Phát thanh xúc cảm của bạn !

U23 Việt Nam - những chàng trai truyền cảm hứng cho người trẻ

2018-02-01 10:33

Tác giả:


blogradio.vn - Sau những ngày rạo rực dần vơi đi cũng là khi có rất nhiều điều về những chàng trai của U23 dần dần được hé lộ. Có lẽ họ chẳng phải là những người nổi tiếng, là những ngôi sao để mọi người tìm kiếm những thông tin đời tư, cá nhân của các cầu thủ. Thế nhưng cũng chính vì thế mà chúng ta mới biết đến nhiều hơn về những chàng trai không ngại khó ngại khổ, theo đuổi đam mê và truyền cảm hứng cho biết bao người trẻ.



Gia cảnh khó khăn

Những chàng trai của tôi, các em với làn da ngăm ngăm vì tập trong nắng trong sương.

Những chàng trai của tôi, từ nhỏ các em đã lăn lộn giữa những bãi cỏ, những đường đê để tranh nhau quả bóng.

Những chàng trai của tôi xuất thân từ những gia đình có hoàn cảnh khó khăn, từ những làng quê nghèo nhưng chưa bao giờ chịu từ bỏ đam mê.

Đó là Bùi Tiến Dũng với đôi tay vàng nhưng cũng từng lấm lem vữa, bùn, xi măng và cát. Và đôi tay ấy đưa U23 Việt Nam đi từ ngưỡng cửa lịch sử này đến đỉnh cao lịch sử khác. Thế mà đã có lúc tưởng chừng như cái nghèo khiến Tiến Dũng từ bỏ giấc mơ của mình, đi làm thuê, làm phụ hồ, làm ruộng giúp đỡ bố mẹ. Thế nhưng thật may khi cánh cửa này đóng lại thì sẽ có một cánh cửa khác mở ra. HLV Nguyễn Thành Dũng đưa Tiến Dũng về đội trẻ Thanh Hoá. Thời điểm đó, bóng đá trẻ xứ Thanh chìm trong khó khăn.

Miệt mài tập luyện và cố gắng để trở thành thủ môn số 1 của U19 Việt Nam, Tiến Dũng đã tạo nên cơn sốt tại Bahrain.

Và rồi khi tham gia U23 Việt Nam, Tiến Dũng một lần nữa tạo nên kỳ tích khi xuất sắc hứng trọn từng quả bóng.

Đó là Phan Văn Đức, người hùng thầm lặng của U23 Việt Nam, một người con của xứ Nghệ nghèo. Nhưng rồi ai cũng phải ngạc nhiên trước ngôi nhà nhỏ, nghèo của Văn Đức. Vì hoàn cảnh khó khăn, bố của Văn Đức vào Bình Dương làm công nhân và mới đây mẹ của Đức cũng đã vào sống cùng bố.

Đó là Phạm Xuân Mạnh khiến bao nhiêu người không khỏi xúc động khi chia sẻ rằng "tiền thưởng để giúp mẹ trả nợ".



Luôn cố gắng và không bỏ cuộc

Bóng đá Việt Nam được đánh giá ở mức trung trong khu vực Đông Nam Á, thế nhưng để vươn ra mức độ châu lục hay thế giới là điều còn quá xa vời. Thế nhưng chính thành công, chính những nỗ lực không ngừng của các chàng trai trẻ U23 đã chứng minh rằng có nỗ lực sẽ có thành công.

Lần lượt vượt qua vòng bảng và tiến vào trận Tứ kết giải U23 Châu Á, dường như người hâm mộ chưa bao giờ nghĩ đến điều lớn lao ấy.

Nhưng các tuyển thủ vẫn chưa dừng ở đó khi tiếp tục đi vào Bán kết, rồi loại đối thủ mạnh Qatar và dành tấm vé vào trận Chung kết để đời.

Trong thời tiết khắc nghiệt là trận mưa tuyết lớn khiến mặt sân phủ trắng, và đối với một đội bóng đến từ Việt Nam - thời tiết nóng và rất ít khi có tuyết, chính là một điểm bất lợi cho tất cả các cầu thủ. Người hâm mộ lo lắng và có lẽ chính các em cũng lo lắng. Thế nhưng đằng sau những lo lắng ấy là ai cũng cố gắng dành hết sức mình cho trận đấu quyết định này.

Khó khăn là thế, nhưng những chàng trai ấy vẫn luôn ấp ủ niềm đam mê với bóng đá và đợi đến ngày tỏa sáng với những thành tích, cố gắng đạt được.



Tình yêu với Tổ quốc

"Tôi không hiểu động lực nào khiến người ta quên đi nỗi đau của bản thân mình mà xông pha như thế, ngoại trừ niềm tin chiến thắng và lòng tự hào dân tộc", tác giả Du Phong viết.

Suốt cả trận đấu kéo dài, các em phải chịu đựng cái lạnh cắt da cắt thịt của tuyết, phải thật bình tĩnh để nhìn theo bóng trắng giữa nền sân trắng tinh, phải thật cẩn thận bởi đội bạn đang trong đồng phục trắng. Theo dõi trận đấu ấy, tôi dường như chỉ thấy những chiến binh áo đỏ xông pha giữa làn tuyết trắng chứ chẳng thể nào nhận ra quả bóng và những chàng trai áo trắng của đối phương cũng đang lăn xả. Thế nhưng các em đã làm được điều đó, đã dùng ý chí và niềm tự hào để vượt lên khó khăn.

Tôi nhìn thấy khoảnh khắc Tiến Dũng dù bị chảy máu vẫn kiên quyết đá cho đến khi trọng tài yêu cầu em rời sân để xử lý vết thương. Gương mặt nhăn nhó chạy đi mới thấy em đã cố gắng chịu đau như thế nào.

Tôi thấy khoảnh khắc Xuân Trường cùng đồng đội cào tuyết để giúp Quang Hải đã phạt tốt nhất mới thấy hết sự trân trọng của các em dành cho mỗi cơ hội. Cú đá phạt ấy là cơ hội duy nhất cho chúng ta, là một cơ hội hiếm hoi để quyết định tinh thần của cả đội. Và tất cả các em trân trọng nó. Ánh lên trong đó là quyết tâm chiến thắng, quyết tâm đem vinh quang về cho đất nước và những người hâm mộ.

Và cú đá phạt tuyệt vời của Quang Hải đã mang lại thêm động lực, niềm tin và khiến mọi người thôi thúc dành chiến thắng hơn. Cả nước hô vang "Việt Nam" để ăn mừng chiến thắng, còn các em ôm chặt nhau giữa trời tuyết trắng xóa.

Tôi thấy khi Duy Mạnh cắm lá cờ Việt Nam trên đụn tuyết trắng ở sân cỏ, có lẽ đó chính là niềm tự hào lớn lao của các em, của cả Việt Nam khi làm nên điều kỳ tích ấy. Bóng đá Việt Nam chưa bao giờ được đánh giá quá cao, thế nhưng giờ đây các em đã mang nó đến với một sân chơi rộng hơn và khiến tất cả phải ngưỡng mộ. Giây phút ấy thật xúc động!



Tôi thấy cờ đỏ sao vàng ngợp trời Việt Nam, hàng nghìn lá cờ đỏ rực trên Sân Vận động Mỹ Đình, trên phố Nguyễn Huệ (TP.HCM)... Người người hát vang bài ca chiến thắng, bài ca "Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng", bài ca của sự tự hào và hãnh diện về những nỗ lực của các em.

Khó khăn.

Thử thách.

Nhưng những chàng trai trẻ đã làm rất tốt.

"Nếu các em chiến đấu để mang cúp về tặng người hâm mộ thì người hâm mộ chúng tôi không cần cúp nữa, chúng tôi cần các em thôi. Các em chính là phần thưởng, là món quà quý báu nhất của đất nước này rồi. Hãy về đây, đồng bào đang chờ các em cùng mở hội. Chúng tôi ăn mừng không chỉ vì các em đã đạt được huy chương, mà vì các em đã cho chúng tôi thấy một Việt Nam anh dũng và bất khuất thế nào" (Du Phong)

© ĐH - blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Phải chăng tôi đã yêu em?

Phải chăng tôi đã yêu em?

Phải chăng tôi đã yêu em Yêu như cách tôi thấy em trên nền đồng xanh ngắt

Có một khoảng trời tôi rất yêu

Có một khoảng trời tôi rất yêu

Có một khoảng trời tôi rất yêu Khoảng trời tôi nhìn qua khung cửa sổ Chở che tôi suốt mười hai năm học Khoảng trời trong vắt màu xanh ngọc Đẹp như tuổi thiên thần của tôi.

Thương về miền Trung

Thương về miền Trung

Con người miền Trung nơi đây thật thà chất phát, yêu thương lẫn nhau và nhiệt tình với du khách gần xa.

Những ngày đông lạnh năm 17 tuổi

Những ngày đông lạnh năm 17 tuổi

Đông đã về. Gió vẫn thổi xuyên qua những mảnh tôn trước hiên nhà. Nhớ lại ánh nhìn đầu tiên tôi gặp, nhớ lại khoảng thời gian trước đây tôi và cậu chơi thân với nhau, tôi lại ước gì lúc đó đừng ngước lên nhìn ánh mắt ấy. Giá như không nhìn thì trong tôi đã không đầy sự phức tạp như thế này. Nhưng mỗi khi nhắc tới hai chữ “giá như” thì có lẽ đã quá muộn rồi. Năm 17 tuổi, tôi chưa thích ai nhiều đến thế. Còn cậu chưa biết ai thích cậu nhiều đến vậy?

‘Con người hỡi ôi’- Hoài nhớ những điều nhỏ nhặt

‘Con người hỡi ôi’- Hoài nhớ những điều nhỏ nhặt

W.G.Sebald, nhà văn Đức nổi tiếng chuyên viết về ký ức, chiêm nghiệm rằng “ký ức nằm ngủ trong chúng ta hằng tháng, hằng năm trời, lặng lẽ sinh sôi, cho đến khi thức dậy bởi một chuyện vặt nào đó”.

Nỗi khổ chỉ những người bị đổ mồ hôi tay mới hiểu

Nỗi khổ chỉ những người bị đổ mồ hôi tay mới hiểu

Tôi đã từng hẹn hò một anh chàng vào mùa đông và chia tay vào mùa hè, chỉ vì tôi không muốn anh ấy nắm bàn tay ướt mồ hôi của tôi.

Mùa hè năm ấy em gặp anh

Mùa hè năm ấy em gặp anh

Đã 6 năm trôi qua, tôi vẫn bồi hồi khi nhớ lại mùa hè năm ấy. Tôi của 6 năm trước chỉ là cô bé 13 tuổi còn anh cũng chỉ vừa bước vào Đại học. Tôi lúc ấy không có giữ số điện thoại cũng một bức hình của anh, tất cả những gì về anh chỉ nằm trong ký ức của tôi.

Anh sẽ đi cùng em

Anh sẽ đi cùng em

Nếu em đang muốn khóc Thì hãy báo cho anh Anh không phải dỗ dành, Giúp cho em cười được. Điều anh cần làm trước Là sẽ khóc cùng em

Chúng ta là người yêu nhưng chỉ yêu nhau chút ít

Chúng ta là người yêu nhưng chỉ yêu nhau chút ít

Chúng ta là người yêu của nhau hay chỉ là những người tri kỷ hay là những người bạn tâm giao. Yêu nhau thật đấy nhưng lại cảm thấy xa lạ và lạc lõng khi ở bên nhau, cần nhau thật đấy nhưng chỉ khi buồn phiền ta mới tìm đến nhau, là người yêu nhưng chỉ yêu nhau một chút ít.

Hãy yêu thương bản thân mình nhiều hơn

Hãy yêu thương bản thân mình nhiều hơn

Hãy yêu thương bản thân mình nhiều hơn dù có lúc bạn không nhận ra rằng thật ra người mà chúng ta yêu nhất chính là bản thân mình. Hãy mang đến cho bản thân những điều tươi đẹp nhất, học cách lắng nghe và thấu hiểu chính mình bạn sẽ nhìn thấy thế giới này tuyệt vời hơn những gì bạn từng nghĩ.

back to top