Những ngày Tết đong đầy
2017-01-28 01:35
Tác giả:
Mẹ không chọn cho mình những ngày nghỉ Tết nhộn nhịp, mẹ không dám diện những bộ quần áo mới, tinh tươm và mẹ cũng không bao giờ dám bỏ công việc chợ búa, mưu sinh của mình, vì mẹ biết ngày Tết của mẹ chẳng thể nào vui hơn nếu không bán hết hàng, và sắm quần áo mới cho con.
Cô ơi! Cái ấm này bao nhiêu đây ạ? Cái bình này thì sao? Cái này nữa? Mẹ giật mình tỉnh dậy trong giấc ngủ vội vàng trưa 30 Tết, mẹ lại vội vã với công việc của mình, công việc mà gần 30 năm nay mẹ vẫn làm cho dù chỉ vài giờ nửa là đến thời khắc giao thừa thiêng liêng. Mẹ thường nói cái nghề của mình là ngồi “đầu đường xó chợ” nhưng không thể hiểu bằng nghĩa bóng mà phải hiểu bằng nghĩa đen, vì góc chợ đó là nơi mà mẹ mưu sinh hằng ngày, đem về những hạt gạo ngọc ngà bằng mồ hôi nước mắt chân chính của mẹ, mẹ đâu được đi học đầy đủ, mẹ đâu được những ưu ái ở đời, mẹ tự kiếm cho mình cái “nghiệp” nhỏ nhoi này.
Lấy bố khi tròn 18 tuổi, chỉ với hai bàn tay trắng và căn nhà đắp bùn nho nhỏ, kinh qua bao nhiêu nghề làm thuê cuốc mướn, mẹ bén duyên với việc buôn bán, được tự do trên chính đôi tay của mình, và cũng từ đó con làm quen với cái Tết của những gia đình đi buôn bán nhỏ.

Cái rét bám riết Hà Nội ròng rã mấy tháng trời, rét làm cho cây cối không buồn cựa quậy, rét làm cho nhịp sống như chậm lại. Một giờ sáng, mẹ phá vỡ màn đêm yên tĩnh, trở dậy với ước mơ của mình là lo cho con có một cái Tết đượm đầy như bao bạn bè của con. Mẹ mong ngày Tết đến và mẹ cũng sợ ngày Tết qua, đó là ngày mẹ có thể gồng gánh được nhiều hơn, hàng bán chạy hơn và được nhìn thấy nụ cười con rộn ràng hơn. Dòng người nô nức đi sửa soạn đón Tết, nào là đào, là quất, là bánh kẹo, đèn đóm… rất nhiều, cứ lần lượt lướt qua mắt mẹ vun vút, nhưng với mẹ, chợ Tết là một trận địa và mẹ cần chiến thắng trận địa đó rồi gom góp những đồng bạc lẻ mang về tổ ấm cho con. Mẹ cũng ước được đèo con kẽo kẹt trên chiếc xe đạp, rồi chọn cho con những bộ quần áo mới nhất, rực rỡ nhất, rồi cùng gia đình dọn dẹp lại nhà cửa, bàn thờ nhưng ước mơ đó mãi chỉ là ước mơ thứ hai sau ước mơ mưu sinh miếng cơm manh áo.
Khách đến mua hàng càng thêm đông, hình như ai cũng đang rất hối hả chuẩn bị nốt những món đồ cuối cùng cúng giao thừa, đèn nhà nào nhà ấy sáng loáng và lấp lánh, những ánh đèn của ngày đoàn viên. Chiều đã ngả bóng, bóng mẹ như dài thêm khi mặt trời lặn. Mặt trời ngày cuối năm thật lạ lùng, có nắng nhưng rất lạnh, nắng không đủ để làm hồng đôi bàn tay đang tim tím của mẹ. Những câu mời chào đon đả dành cho người khách hàng khó tính nhất, kể cả những ngày cuối năm đôi khi mẹ vẫn nhận lại những lời khó nghe và cả kiêu căng của họ.
Rồi cơn mưa cuối đông chợt đến, mẹ vội vã mặc áo mưa cho đống hàng của mình mà quên mặc cho chính mình, để rồi những hạt mưa lấm thấm và chắc chắn là giá buốt bám đầy mái tóc mẹ, rồi bất chợt, một nhành hoa đào bay từ đâu tới vương trên tóc mẹ, mùa xuân đã điểm rồi đó mẹ ạ. Cơn mưa nhỏ qua nhanh, mẹ lại trở về với tất bật chợ búa, chỉ còn vài giờ nữa thôi, mẹ cần bán hết hàng để còn về với gia đình, nhưng mẹ cứ đinh ninh rằng “có bán được hết hàng không nhỉ?”.

Nhà mình không có nhiều khái niệm về dọn nhà, sắm Tết, quần áo mới, điều đó con cũng quen rồi, và dường như nó chỉ mang tính hình thức thôi mẹ, người ta bảo “30 vẫn chưa phải là Tết” nhưng với nhà mình 26 đến 30 là Tết mẹ nhỉ? Cả nhà cứ vội vã với phiên chợ cuối năm vì Tết đơn giản là được ở gần nhau, tỏa cho nhau hơi ấm, tình thân điều mà những ngày con theo học trên thành phố con không thể có.
Đoạn đường đang vắng dần. Mười người, rồi năm người, rồi một người, hình như mọi gia đình đang chuẩn bị cho bữa ăn tất niên, lúc đó nhà ta mới thu dọn lại những hàng hóa còn thừa và cùng nhau về nhà, bố hỏi mẹ “may mà cũng bán gần hết hàng em nhỉ? Nhà mình về ăn Tết thôi”, nhìn lại mấy món đồ mẹ mua vội lúc chập choạng tối chỉ có dăm ba gói kẹo, gói đỗ tương nhưng may sao mẹ cũng kịp mua được một con gà cúng giao thừa, còn cây quất, bố xin khéo của chủ quất bán ế, thôi thì “nhà người ta có nhiều dung nhiều, nhà mình có ít cắm cây bé này thôi”. Ngôi nhà bắt đầu sáng đèn, mẹ đổ ra một sô tiền lẻ chỉ toàn tờ năm ngàn, mười ngàn… rồi cả nhà quây quần bên nhau đếm tiền, có những đồng tiền mới, tiền cũ, tiền khô, tiền ướt và cả những đồng ướt vì nước mắt của mẹ nhỏ xuống vì hạnh phúc.
Bố đi chuẩn bị bữa cơm tất niên, con thì lon ton dọn qua ngôi nhà cấp bốn xộc xệch. Còn cả bó hoa tươi nữa chứ, ngày Tết không thể thiếu hoa được, con vội tân trang cho ngôi nhà bằng lọ hoa tươi thắm, chắc các cụ nhà mình cũng không trách sơ sài đâu mẹ nhỉ, vì bươn chải mưu sinh đã cướp đi mọi thời gian nghỉ ngơi, sắm sửa của bố mẹ rồi.

Tiếng pháo giao thừa, thời khắc chuyển giao đối với nhà mình chỉ như một cơn mê hấp tấp, bố vội vã làm được mâm cơm cúng giao thừa và thế là một ngày mới lại bắt đầu, một tháng mới lại bắt đầu, một năm mới lại bắt đầu.
Có lẽ trong con mắt trẻ thơ, ngày Tết thật là thú vị, ngày được chơi thỏa thích mà không ai mắng nhưng trong mắt mẹ và cả những bà mẹ “bần hàn thừ thuở hàn vi” thì ngày Tết vừa là cơ hội vừa là thách thức để các mẹ đem về cho gia đình mình cái Tết đong đầy nhất.
Rồi, đến một ngày con trưởng thành và xây dựng gia đình nhỏ mẹ cũng không chịu nghỉ ngơi cho tuổi già thanh đạm, mẹ vẫn là người đón tiếng gà gáy sớm nhất và chào hoàng hôn muộn nhất. Mẹ chỉ mong xã hội sẽ bớt đi những người cơ cực, bớt đi những gánh hàng rong, bớt đi những trẻ em tật nguyền, mẹ mong một xã hội an toàn, bình đẳng và ấm áp hơn cho dù đó không phải là những ngày Tết Xuân.
© Nguyễn Văn Công – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống







