Mừng ngày Quốc khánh: Đất nước là máu xương
2009-09-09 10:16
Tác giả:
Blog Việt
Đã hơn nửa thế kỉ trôi qua kể từ buổi sáng mùa thu lịch sử Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc "Tuyên ngôn độc lập" khai sinh ra nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa - nhà nước Dân chủ nhân dân đầu tiên ở Đông Nam Á. Lớp thế hệ Tôi - những con người sinh ra trong thời bình, chưa một lần phải nghe tiếng súng bom, tiếng máy bay gầm rít bầu trời, tiếng đại bác xé toạc không gian yên ả... lại nghĩ về mùa thu xưa...
Hơn 80 năm trời nô lệ, những tưởng tất cả những cuộc đấu tranh đều dìm trong biển máu, thế rồi dân tộc ta đã trải qua biết bao hy sinh mới có thể làm nên buổi sáng mùa thu cờ đỏ sao vàng rực rỡ ấy...
|
|
|
Ảnh minh họa: tuanvietnamnet |
"Hỡi đồng bào cả nước. Tất cả mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng, tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc". Độc lập dân tộc là điều quý giá nhất mà một quốc gia nhỏ bé như Việt nam, luôn bị nhòm ngó bởi cường quốc lớn thấm thía hơn bao giờ hết. "Chúng ta thà hi sinh tất cả chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ". Câu nói đó vang vọng vào sâu thẳm trái tim mỗi người con yêu tổ quốc, không tiếc tuổi thanh xuân, không tiếc máu xương lên đường nhập ngũ. Bởi họ hiểu "Sự sống bắt đầu từ cái chết", và:
"Khi tổ quốc cần, chúng ta biết hi sinh
Giữ lấy cầu ao
Giữ lấy giàn trầu
Giữ xanh mái tóc..."
(Hoa Chanh - Nguyễn Bao)
"Lớp cha trước, lớp con sau
Đã thành đồng chí chung câu quân hành".
(Tố Hữu)
9 năm chống Pháp, 21 năm đánh Mỹ và bè lũ tay sai, biết bao chàng trai, cô gái anh hùng đã mãi mãi nằm nằm lại ở lứa tuổi 20 với khoảng trời xanh trên đầu để đất nước có được như ngày hôm nay.
Mùa thu vẫn trở về đúng hẹn và "đất nước im súng bom" đã khá lâu rồi. Chiều qua tôi ra đường, đạp xe vòng quanh thành phố, đâu đâu cũng cờ hoa rực rỡ, thấy như mình đương sống trong giờ khắc thiêng liêng của hơn 60 năm về trước. Ngày quốc khánh, bất kể ai, từ cụ già, bà lão kinh qua gian khổ chiến tranh, hay tới lớp thế hệ hậu chiến, yêu tổ quốc đều thấy nao lòng. Niềm vui nhỏ nhoi của tôi, niềm hân hoan nhỏ nhoi của bạn, và hằng hà sa số niềm vui khác góp lại để làm nên niềm vui tổ quốc lớn lao
![]() |
|
Ảnh minh họa: tuanvietnamnet |
Máu xương đã đổ để có được hạnh phúc bình dị đó, bạn có quý trọng không, còn tôi: “Đất nước là máu xương của mình" rồi.
Mừng ngày quốc khánh, như ai, tôi cũng treo cờ với tất cả tự hào về dân tộc tôi, đất nước tôi, nhỏ bé, nhưng bền gan và anh dũng. Tôi thấy:
"Mùa thu vẫn dịu dàng nhỏ nhẹ
Êm đềm về và lặng lẽ xanh cao"
(Hồ Bất Khuất).
Mùa thu độc lập đong đầy mơ ước của riêng tôi và các bạn...
- Gửi từ Blogger Kim Thanh Phong: ““…I am me… “Nếu tôi chết đi, xin cứ để ban công rộng mở…” (Gacxi Lorca)””
- Ý kiến bạn đọc
Nhớ thương Bác...!
La mot 8x toi thuc su rat xuc dong truoc bai viet nay cua ban!Bay gio rat kho de mot 8x,9x co duoc nhung xuc cam nhu the de viet ra bai viet hay nhu vay!Hy vong neu nhung ai doc duoc bai nay se co rieng cho minh nhung cam nhan quy bau!Mong nhung bai viet nhu the se co nhieu them de cho the he tre chung ta duoc trau doi!cam on ban!
Tôi thích bài viết của bạn. Ngắn gọn, súc tích nhưng vẫn mang đầy ý nghĩa lớn lao. Cảm giác mà tôi đã và đang sống cũng là những điều có trong bài viết này. Đã rất lâu rồi mới lại gặp được sự đồng cảm như thế. Vui ghê. Cảm ơn bạn. Chúc bạn mọi điều tốt lành!
Chúc mừng Quốc khánh 2 - 9 !
Cung nho biet bao nguoi dan viet nam hom nayngay 2/9.tam hon toi lai ron ra don mung quoc khanh ..toi that long biet on cac anh hung da quen minh hi sinh de dat nuoc duoc doc lap.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống




Quốc khánh năm nay, nhà tôi có internet. Tôi rất xúc động khi đọc bài viết của bạn. Tôi chợt thấy muốn đăng bài thơ của mình mừng Quốc khánh. Tôi đã gửi bằng thư điện tử (Email) đến: Blogviet@vietnamnet.vn và đang chờ.