Phát thanh xúc cảm của bạn !

U23 Việt Nam - những chàng trai truyền cảm hứng cho người trẻ

2018-02-01 10:33

Tác giả:


blogradio.vn - Sau những ngày rạo rực dần vơi đi cũng là khi có rất nhiều điều về những chàng trai của U23 dần dần được hé lộ. Có lẽ họ chẳng phải là những người nổi tiếng, là những ngôi sao để mọi người tìm kiếm những thông tin đời tư, cá nhân của các cầu thủ. Thế nhưng cũng chính vì thế mà chúng ta mới biết đến nhiều hơn về những chàng trai không ngại khó ngại khổ, theo đuổi đam mê và truyền cảm hứng cho biết bao người trẻ.



Gia cảnh khó khăn

Những chàng trai của tôi, các em với làn da ngăm ngăm vì tập trong nắng trong sương.

Những chàng trai của tôi, từ nhỏ các em đã lăn lộn giữa những bãi cỏ, những đường đê để tranh nhau quả bóng.

Những chàng trai của tôi xuất thân từ những gia đình có hoàn cảnh khó khăn, từ những làng quê nghèo nhưng chưa bao giờ chịu từ bỏ đam mê.

Đó là Bùi Tiến Dũng với đôi tay vàng nhưng cũng từng lấm lem vữa, bùn, xi măng và cát. Và đôi tay ấy đưa U23 Việt Nam đi từ ngưỡng cửa lịch sử này đến đỉnh cao lịch sử khác. Thế mà đã có lúc tưởng chừng như cái nghèo khiến Tiến Dũng từ bỏ giấc mơ của mình, đi làm thuê, làm phụ hồ, làm ruộng giúp đỡ bố mẹ. Thế nhưng thật may khi cánh cửa này đóng lại thì sẽ có một cánh cửa khác mở ra. HLV Nguyễn Thành Dũng đưa Tiến Dũng về đội trẻ Thanh Hoá. Thời điểm đó, bóng đá trẻ xứ Thanh chìm trong khó khăn.

Miệt mài tập luyện và cố gắng để trở thành thủ môn số 1 của U19 Việt Nam, Tiến Dũng đã tạo nên cơn sốt tại Bahrain.

Và rồi khi tham gia U23 Việt Nam, Tiến Dũng một lần nữa tạo nên kỳ tích khi xuất sắc hứng trọn từng quả bóng.

Đó là Phan Văn Đức, người hùng thầm lặng của U23 Việt Nam, một người con của xứ Nghệ nghèo. Nhưng rồi ai cũng phải ngạc nhiên trước ngôi nhà nhỏ, nghèo của Văn Đức. Vì hoàn cảnh khó khăn, bố của Văn Đức vào Bình Dương làm công nhân và mới đây mẹ của Đức cũng đã vào sống cùng bố.

Đó là Phạm Xuân Mạnh khiến bao nhiêu người không khỏi xúc động khi chia sẻ rằng "tiền thưởng để giúp mẹ trả nợ".



Luôn cố gắng và không bỏ cuộc

Bóng đá Việt Nam được đánh giá ở mức trung trong khu vực Đông Nam Á, thế nhưng để vươn ra mức độ châu lục hay thế giới là điều còn quá xa vời. Thế nhưng chính thành công, chính những nỗ lực không ngừng của các chàng trai trẻ U23 đã chứng minh rằng có nỗ lực sẽ có thành công.

Lần lượt vượt qua vòng bảng và tiến vào trận Tứ kết giải U23 Châu Á, dường như người hâm mộ chưa bao giờ nghĩ đến điều lớn lao ấy.

Nhưng các tuyển thủ vẫn chưa dừng ở đó khi tiếp tục đi vào Bán kết, rồi loại đối thủ mạnh Qatar và dành tấm vé vào trận Chung kết để đời.

Trong thời tiết khắc nghiệt là trận mưa tuyết lớn khiến mặt sân phủ trắng, và đối với một đội bóng đến từ Việt Nam - thời tiết nóng và rất ít khi có tuyết, chính là một điểm bất lợi cho tất cả các cầu thủ. Người hâm mộ lo lắng và có lẽ chính các em cũng lo lắng. Thế nhưng đằng sau những lo lắng ấy là ai cũng cố gắng dành hết sức mình cho trận đấu quyết định này.

Khó khăn là thế, nhưng những chàng trai ấy vẫn luôn ấp ủ niềm đam mê với bóng đá và đợi đến ngày tỏa sáng với những thành tích, cố gắng đạt được.



Tình yêu với Tổ quốc

"Tôi không hiểu động lực nào khiến người ta quên đi nỗi đau của bản thân mình mà xông pha như thế, ngoại trừ niềm tin chiến thắng và lòng tự hào dân tộc", tác giả Du Phong viết.

Suốt cả trận đấu kéo dài, các em phải chịu đựng cái lạnh cắt da cắt thịt của tuyết, phải thật bình tĩnh để nhìn theo bóng trắng giữa nền sân trắng tinh, phải thật cẩn thận bởi đội bạn đang trong đồng phục trắng. Theo dõi trận đấu ấy, tôi dường như chỉ thấy những chiến binh áo đỏ xông pha giữa làn tuyết trắng chứ chẳng thể nào nhận ra quả bóng và những chàng trai áo trắng của đối phương cũng đang lăn xả. Thế nhưng các em đã làm được điều đó, đã dùng ý chí và niềm tự hào để vượt lên khó khăn.

Tôi nhìn thấy khoảnh khắc Tiến Dũng dù bị chảy máu vẫn kiên quyết đá cho đến khi trọng tài yêu cầu em rời sân để xử lý vết thương. Gương mặt nhăn nhó chạy đi mới thấy em đã cố gắng chịu đau như thế nào.

Tôi thấy khoảnh khắc Xuân Trường cùng đồng đội cào tuyết để giúp Quang Hải đã phạt tốt nhất mới thấy hết sự trân trọng của các em dành cho mỗi cơ hội. Cú đá phạt ấy là cơ hội duy nhất cho chúng ta, là một cơ hội hiếm hoi để quyết định tinh thần của cả đội. Và tất cả các em trân trọng nó. Ánh lên trong đó là quyết tâm chiến thắng, quyết tâm đem vinh quang về cho đất nước và những người hâm mộ.

Và cú đá phạt tuyệt vời của Quang Hải đã mang lại thêm động lực, niềm tin và khiến mọi người thôi thúc dành chiến thắng hơn. Cả nước hô vang "Việt Nam" để ăn mừng chiến thắng, còn các em ôm chặt nhau giữa trời tuyết trắng xóa.

Tôi thấy khi Duy Mạnh cắm lá cờ Việt Nam trên đụn tuyết trắng ở sân cỏ, có lẽ đó chính là niềm tự hào lớn lao của các em, của cả Việt Nam khi làm nên điều kỳ tích ấy. Bóng đá Việt Nam chưa bao giờ được đánh giá quá cao, thế nhưng giờ đây các em đã mang nó đến với một sân chơi rộng hơn và khiến tất cả phải ngưỡng mộ. Giây phút ấy thật xúc động!



Tôi thấy cờ đỏ sao vàng ngợp trời Việt Nam, hàng nghìn lá cờ đỏ rực trên Sân Vận động Mỹ Đình, trên phố Nguyễn Huệ (TP.HCM)... Người người hát vang bài ca chiến thắng, bài ca "Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng", bài ca của sự tự hào và hãnh diện về những nỗ lực của các em.

Khó khăn.

Thử thách.

Nhưng những chàng trai trẻ đã làm rất tốt.

"Nếu các em chiến đấu để mang cúp về tặng người hâm mộ thì người hâm mộ chúng tôi không cần cúp nữa, chúng tôi cần các em thôi. Các em chính là phần thưởng, là món quà quý báu nhất của đất nước này rồi. Hãy về đây, đồng bào đang chờ các em cùng mở hội. Chúng tôi ăn mừng không chỉ vì các em đã đạt được huy chương, mà vì các em đã cho chúng tôi thấy một Việt Nam anh dũng và bất khuất thế nào" (Du Phong)

© ĐH - blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mối tình tuổi 19, 20

Mối tình tuổi 19, 20

Cậu biến tớ từ một cô gái dám đặt tin tưởng cho người khác thành một đứa chẳng dám tin tưởng thêm, từ một đứa hay bám người thành một đứa sợ phiền đến người khác, sợ khi bản thân kể luyên thuyên chuyện trên trời dưới đất, bao nhiêu dòng tin nhắn chỉ nhận lại một vài chữ và rồi biến mất.

Em và người

Em và người

Em đã nghĩ có lẽ những con người được mặc những bộ sắc phục vô cùng kiêu hãnh và đẹp đẽ kia cứ luôn lạnh lùng và xa cách như vậy sao? Hay đó là một sự bắt buộc vì chúng ta gặp nhau ở bệnh viện, với hai vai trò rất khác nhau, em là bác sĩ cứu chữa cho người còn người là một bệnh nhân. Lúc đó em đã nghĩ vậy, có lẽ là vậy.

Trả

Trả

Trả mây về cho gió Trả gió về cho trờ Trả trời về trong mắt Một thời ta có đôi

Ngày mai của mình

Ngày mai của mình

Trong từng người, có những sợi dây liên kết đặc biệt, những kết nối không ngẫu nhiên mà duyên số đã sắp đặt. Những mối liên kết này, nếu biết bảo vệ và giữ chặt, sẽ giúp ta không đánh mất chính mình.

Hãy yêu thương bố mẹ nhiều hơn nếu còn có thể

Hãy yêu thương bố mẹ nhiều hơn nếu còn có thể

Họ giúp chúng ta thấy được rằng, dù có xảy ra bất cứ điều gì, họ vẫn luôn tin tưởng và tự hào về chúng ta. Chính niềm tin và sự kỳ vọng của bố mẹ đã trở thành động lực mạnh mẽ, khuyến khích chúng ta không ngừng nỗ lực và phát triển bản thân.

Phượt trong nỗi cô đơn (Phần 2)

Phượt trong nỗi cô đơn (Phần 2)

"Hãy thực hiện điều mình muốn làm, dù chỉ một lần trong đời, cho dù thất bại thì cũng đã sống trọn vẹn. Đừng để muộn màng, cứ trì hoãn để rồi nuối tiếc tại sao ko làm điều mình thích, tại sao lại sống vì người khác. Đừng để bản thân hối tiếc, hãy bước lên dũng cảm thực hiện mơ ước của mình."

Vĩnh biệt cuộc tình

Vĩnh biệt cuộc tình

Anh đã biết rằng yêu là đau Thế nhưng anh thấy nên quên đi Vì mình không hẹn trong tư tưởng Gọi giấc mơ nào với hoài nghi

Mười năm đợi ngày xương rồng nở hoa - Phần 2

Mười năm đợi ngày xương rồng nở hoa - Phần 2

Minh Thuỳ có cuộc hôn nhân hợp đồng với Thanh Tùng – người mà cô yêu đơn phương mười năm. Tuy đã sống chung một nhà nhưng mỗi lần chạm mặt nhau, cả hai cũng chỉ chào hỏi như những người xa lạ. Nhưng sống chung lâu ngày mà không phát sinh tình cảm thì quả thực nực cười. Tình cảm của Minh Thuỳ luôn chôn chặt, còn Minh Tùng vì lý do gì đó mà cũng giấu kín tâm tư của chính bản thân mình. Liệu rằng hôn nhân hợp đồng của Thanh Tùng và Minh Thuỳ sẽ đi tới cái kết như thế nào?

Con đường về nhà mãi là con đường đẹp nhất

Con đường về nhà mãi là con đường đẹp nhất

Như những ngày quá nhiều phiền muộn, con chỉ muốn được trở về nhà nhìn ba tưới cây, nhìn mẹ bên mâm cơm ấm nóng sau những mệt nhoài phố thị. Bây giờ, khi lớn rồi, đi nhiều rồi, con mới chợt nhận ra rằng, con đường về nhà mãi là con đường đẹp nhất…

Phượt trong nỗi cô đơn (Phần 1)

Phượt trong nỗi cô đơn (Phần 1)

Nàng bỗng nhiên quyết định đi xe máy một mình từ Sài Gòn về Quy Nhơn, mặc dù nhỏ bạn sợ hãi gọi điện ỉ ôi năn nỉ khuyên giải đủ điều, nhưng nàng kiên quyết: "Mày đừng lo, nếu đây là số mệnh tao, thì tao là người lựa chọn."

back to top