Phát thanh xúc cảm của bạn !

Viết về các anh - những người lính giữa thời bình

2018-07-27 09:54

Tác giả: Đoàn Hòa


Giữa những ngày hòa bình, các anh vẫn không ngừng hy sinh vì Tổ Quốc...

Tôi sinh ra và lớn lên giữa những ngày đất nước đã hòa bình, khi đất nước đã qua những ngày mưa bom bão đạn. Vậy nên nỗi đau của người đi kẻ ở, của những mất mát hy sinh chỉ qua lời kể, trang sách. Tôi cứ nghĩ rằng nỗi đau ấy sẽ không xảy ra trong những ngày đất nước bình yên. Thế nhưng vẫn có hy sinh, vẫn có mất mát ngay cả khi ta không hề nghĩ tới. Và hôm nay, tôi bắt gặp những hình ảnh về các anh, bắt gặp hình ảnh những giọt nước mắt của các bà, các mẹ, các chị, của những người thương các anh ra đi khi còn quá trẻ... Một lần nữa, máu của những người lính lại đổ xuống giữa thời bình của đất nước.

blog radio, Viết về các anh - những người lính giữa thời bình

Đó là hai người chiến sỹ vừa mới hy sinh trong lúc huấn luyện vì máy bay rơi. Ngay trước giờ bay, họ vẫn còn nói chuyện, vẫn còn cười đùa, nụ cười giòn tan cuối cùng với thời gian. Và rồi hôm nay, thay vào đó là nước mắt của những người ở lại. Những mảnh vỡ của chiếc máy bay Su-22U, số hiệu 8551 của Trung đoàn Không quân 921, Sư đoàn 371, Quân chủng Phòng không - Không quân đã mang hai người lính của chúng ta đi xa. "Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ sẽ dành phần ai? Ai cũng một thời trẻ trai, cũng từng nghĩ về đời mình. Phải đâu may nhờ rủi chịu? Phải đâu trong đục cũng đành..." Những câu hát đằm sâu triết lý này dường như đã nói thay tất cả nhiệt huyết tuổi trẻ, nói thay lý tưởng mà các anh vẫn không ngừng tâm niệm.

Đó là những chiến sỹ trẻ vẫn miệt mài dành hết thanh xuân, sức trẻ để mang con chữ đến các bản làng xa xôi. Những con chữ ấy là hy vọng, là ước mơ, là tương lai cho những đứa trẻ nghèo. Vậy mà các anh vẫn không quản ngại chia sẻ những nhọc nhằn cùng nhân dân, gieo vào suy nghĩ các em niềm tin về một tương lai tươi đẹp. Con đường ấy dù có khó khăn, có phải trèo đèo lội suối, có phải vất vả hơn nữa thì có sao, đã có nụ cười của các em nhỏ, có niềm tin và trách nhiệm của người lình mà các anh sẵn sàng gánh vác, có những cái nắm tay thắm tình dân quân để các anh thêm động lực.


Đó là những anh bộ đội nơi biên cương, dành trọn năm tháng tươi đẹp nhất của cuộc đời để công tác nơi địa đầu Tổ quốc, nguy hiểm nơi rừng núi biên giới luôn rình rập. Nơi đầu sóng ngọn gió ngoài biển Đông, nơi biên giới hiểm trở vẫn có những người lính âm thầm đã ngã xuống, ngay cả trong thời bình. Không còn đạn lạc, chẳng có sốt rét rừng, có những người lính vẫn hi sinh vì cứu một em nhỏ giữa dòng nước lũ, vì bảo vệ một hòn đảo mỗi khi triều lên là chìm sâu trong nước, vì đuổi bắt tội phạm giữa đêm khuya…

Gian nan là thế, hiểm nguy là thế, nhưng tôi vẫn luôn tự hào khi luôn có những thanh niên tự nguyện nhập ngũ và yêu thích quân đội như một niềm khát khao được cống hiến cho Tổ quốc. Họ chấp nhận những ngày rèn luyện vất vả nơi thao trường, chấp nhận cái nắng cháy lưng và cả những ngày hành quân mưa ướt sũng, bởi họ tự hào khi được mang trên vai quân hàm, được khoác lên mình bộ quần áo xanh.

© ĐH - blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Phải chăng tôi đã yêu em?

Phải chăng tôi đã yêu em?

Phải chăng tôi đã yêu em Yêu như cách tôi thấy em trên nền đồng xanh ngắt

Có một khoảng trời tôi rất yêu

Có một khoảng trời tôi rất yêu

Có một khoảng trời tôi rất yêu Khoảng trời tôi nhìn qua khung cửa sổ Chở che tôi suốt mười hai năm học Khoảng trời trong vắt màu xanh ngọc Đẹp như tuổi thiên thần của tôi.

Thương về miền Trung

Thương về miền Trung

Con người miền Trung nơi đây thật thà chất phát, yêu thương lẫn nhau và nhiệt tình với du khách gần xa.

Những ngày đông lạnh năm 17 tuổi

Những ngày đông lạnh năm 17 tuổi

Đông đã về. Gió vẫn thổi xuyên qua những mảnh tôn trước hiên nhà. Nhớ lại ánh nhìn đầu tiên tôi gặp, nhớ lại khoảng thời gian trước đây tôi và cậu chơi thân với nhau, tôi lại ước gì lúc đó đừng ngước lên nhìn ánh mắt ấy. Giá như không nhìn thì trong tôi đã không đầy sự phức tạp như thế này. Nhưng mỗi khi nhắc tới hai chữ “giá như” thì có lẽ đã quá muộn rồi. Năm 17 tuổi, tôi chưa thích ai nhiều đến thế. Còn cậu chưa biết ai thích cậu nhiều đến vậy?

‘Con người hỡi ôi’- Hoài nhớ những điều nhỏ nhặt

‘Con người hỡi ôi’- Hoài nhớ những điều nhỏ nhặt

W.G.Sebald, nhà văn Đức nổi tiếng chuyên viết về ký ức, chiêm nghiệm rằng “ký ức nằm ngủ trong chúng ta hằng tháng, hằng năm trời, lặng lẽ sinh sôi, cho đến khi thức dậy bởi một chuyện vặt nào đó”.

Nỗi khổ chỉ những người bị đổ mồ hôi tay mới hiểu

Nỗi khổ chỉ những người bị đổ mồ hôi tay mới hiểu

Tôi đã từng hẹn hò một anh chàng vào mùa đông và chia tay vào mùa hè, chỉ vì tôi không muốn anh ấy nắm bàn tay ướt mồ hôi của tôi.

Mùa hè năm ấy em gặp anh

Mùa hè năm ấy em gặp anh

Đã 6 năm trôi qua, tôi vẫn bồi hồi khi nhớ lại mùa hè năm ấy. Tôi của 6 năm trước chỉ là cô bé 13 tuổi còn anh cũng chỉ vừa bước vào Đại học. Tôi lúc ấy không có giữ số điện thoại cũng một bức hình của anh, tất cả những gì về anh chỉ nằm trong ký ức của tôi.

Anh sẽ đi cùng em

Anh sẽ đi cùng em

Nếu em đang muốn khóc Thì hãy báo cho anh Anh không phải dỗ dành, Giúp cho em cười được. Điều anh cần làm trước Là sẽ khóc cùng em

Chúng ta là người yêu nhưng chỉ yêu nhau chút ít

Chúng ta là người yêu nhưng chỉ yêu nhau chút ít

Chúng ta là người yêu của nhau hay chỉ là những người tri kỷ hay là những người bạn tâm giao. Yêu nhau thật đấy nhưng lại cảm thấy xa lạ và lạc lõng khi ở bên nhau, cần nhau thật đấy nhưng chỉ khi buồn phiền ta mới tìm đến nhau, là người yêu nhưng chỉ yêu nhau một chút ít.

Hãy yêu thương bản thân mình nhiều hơn

Hãy yêu thương bản thân mình nhiều hơn

Hãy yêu thương bản thân mình nhiều hơn dù có lúc bạn không nhận ra rằng thật ra người mà chúng ta yêu nhất chính là bản thân mình. Hãy mang đến cho bản thân những điều tươi đẹp nhất, học cách lắng nghe và thấu hiểu chính mình bạn sẽ nhìn thấy thế giới này tuyệt vời hơn những gì bạn từng nghĩ.

back to top