lộng gió, chỉ là mùa này, gió sẽ mát lành hơn, trong veo, và bãng lãng. Anh hay ngồi nơi quán quen, có anh chủ quán thân thiện, trò chuyện vài ba thứ chuyện vu vơ trên đời. Rồi anh lại thoáng nghĩ, biết bao giờ, anh mới được cùng em ngồi thảnh thơi nơi ấy, ngắm nhìn thành phố với những ánh đèn vàng, long lanh buổi đêm. Ngắm những chuyến tàu trễ chảy trôi, những nhịp ray tàu đều đều, chầm chậm. Để tự thấy lòng như lắng lại, được bình yên khi ngồi bên nhau… Xa rồi, biết lấy gì mà nhớ! Vì cuộc đời là những chuyến đi.

Anh đã từng xách ba-lô lên và đi. Những chuyến xe bus đã cùng anh qua bao nhiêu cung đường. Qua nắng mưa, qua giông bụi. Cùng anh đến nhiều nơi, và cùng nhau lướt qua bao nhiêu câu chuyện. Nhưng sau mỗi chuyến đi người ta lại trở về. Bởi ham vui thì có bao nhiêu chỗ, chỉ bình yên mới khiến người ta quay về mà thôi. Lòng anh biết bao lần giông bão, bao lần nhớ em đến nao lòng. Có khi cảm thấy nhịp thở như nặng nề, loạn nhịp bởi gặp một ai đấy giống em. Từ mái tóc đen, dày và mượt, nụ cười thân thuộc, hay những câu vui đùa chẳng may trùng hợp… thế rồi những thứ ấy cũng mãi mãi chỉ là điều thoáng qua. Chỉ một nơi, một nơi bình yên mà anh luôn nghĩ đến... Là em!

Vô tình anh đọc được những dòng ghi chú của 1 cô bạn về những chuyến tàu mà thấy mình ngu ngơ quá. Có lẽ đã già quá rồi, không thể nghĩ đơn giản được, vô lí quá em nhỉ, ngu ngơ mà chẳng thể thành ngây thơ. Anh đã bao lần đứng ngắm nhìn những chuyến tàu qua, không vội vã. Bao lần dòng người hối hả, cau có vì mất thì giờ cho những chuyến tàu kia, thì anh vẫn cứ thảnh thơi mỉm cười. Mỗi chuyến tàu qua, luôn gợi nên những khoảnh khắc xúc động. Có người trên chuyến đi ấy để trở về, có người sẽ ra đi thật xa. Còn anh, mỗi toa lướt đi, cũng như bao nhiêu con người đã lướt qua nhịp sống của mình. Đôi khi là những lần buông tay hờ hững, đôi khi là chủ động quay lưng, và đầy hối tiếc. Nhưng cũng có khi, người ta lẳng lặng ngoảnh mặt đi. Như em! Mỗi chuyến tàu qua, lần nào cũng có cảm giác như ai chở điều gì đi mất, trào lên cảm giác hụt hẫng chông chênh của người ở lại. Tự nhiên nghĩ đời người như những chuyến tàu. Đến một thành phố, lên một chuyến tàu, và xuống ở một ga khác.

Anh cũng định có lần bắt tàu đi xa, tự nghĩ rằng nếu có khi không may mắn, rồi lại đợi chờ. Anh vẫn tin rằng khi anh lỡ chuyến tàu mà anh là hành khách ở toa ghế ngồi cứng không điều hòa là lúc anh có thêm thời gian tích lũy để anh có được vé ở toa nằm mềm điều hòa. Khi thứ tốt nhất rời bỏ mình mà đi thì sẽ có thứ tốt hơn dành cho mình. Anh vẫn thường mê mẩn những chuyến tàu, thần người nhìn những chuyến tàu đi qua, miên man những suy nghĩ, và cảm xúc thân thuộc.

Rồi mai này, anh đi xa. Hà Nội ở lại, em ở lại. Nhịp sống vẫn thế, dòng người vẫn chảy trôi. Chỉ anh lo sợ biết bao giờ mới trở lại, bao giờ mới quay về với những bến đỗ bình yên. Hay liệu rằng có khi nào anh đánh rơi, lãng quên thứ gì hay không. Vốn trên đời không có điều mãi mãi, chỉ là lòng người bền được đến bao lâu.



Cũng như hai lời đối ngược trong cùng một bài hát:

“Và rồi ta hứa sẽ quay trở lại”

Sau cùng:

“Dường như là vẫn thế em không trẻ lại, mãi mãi là như thế anh không trẻ lại”

Anh luôn nhớ em, cô gái đến từ hôm qua!


  •  Gửi từ 1 chàng trai đại học y Hà Nội.


Mời bạn lắng nghe thì thầm Gửi trái tim một ngày cuối Đông

Thì thầm số 343 được thể hiện qua giọng đọc Bumbum và Nhóm sản xuất Dalink Studio

(...)





Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Tôi thầm nói khẽ “cơn mưa qua phố rồi trời cũng sẽ sáng, mọi thứ sẽ vẹn nguyên như lúc ban đầu, như sóng vào bờ rồi ngược lại ra khơi”. Tôi bước chân đi vội vã, chỉ còn duy nhất một ánh sáng cuối cùng đèn nhà ai cũng vừa chợt tắt, giờ đây là màn đêm đầy tĩnh lặng yên bình.

Replay Blog Radio: Điểm dừng hạnh phúc

Replay Blog Radio: Điểm dừng hạnh phúc

Em đừng hỏi anh rằng anh sẽ yêu ai…Hãy cho anh thêm thời gian để bình tĩnh hơn, để anh có thể sắp xếp những nỗi nhớ về em ngăn nắp lại rồi anh sẽ lại yêu. Anh sẽ nhớ em lắm đấy.

Blog Radio 772: Ánh mặt trời phía sau lưng (Phần 2)

Blog Radio 772: Ánh mặt trời phía sau lưng (Phần 2)

Xanh đã đúng. Tôi không biết phía trước còn những khó khăn thử thách gì đang đợi chờ nữa. Nhưng chắc chắn tôi sẽ không còn cô đơn nữa, khi ngay bây giờ đã luôn có một đôi bàn tay ấm áp nắm rất chặt lấy đôi bàn tay của tôi. Như muốn mãi mãi sẽ không bao giờ buông ra vậy...

Mong anh hãy cất lại quá khứ khi bên em

Mong anh hãy cất lại quá khứ khi bên em

Tình cảm là tự nguyện và trách nhiệm; thời gian tới, dứt khoát với người cũ theo đúng nghĩa của nó, tiếp tục giữ lấy tình cảm này, giữ lấy cô hay không là do chính anh mà thôi. Cô vẫn tha thứ cho tất cả những gì anh đã làm cô đau lòng, vì thương anh.

back to top