Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tôi vẫn như một đứa nhỏ ngây thơ đợi ngày Tết đến…

2018-01-29 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Tết là về nhà, là sum vầy, là vứt hết những muộn phiền ngoài kia mà ngồi ôm mẹ bên cạnh bếp than hồng canh nồi bánh chưng, là mặc kệ tiếng gió rin rít qua cửa sổ và ngắm đứa cháu nhỏ vẫn ngủ say với gương mặt hồng hồng con trẻ. Thế nên tôi vẫn như một đứa nhỏ ngây thơ đợi ngày Tết đến…

***
blog radio, Tôi vẫn như một đứa nhỏ ngây thơ đợi ngày Tết đến…

Buổi sáng, tôi khệ nệ xách balo ra khỏi nhà trong cái lành lạnh se sắt của những ngày cuối năm, cùng với cả sự háo hức cho những ngày Tết sắp tới. Chẳng phải người ta vẫn bảo vui như Tết đó sao. Tết là về nhà, là sum vầy, là vứt hết những muộn phiền ngoài kia mà ngồi ôm mẹ bên cạnh bếp than hồng canh nồi bánh chưng, là mặc kệ tiếng gió rin rít qua cửa sổ và ngắm đứa cháu nhỏ vẫn ngủ say với gương mặt hồng hồng con trẻ. Thế nên tôi vẫn như một đứa nhỏ ngây thơ đợi ngày Tết đến…

Tết ngày bé chẳng cần phải lo nghĩ gì nhiều. Đến phiên chợ đại, mẹ nắm chặt tay tôi dắt ra chợ, ngắm nghía khắp nơi chọn cho tôi bộ cánh đẹp nhất. Đó có lẽ là niềm vui lớn nhất mỗi ngày Tết đến. Cả năm trời mới được bộ quần áo mới, còn niềm vui nào lớn lao hơn nữa chứ. Bộ đồ sực nức mùi vải thơm lừng, còn tôi thì cứ ôm chặt trong tay như sợ ai giành mất.

Tết của những ngày còn bé là lo ngay ngáy canh nồi bánh chưng cùng mẹ để xin cho bằng được chiếc bánh con con gói từ nắm gạo nếp còn sót lại. Tôi nhớ hồi chiều ba hì hục gói cho tôi chiếc bánh ấy để sáng sớm mai dậy ăn sáng. Thế nhưng tôi chẳng bao giờ đợi cho đến sáng mà thức tận khuya canh bánh và xem mẹ vớt bánh, rồi nắm chặt trong tay chiếc bánh con như của quý.

Tết của ngày còn bé là những chiều ba mươi mẹ lôi tôi ra tắm tẩy trần với ấm nồi nước mùi già. Mặc tôi la oai oái trời lạnh, mẹ vẫn liên tục kì cọ khắp người, vừa tiện miệng trêu tôi con gái con lứa lười tắm. Tôi cười khanh khách khoát nước lên áo mẹ. Chẳng biết bao giờ cho đến ngày được mẹ ôm vào lòng, lấy chiếc khăn bông to sụ vừa lau đầu tôi vừa giải thích cho tôi hiểu tắm tẩy trần xua đi hết những bụi bặm, những xui xẻo của năm cũ để đón chờ điều may mắn trong năm mới.

blog radio, Tôi vẫn như một đứa nhỏ ngây thơ đợi ngày Tết đến…

Tết của ngày còn bé là lò dò vào bếp nhìn nồi bánh trôi thơm phức mùi mật của bà. Bánh trôi thơm lừng nóng hổi quyện với mật mía ngọt lịm là thức quà xa xỉ của những ngày cũ mà chỉ đến Tết bà mới làm cho cả nhà thưởng thức. 

Tết của ngày bé là ánh mắt thèm thuồng nhìn những mâm cỗ đầy đủ món ngon của mẹ. Đó là công sức, là mồ hôi của ba mẹ suốt cả năm trời vất vả, dành dụm đến cuối năm mong lo được cái Tết đủ đầy, đầm ấm như của người ta, lo cho đám trẻ con có bộ cánh mới, lo cho những ngày đầu năm no đủ. Nhưng tôi đâu đủ lớn để hiểu những điều đó. Tôi chỉ mong ngóng vào mâm cỗ bởi cả năm mới được ăn đủ đầy hơn cả.

Tết của ngày bé là những ngày mặc kệ bài tập hay sách vở, chỉ mải mê chạy theo lũ bạn với chùm bóng bay xanh đỏ choa choét trên tay rồi lại giật mình thon thót mỗi lần bóng bay vỡ. Ngày ấy niềm vui gói gọn chỉ trong màu xanh đỏ ấy, thế mà chẳng đứa nào chịu nhường đứa nào khi tranh nhau khoe bóng bay của đứa nào thổi được to hơn.

Tết của ngày bé ấy sao thật giản đơn.

Chẳng có nỗi lo còn vương trên gương mặt của đứa con xa nhà…

Chẳng có nỗi khắc khoải già nua trên gương mặt ba mẹ khi mỗi qua lại già thêm một tuổi…

Chỉ có nụ cười chẳng hề vơi đi trên gương mặt háo hức đón chờ ngày Tết. Bao năm qua đi, tôi vẫn như đứa nhỏ đợi ngày Tết đến…

© Đoàn Hòa – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ai cũng cần trả giá để trưởng thành

Ai cũng cần trả giá để trưởng thành

Tôi từng tự vấn bản thân nếu giờ tôi vẫn còn trẻ dại, thì bao giờ mới có thể chín chắn được đây? Có lẽ, giờ tôi cũng đã cho bản thân được một câu trả lời thỏa đáng. Hoá ra, tất cả chúng ta sẽ đều phải trả giá để trưởng thành. Có điều, cái giá mà tôi phải trả, lớn quá.

Có những khoảnh khắc chia ly đẹp đến lạ lùng...

Có những khoảnh khắc chia ly đẹp đến lạ lùng...

Khoảnh khắc đẹp vì nó là khoảnh khắc, chỉ đến một lần, không lặp lại lần hai. Người ta không tương phùng với nhau vì hết duyên, còn duyên người với người thì dài biết mấy.

4 thần chú tâm đắc của Thiền sư Thích Nhất Hạnh truyền lại cho người đời để xây dựng một cuộc sống đầy tình yêu thương

4 thần chú tâm đắc của Thiền sư Thích Nhất Hạnh truyền lại cho người đời để xây dựng một cuộc sống đầy tình yêu thương

4 thần chú tâm đắc của Thiền sư Thích Nhất Hạnh trong mối quan hệ giữa người với người, đặc biệt là đối với những ai mà chúng ta thương yêu.

Sau cùng của hạnh phúc

Sau cùng của hạnh phúc

Khuôn mặt anh bây giờ đã đỏ bừng, đôi môi anh nở nụ cười nhưng khóe mắt lại trào ra nước mắt. Cứ như vậy, anh vùi đầu vào tay cô khóc như một đứa trẻ.

Chào tháng Bảo Bình với khả năng đột phá trong những ngày giáp Tết, bạn đã sẵn sàng đón năm Nhâm Dần với khởi đầu mới?

Chào tháng Bảo Bình với khả năng đột phá trong những ngày giáp Tết, bạn đã sẵn sàng đón năm Nhâm Dần với khởi đầu mới?

Chòm sao Bảo Bình được biết đến với tính cách nổi loạn, độc đáo và sáng tạo, vì vậy tháng Chiêm Tinh này thúc đẩy chúng ta tiến bộ về mặt tư duy và khuyến khích thể hiện những đặc điểm độc đáo khiến mỗi người trở nên khác biệt.

Về bên tháng chạp

Về bên tháng chạp

Những ngày tháng chạp, nắng tuy có the thắt nhưng cũng bớt đi một chút lạnh cuối đông, để rồi mang đến một chút ấm áp của sắc xuân sắp sửa về.

9 thói quen giúp bạn sở hữu EQ vượt trội để dễ dàng hòa nhập vào môi trường công sở và nhanh chóng đạt thành công

9 thói quen giúp bạn sở hữu EQ vượt trội để dễ dàng hòa nhập vào môi trường công sở và nhanh chóng đạt thành công

"Giữ cái đầu lạnh" trong môi trường làm việc là một trong những bí quyết giúp chúng ta có được thành công và tín nhiệm từ người khác.

Bình yên ở nơi đâu

Bình yên ở nơi đâu

Nhưng cuối cùng tất cả Em muốn sự bình yên

Khi em có anh

Khi em có anh

Con bây giờ cũng hết tuổi lon ton Trả lại cho em khoảng trời không bỉm sữa Em vẫn thế, đôi khi không lần lữa Những thét gào để bên ấy bao dung.

Bắt đầu vội, tình cảm mình cũng chóng vơi

Bắt đầu vội, tình cảm mình cũng chóng vơi

Phải chăng thời điểm bắt đầu, anh cũng chỉ đến và đi để giúp em trải qua đủ đau thương để rồi dạn dày hơn trong cuộc sống. Còn em, bản tính trẻ con lại quá hấp tấp và vội vàng, mà anh thì không can ngăn, lại để em mãi chạy theo thứ tình cảm vô hình ấy. Và có phải vì bắt đầu vội, tình cảm mình cũng chóng vơi.

back to top