Phát thanh xúc cảm của bạn !

Viết về các anh - những người lính giữa thời bình

2018-07-27 09:54

Tác giả: Đoàn Hòa


Giữa những ngày hòa bình, các anh vẫn không ngừng hy sinh vì Tổ Quốc...

Tôi sinh ra và lớn lên giữa những ngày đất nước đã hòa bình, khi đất nước đã qua những ngày mưa bom bão đạn. Vậy nên nỗi đau của người đi kẻ ở, của những mất mát hy sinh chỉ qua lời kể, trang sách. Tôi cứ nghĩ rằng nỗi đau ấy sẽ không xảy ra trong những ngày đất nước bình yên. Thế nhưng vẫn có hy sinh, vẫn có mất mát ngay cả khi ta không hề nghĩ tới. Và hôm nay, tôi bắt gặp những hình ảnh về các anh, bắt gặp hình ảnh những giọt nước mắt của các bà, các mẹ, các chị, của những người thương các anh ra đi khi còn quá trẻ... Một lần nữa, máu của những người lính lại đổ xuống giữa thời bình của đất nước.

blog radio, Viết về các anh - những người lính giữa thời bình

Đó là hai người chiến sỹ vừa mới hy sinh trong lúc huấn luyện vì máy bay rơi. Ngay trước giờ bay, họ vẫn còn nói chuyện, vẫn còn cười đùa, nụ cười giòn tan cuối cùng với thời gian. Và rồi hôm nay, thay vào đó là nước mắt của những người ở lại. Những mảnh vỡ của chiếc máy bay Su-22U, số hiệu 8551 của Trung đoàn Không quân 921, Sư đoàn 371, Quân chủng Phòng không - Không quân đã mang hai người lính của chúng ta đi xa. "Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ sẽ dành phần ai? Ai cũng một thời trẻ trai, cũng từng nghĩ về đời mình. Phải đâu may nhờ rủi chịu? Phải đâu trong đục cũng đành..." Những câu hát đằm sâu triết lý này dường như đã nói thay tất cả nhiệt huyết tuổi trẻ, nói thay lý tưởng mà các anh vẫn không ngừng tâm niệm.

Đó là những chiến sỹ trẻ vẫn miệt mài dành hết thanh xuân, sức trẻ để mang con chữ đến các bản làng xa xôi. Những con chữ ấy là hy vọng, là ước mơ, là tương lai cho những đứa trẻ nghèo. Vậy mà các anh vẫn không quản ngại chia sẻ những nhọc nhằn cùng nhân dân, gieo vào suy nghĩ các em niềm tin về một tương lai tươi đẹp. Con đường ấy dù có khó khăn, có phải trèo đèo lội suối, có phải vất vả hơn nữa thì có sao, đã có nụ cười của các em nhỏ, có niềm tin và trách nhiệm của người lình mà các anh sẵn sàng gánh vác, có những cái nắm tay thắm tình dân quân để các anh thêm động lực.


Đó là những anh bộ đội nơi biên cương, dành trọn năm tháng tươi đẹp nhất của cuộc đời để công tác nơi địa đầu Tổ quốc, nguy hiểm nơi rừng núi biên giới luôn rình rập. Nơi đầu sóng ngọn gió ngoài biển Đông, nơi biên giới hiểm trở vẫn có những người lính âm thầm đã ngã xuống, ngay cả trong thời bình. Không còn đạn lạc, chẳng có sốt rét rừng, có những người lính vẫn hi sinh vì cứu một em nhỏ giữa dòng nước lũ, vì bảo vệ một hòn đảo mỗi khi triều lên là chìm sâu trong nước, vì đuổi bắt tội phạm giữa đêm khuya…

Gian nan là thế, hiểm nguy là thế, nhưng tôi vẫn luôn tự hào khi luôn có những thanh niên tự nguyện nhập ngũ và yêu thích quân đội như một niềm khát khao được cống hiến cho Tổ quốc. Họ chấp nhận những ngày rèn luyện vất vả nơi thao trường, chấp nhận cái nắng cháy lưng và cả những ngày hành quân mưa ướt sũng, bởi họ tự hào khi được mang trên vai quân hàm, được khoác lên mình bộ quần áo xanh.

© ĐH - blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chữa lành hay chắp vá?

Chữa lành hay chắp vá?

Làm mọi điều để quên đi, nhưng khi ngồi lại, họ vẫn thật đau đớn và đáng thương. Rồi vết sẹo trong tim sẽ ở lại đó cho đến khi con tim kia ngừng đập, và trái tim ấy cũng thật buồn khi luôn dè chừng, không thể mở ra lần nữa mà không nghi ngờ hay lo sợ.

Tuổi 16 khó quên

Tuổi 16 khó quên

Chúng tôi hàn huyên tâm sự suốt một đêm dài, đến gần sáng mới bắt đầu chìm vào giấc ngủ. Đến khoảng 9h sáng tôi mới thức dậy, tôi thấy mình đang ôm Huy, nhìn gần mới thấy rõ, cậu ấy... đẹp... trai quá.

Về anh ơi

Về anh ơi

Hay là mình về đi! Về những ngày anh em ta còn nhỏ Để anh em mình cùng được bên cạnh mẹ

Khoảnh khắc ấm lòng ngày Tết

Khoảnh khắc ấm lòng ngày Tết

Mẹ cha chuẩn bị thùng to, thùng nhỏ cho con mang theo hương vị quê nhà, trong hành trang của con còn có tình yêu thương của gia đình mình, con mang theo ước mơ của mẹ cha, mang theo khao khát và mong chờ vào năm mới sung túc.

Ngày đến trường

Ngày đến trường

Tạm biệt nhau để có ngày ta gặp lại Bạn của tôi người bạn thuở xuân xanh Ngày xưa đó phượng hồng áo trắng Ghế nhà trường năm tháng bên nhau.

Ánh nắng đến từ những kẽ nứt tâm hồn

Ánh nắng đến từ những kẽ nứt tâm hồn

Bóng tối có đáng sợ đến mức nào cũng không đáng sợ bằng việc chấp nhận ở trong bóng tối mà không kịp đợi ánh sáng đến.

Nỗi lòng

Nỗi lòng

Ba nó, một người đàn ông nay đã chễm chệ ở cái tuổi vang danh sự nghiệp, tay vẫn đang cầm chén cơm vừa nhận từ người vợ mà ông đích thân đi xin cưới khi còn là cậu thanh niên 18 tuổi không gia đình, không sự nghiệp, không có lấy một tiếng thơm. Giọng ông có hơi chút khàng khàng, khiến bã vai của nó run run vì giật mình.

Tình yêu ấy ngây thơ

Tình yêu ấy ngây thơ

Tớ cũng có một tình yêu tuổi học trò như bao người. Chỉ là nó có chút đau khổ. Có chút day dứt và cay đắng.

Đôi ta

Đôi ta

Hạnh phúc từ đây, màu nắng ấm An lòng duyên thắm, vẹn tình chung.

VIẾT CHO EM

VIẾT CHO EM

Viết cho em, tôi viết cho em Viết tình ta, bài thơ mùa hạ Có ngàn hoa dưới trời tươi nắng Có tình ta còn đôi chút xa…

back to top