Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cảm ơn những người con đã hy sinh tuổi xuân, xương máu cho đất nước

2009-08-04 11:26

Tác giả:


Blog Việt - Năm nào cũng vậy, khắp nơi trên dải đất cong cong hình chữ S này đều có những hoạt động chào đón ngày Thương binh liệt sĩ trong niềm tưởng nhớ thiêng liêng thành kính – nhưng với con  - một người trẻ 8X sinh trong thời bình thì dịp 27/7 năm nay đã đến với rất nhiều xúc cảm…

Lần đầu tiên xem lại những thước phim tài liệu về chiến tranh trên truyền hình vào chiều nay, con đã khóc, đã lặng người đi và nước mắt âm thầm rơi lăn trước hình ảnh người mẹ Quảng Bình gồng mình chèo đò trên sông Nhật Lệ dưới trời mưa bom dội xuống của kẻ thù…      

Buổi tối, khi đài THVN tường thuật trực tiếp chương trình “Bài ca không quên” tại Quảng Trị, trong đó có một vở kịch ngắn mang tên “Hồn trinh nữ” – kể về những người con gái tuổi mười tám đôi mươi khao khát được yêu được sống, mong mỏi đến ngày hòa bình để trở về nhưng đã anh dũng hi sinh tại hang Tám Cô (tên gọi của hang lánh đạn trên một cung đường đã chôn vùi tám người thanh niên xung phong trong một trận địch rải bom ở Quảng Bình, tháng 11/1972) - thêm một lần nữa nước, mắt con lại tuôn rơi… Và tiếng hát của ca sỹ Cẩm Vân cứ dội vào trong con, ám ảnh, da diết đến tê lòng:

 “ Bài ca tôi không quên tôi không quên những người đã ngã
Bài ca tôi không quên tôi không quên gửi trọn đời cho tất cả
là đồng đội tôi còn ôm súng giữ biên cương.

Bài ca tôi không quên tôi không quên đất rừng xứ lạ
Bài ca tôi không quên tôi không quên bước dồn đường khuya đói lả
gạo hẩm cầm hơi một điếu thuốc cũng chia đôi”…

(Bài ca không quên – Phạm MinhTuấn)

 

Ảnh minh họa: Tác giả bài viết sưu tầm

Con khóc, vì những năm trước, con chỉ nghe, chỉ xem những thước phim ấy như một tư liệu về hiện thực chiến tranh, nhưng  lần này, con đã cảm, đã thấu được nỗi đau, những mất mát trong mỗi thước phim, mỗi lời ca ấy – nói chính xác hơn là chuyến đi tìm mộ liệt sĩ của chú trong tháng 5 vừa qua ở chiến trường miền Đông Nam Bộ đã cho con cảm được nỗi đau chung của đất nước một thời lửa đạn trước những ngôi mộ chí lặng câm mà con đã đi qua…

 Tháng Tư năm 25 tuổi, con đi công tác và  lần đầu tiên con đến với Sài Gòn, lần đầu tiên trong đời mình con có một chuyến đi xa như thế… Rồi nghe người quen đi tìm mộ liệt sĩ nói có gặp đâu đó ở nghĩa trang liệt sĩ huyện Bình Long hay Phước Long gì đó mộ phần có tên tuổi, quê quán như thế - trùng với họ tên và quê quán của chú, con đã dành một ngày Chủ nhật từ Sài Gòn phóng xe về Bình Phước, bắt đầu hành trình đi tìm mộ liệt sĩ của mình…

Cũng là lần đầu tiên, con đi xa như thế bằng phương tiện xe máy, vượt hàng trăm cây số dưới cái nắng tháng 5 phương Nam đổ lửa và dừng lại ở nghĩa trang huyện Bình Long sau hơn bốn giờ đồng hồ. Con đã dò tìm tên chú trên từng bia mộ, và lặng người đi giữa những ngôi mộ câm nín hàng nối hàng nằm san sát bên nhau…

Hàng trăm người con trai con gái đến từ khắp nơi trên đất nước này đều nằm lại nơi đây, từ các tỉnh miền Đông Nam Bộ như Sông Bé, Hậu Giang, Cần Thơ... trải dài ra  đồng bằng Bắc Bộ như Phú Thọ, Hưng Yên, Hải Dương, Ninh Binh, Thái Bình... cho đến tận miền núi trung du phía Bắc như Lạng Sơn, Cao Bằng, Bắc Kạn… Lác đác có những ngôi mộ ghi biển “Phần mộ đã được di chuyển hài cốt”… Con thấy mừng vì những liệt sĩ ấy có lẽ đã được đưa về chăm sóc tại quê hương bản xứ… Song nỗi mừng ấy chỉ thoáng qua trong khoảnh khắc vì vẫn còn đó hàng trăm ngôi mộ nằm lại, cơ hội được trở về quê hương, được đồng đội hay người thân tìm thấy là rất mong manh, khả năng vĩnh viễn nằm lại nơi đây là phần nhiều… Nhưng rồi con lại tự an ủi lòng, có lẽ các anh các chị nằm dưới đất sâu kia sẽ có cách nghĩ khác con, khi xương máu đã đổ xuống và nằm lại ở bất kỳ nơi đâu trên đất nước mình thì nơi đó cũng đều là quê hương xứ sở, lòng đã lặng mà an giấc ngàn thu… 

Nhưng dẫu sao những ngôi mộ có tên tuổi, quê quán ấy vẫn còn may mắn hơn những ngôi mộ vô danh bạt ngàn nằm câm nín bên nhau…

Con – một thanh niên sinh ra và lớn lên trong thời bình, chỉ biết đến chiến tranh qua những thước phim, những trang văn người khác kể lại, lần đầu tiên thực sự thấy đau, thấy được sự hủy diệt tàn khốc của chiến tranh khi nghĩ về những ngôi mộ vô danh, về những người con trai con gái tuổi xuân phơi phới, ra đi trong niềm kiêu hãnh, tự hào và hi sinh trong thầm lặng, trăm người như môt khi không một dòng tên tuổi hay quê quán khắc ghi trên bia cho đời sau nhắc nhớ… Rồi còn hàng trăm hàng nghìn những liệt sĩ khác đã ngã xuống trên chiến trường này, trên đất nước này - xương cốt vẫn còn lưu lạc, vất vưởng giữa đất mẹ mênh mông mà chưa có may mắn được tìm thấy, được quy tập về đây để được những người còn sống chăm nom hương khói, ru giấc ngủ bình yên.

 

Những suy nghĩ, cảm xúc ấy cứ ám ảnh trong con, cùng con xuyên qua bao con đường đất đỏ ngoằn nghoèo giữa bạt ngàn những cánh rừng cao su (mà những gốc cao su lại gợi lên trong con ý niệm được kẻ thù bón bằng một xác người trong chiến tranh) để tìm về nghĩa trang liệt sĩ ở huyện Bình Phước. Rồi con đã rùng mình khi đọc thấy họ tên, quê quán của chú trên một tấm bia mộ - cái rùng mình vì thấy mình may mắn, hành trình tìm kiếm của con đã đến đích, vì cảm giác hạnh phúc được gặp, được ở gần với một người thân trong gia đình – dẫu con chưa hề biết mặt… Và con rùng mình vì những dòng chữ nằm bên dưới họ tên của chú trên bia mộ: “Sinh năm 1955 - Nhập ngũ tháng 8/1973 – Cấp bậc Binh nhất – Đơn vị E271 –  Hy sinh 13/12/1974

Chú của con hy sinh năm 19 tuổi – tuổi còn quá trẻ, bắt đầu cho một đời người với những ước mơ – và hy sinh khi chỉ còn cách thời điểm đất nước hòa bình bốn tháng… Những câu thơ của nhà thơ Phùng Quán bỗng lại vẳng lên trong con với niềm xa xót:

                                           “Em ơi rất có thể

                                       Anh chết giữa chiến trường

                                           Đôi môi tươi đạn xé

                                       Chưa một lần được hôn…” 

Con thắp hương cho chú, cho những ngôi mộ xung quanh – nhưng cũng chỉ được phần nào, cảm thấy mình có lỗi khi không thể thắp được cho tất cả hơn 600 ngôi mộ còn lại nằm trong nghĩa trang này một nén hương… Con lặng người đi, cứ đứng như thế giữa một trưa nắng trước tấm bia tưởng niệm nơi ngôi mộ tập thể của hơn 2000 liệt sĩ, thấy tim mình đập nhanh hơn nơi lồng ngực, lòng cứ rưng rưng… Con bé nhỏ quá – bé nhỏ vô cùng trước sự hy sinh lớn lao nhường kia…

Con bé nhỏ quá – bé nhỏ vô cùng trước sự hy sinh lớn lao nhường kia… - Ảnh minh họa: Lương Đình Khoa

Con biết mình là một người may mắn, hay nói cách khác, có lẽ con đã được hàng trăm hàng nghìn vong hồn liệt sĩ từ hai nghĩa trang trong hành trình tìm kiếm ấy phù hộ để khi kết thúc chuyến công tác của con ở Sài Gòn, con trở về Hà Nội với chiếc ba lô mang hài cốt của chú trên tay. Con biết chú sẽ rất vui khi được trở về nằm giữa quê nhà, đoàn tụ với ông bà tổ tiên – và hẳn hàng trăm hàng nghìn những vong hồn liệt sĩ cả có tên tuổi và vô danh kia cũng vui cùng chú, lấy niềm vui của chú làm niềm vui cho mình…

Con cám ơn chú, cảm ơn những người con trai con gái đã hi sinh tuổi xuân, hi sinh xương máu cho đất nước này, cảm ơn cuộc hành trình tìm kiếm kia đã cho con được trải nghiệm để lần đầu tiên trong đời  con thực sự hiểu và cảm nhận được về nỗi đau và mất mát của chiến tranh cũng như sự oanh liệt, hào hùng của cả một thế hệ cha anh đã ngã xuống vì độc lập tự do cho dân tộc mình – để ngày hôm nay khi xem những thước phim tài liệu về chiến tranh, khi nghe ca sỹ Cẩm Vân hát “Bài ca không quên”, con đã biết bật khóc…

Hưng Yên, 23h51, 25/07/2009

  • Gửi từ Blogger Lương Đình Khoa : “Lầm lụi hướng mình về phía cháy sáng ước mơ. Mặc cho bầy giun đất hiền ngoan, đám sẻ đồng ríu ran trên những luỹ tre xanh nói tôi là hạt phù sa lạc. Mặc gió thị thành thổi hồn tôi bỏng rát. Bụi bặm phố phường vây bám trái tim thơ...”

Dù bạn đang dùng dịch vụ Blog nào, Blog Việt vẫn là người bạn đồng hành cùng cộng đồng Blogger Việt. Hãy chia sẻ những bài viết và đường link blog hay bạn muốn chia sẻ tới chúng tôi như thường lệ bằng cách gửi theo mẫu sau hoặc gửi email về địa chỉ blogviet@vietnamnet.vn

 

Chỉ có một cảm giác duy nhất : nghẹn ngào . Có một sự thật không thể phủ nhận , biết rằng nói ra thì ai cũng bảo rằng " Khổ lắm biết rồi nói mãi" , nhưng vẫn cứ phải nói : chiến tranh đã qua đi nhưng đau thương mất mát để lại cho những người còn sống , mà trực tiếp là chính những người đã tham gia cuộc chiến và người thân của họ .
Uh thì , điều đó là quá xưa cũ , nhưng có một bộ phận của thế hệ ngày nay đâu có quan tâm đến điều đó .
Cầu cho những linh hồn các chiến sĩ ấy sẽ bình yên nơi mảnh đất mà họ đã đi đến để cho nơi này hiện tại được yên bình . Những lời tri ân của thế hệ sau mãi vọng đến họ , tựa như "Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc " vậy

Tran Ngoc Phuoc, Quy Nhơn, gửi lúc 27/07/2009 15:39:59

 

Tôi thật sự cảm động về những tình cảm chân thành của bạn- Tôi nhiều lần gặp nhiều bạn trẻ thế hệ 8x; 9x các bạn điều mà làm tôi buồn nhất là nhiều bạn không thể có được những cảm nhân sâu sắc như bạn . Các bạn ấy chỉ cho rằng thế hệ chúng tôi là sai lầm, là ""vũng bùn, khô hạn thì sắc nhọn cứa vào chân chảy máu và khi mưa ướt thì lầy lội không đi qua được" ..vv...vv..

Le Binh, Nhan chinh-Thanh Xuan-Ha Noi, gửi lúc 28/07/2009 08:44:01

 

Cảm ơn anh đã có một bài viết vô cùng xúc động. Cậu của em hi sinh khi em chưa đủ lớn để nhớ mặt.
Cảm ơn và chúc anh thành công trong cuộc sống.

Lê Hải Phương, Hà Nội, gửi lúc 27/07/2009 11:46:05

 

Cám ơn bạn.

Nguyen Vu, gửi lúc 28/07/2009 08:40:20

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.

Yêu một người không biết mình là ai?

Yêu một người không biết mình là ai?

Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?

Nơi đây có bình yên (Phần 2)

Nơi đây có bình yên (Phần 2)

Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.

Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm

Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm

Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.

Khó buông

Khó buông

Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.

Đơn phương

Đơn phương

Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.

Xuân về nghe điệu hát Then

Xuân về nghe điệu hát Then

Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.

Mưa nghịch mùa

Mưa nghịch mùa

Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.

Chuyến xe định mệnh

Chuyến xe định mệnh

Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.

Khói bếp quê bà

Khói bếp quê bà

Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.

back to top