Tết dẫn lối về ấu thơ
2016-02-13 01:00
Tác giả:
Trong cái tiết trời giá lạnh của mùa đông, tôi cùng mẹ về thăm quê ngoại. Trên con đê làng trải dài, những thảm cỏ xanh mướt. Con đường làng cứ nhỏ dần lại, thấp thoáng sau bụi tre ngà, căn nhà ba gian xập xệ, từ bao giờ đã phai màu theo thời gian.
Mẹ mở cổng, chiếc cổng gỗ cũ kỹ đã mùn đi theo năm tháng. Tiếng kêu lạch cạch của chiếc xích và cả cái mùi ẩm mốc, mùi thân thuộc của làng ngoại tôi khi bước vào mùa mưa phùn. Ông bà ngoại tôi đã mất, cũng khoảng thời gian dài tôi chưa ghé về. Gạt bỏ những lo lắng, muộn phiền sang một bên, tôi xách balo lên cùng mẹ về thăm ngôi làng ấy. Tôi muốn cảm xúc mình được sống lại những ngày thơ ấu trên vùng đất yên bình thảnh thơi kia. Căn nhà vẫn còn đó, giống như album ký ức, những bức ảnh đen trắng nay đã phủ lớp bụi lấp lánh.
Mẹ tôi và bác Lan cầm chổi quét những chiếc lá rụng đầy sân gạch đỏ, vương vãi trên cả bậc thềm, trải đều trên bể nước mưa.
Người lớn bảo nhau dọn dẹp trong nhà, bàn thờ tổ tiên. Căn nhà giờ không người ở nhưng người lớn họ vẫn bảo nhau dọn dẹp, nhất là khi vào dịp lễ Tết. Có lẽ ai muốn tìm lại những kỷ niệm, ký ức tươi đẹp chẳng phải đang cất giữ trong căn nhà nhỏ kia hay sao? Đôi khi những kỷ niệm không hẳn là đẹp nhưng màu của thời gian sẽ phủ lên đó một lớp kỳ diệu lấp lánh.
Trong nhà tIếng nói chuyện của người lớn vang lên xì xào, tiếng chim hót ngoài vườn tôi cứ ngỡ như âm thanh phát ra từ băng cassette của ngoại tôi ngày đó. Tâm trí tôi thực sự đang trôi dạt về những năm trước kia.

Lá trong sân đã vun thành một đống, tôi châm lửa đốt lên. Sau trận mưa, lá ẩm ướt, mặc kệ những lời của mẹ, tôi vẫn châm lửa, khói bay mù trời. Tôi vẫn nhớ ngày đó ngồi đốt lá với ngoại, lá cây không ướt, , lửa đỏ, mùi thơm của lá nhãn, cháy bùng bùng như là nướng ngô. Tôi cùng ngoại hít hà chốc chốc lại đưa tay ra hơ. Tôi nhớ ngoại, nhớ giọng ngoại hay kể Táo Quân cho tôi.
Khói ào ạt bay lên, mờ mờ ảo ảo, tôi thấy tôi hồi nhỏ bắc ghế ra hiên ngồi sưởi ấm, ngoại hiền từ chải tóc cho tôi.
Chừng hết hơi nước, lá cháy kêu lép bép, khói nhạt dần, lửa đỏ âm ỉ lóe lên. Mùi thơm của lá nhãn dịu dịu, êm êm, tan vào trong không khí, quyện cả vào mái tóc tôi.
Tường nhà, bậc hiên lấm tấm rêu xanh, sân gạch đỏ ngày xưa giờ phủ một lớp rêu ẩm ướt.
Mẹ bảo tôi cầm chổi quét vôi quanh gốc cây, giống như việc mặc áo mới cho cây đón Tết. Cây vẫn xanh rờn, chỉ có khóm dong của ngoại, có lẽ thiếu bàn tay ngoại vun trồng chúng chẳng được đẹp như trước.
Giờ thiếu ngoại, thiếu hẳn một phần niềm vui vào dịp lẽ Tết. Tôi muốn được quay về những ngày tháng ấy, tôi muốn ngắm nhìn ngoại tôi khỏe mạnh, bố mẹ tôi còn trẻ.
Thời gian cứ trôi, tuổi thơ cũng không trở lại. Chỉ có ký ức vẫn đọng lại ở đó, cho con người ta suy nghĩ mỗi khi nhớ về. Để khi gặp nhau, con người ta vẫn có cái để nhắc. “À, thì ra mình đã có những ký ức tươi đẹp đến vậy”
Chẳng nơi đâu so sánh bằng nhà của mình, nhà vẫn là nơi thân thuộc và ấm cúng nhất biết bao. Nhà là nơi cất giữ những ký ức tươi đẹp, những hồi ức khó quên. Và nhà đối với tôi, nhà cũng chính là người bạn đáng tin cậy nhất.
© Mai Phạm – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống



