Phát thanh xúc cảm của bạn !

Dư âm Tết sum vầy

2016-02-12 01:00

Tác giả:


blogradio.vn - Tết năm nay, gia đình mình đã vắng đi bóng hình của ba rồi ạ. Nhìn những gia đình khác đông đủ mà lòng con thấy quặn đau. Tết là để sum vầy, là cả nhà quây quần đông đủ bên nhau mà ba chẳng còn cùng chúng con đón tết nữa. Con biết tìm đâu những dư âm, những hồi ức xưa cũ?

***

Nếu cho con thêm một điều ước, thì con sẽ ước được mãi là con gái của ba!


Nhà có hai chị em gái, nhưng ba luôn yêu chiều đứa con gái út hơn cả. Ba luôn lo lắng, quan tâm con từng tí một. Chỉ cần đó là con búp bê con thích, ba sẽ cố gắng để mua nó cho con.

Thế nhưng ba cũng rất nghiêm khắc đối với con. Ba dạy con làm việc nhà, từ những việc giản đơn nhất hay khó khăn nhất. Ba muốn con gái ba có thể làm tốt những việc nữ công gia chánh để có thể lo cho mình và cả gia đình nhỏ sau này nữa. Ba muốn tương lai của con thật hạnh phúc và đầm ấm sau này. Còn đứa con gái luôn được yêu chiều và bướng bỉnh khiến con luôn cau có. Con chẳng thể hiểu được những suy nghĩ của ba. Con đỏng đảnh như một cô công chúa nhỏ khó chiều mặc cho ba luôn dỗ dành.

Con còn nhớ lần đầu tiên ba mẹ cãi nhau. Ba giận và không cho con gặp mẹ. Mặc cho đứa con gái ba luôn yêu thương gào khóc như thế nào đi chăng nữa. Con buồn, ba cũng buồn. Con vẫn len lén nhìn mỗi lần ba xem lại bức ảnh gia đình mình hạnh phúc.

Thật may mắn vì sau những ngày giông bão, bình yên đã quay trở về trong ngôi nhà của mình. Con vui mừng hớn hở khi thấy mẹ về. Căn nhà lại đầy ắp tiếng cười nói hạnh phúc.

Dư âm Tết sum vầy

Khi con người ta càng trưởng thành thì người ta càng mong được quay trở về tuổi thơ, về với gia đình để hạnh phúc những ngày bình yên. Và con cũng thế ba à. Con mong mỏi những ngày được ở cùng cả nhà, được nghe giọng ba nói, nghe tiếng mẹ cười.

Ba à! Con muốn nói với ba rất nhiều điều.

Con xin lỗi ba vì đã không hiểu nỗi lòng của ba. Con tự cho mình quyền trách cứ giận hờn ba mà chẳng hề chịu suy nghĩ.

Con xin lỗi ba vì chẳng thể làm đứa con gái như ba mong đợi. Con ngang bướng và luôn tự cho mình quyền bắt ba phải chiều chuộng con.

Con xin lỗi ba vì chẳng thể nói nổi một câu yêu thương dù con cần phải làm nhiều hơn thế nữa.


Ngày ba mất, con đi xe suốt đêm chỉ về mong được nhìn ba lần cuối, ấy vậy mà con lại không được nhìn thấy ba. Con nhớ ba những lần được ba cõng trên lưng. Nhớ cả khi con khóc nằng nặc đòi ba đi xin cho chiếc lồng nhỏ nuôi chim. Tất cả như một cuốn phim quay chậm. Nhớ lại lúc ba bị ốm nặng, mỗi lần chị em con về, ba vẫn luôn tỏ ra khỏe mạnh để an ủi chị em con.

Từ ngày ba đi, căn nhà của mình trống vắng hẳn ba à. Mẹ thì gầy hơn và buồn lòng lắm. Con biết mẹ rất nhớ ba, thương và yêu ba nhiều lắm. Mỗi lần về nhà, con thèm lắm được nghe tiếng quát mắng của ba, thèm được nghe tiếng bước chân sau hiên nhà, tiếng cười nói của ba.

Tết năm nay, gia đình mình đã vắng đi bóng hình của ba rồi ạ. Nhìn những gia đình khác đông đủ mà lòng con thấy quặn đau. Tết là để sum vầy, là cả nhà quây quần đông đủ bên nhau mà ba chẳng còn cùng chúng con đón tết nữa.

Con biết tìm đâu những dư âm, những hồi ức xưa cũ?

© Nguyễn Hồng Hạnh – blogradio.vn


Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi

Hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi

“Em đã đánh rơi tình yêu. À không, chúng ta đều đã đánh rơi tình yêu. Anh biết không vì thiếu can đảm trong cuộc đời, mà chúng ta đã vụt mất nhau rồi đấy. Nhưng em sẽ không như năm ấy, sẽ không còn là một cô nhóc rụt rè. Em nhất định sẽ nói cho người đó biết em yêu người đó. Còn bây giờ anh hãy thật hạnh phúc, hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi”.

Tim tôi như có bão, sao người vẫn thản nhiên?

Tim tôi như có bão, sao người vẫn thản nhiên?

Tôi đã từng thích một người suốt quãng thời gian dài, trong lòng là bao nhiêu bão tố, lúc dâng cao, lúc ào ạt xô bờ. Còn người ấy chỉ đứng ngoài thản nhiên.

Thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình

Thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình

Và cô đơn từ lúc nào khiến chúng ta có thể gồng lên mạnh mẽ nhưng cũng yếu đuối một cách không ngờ. Nhưng rồi một lúc nào đó chúng ta sẽ hiểu được, thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình. Bởi yêu thương mới có thể lắng nghe tiếng lòng của mình mà vỗ về kể cả khi không có ai bên cạnh.

Con người ai chẳng muốn trở về nơi gần gũi nhất và đó là quê hương

Con người ai chẳng muốn trở về nơi gần gũi nhất và đó là quê hương

Mảnh đất này là nơi hắn sẽ thương nhớ rất nhiều. Nhưng cũng đã từng là nơi hắn muốn chạy trốn, chạy trốn những ký ức đau buồn cứ ám ảnh trong tâm trí. Có thể những mảnh đất hắn đã từng gắn bó ồn ào, náo nhiệt hơn nhưng cuối cùng con người vẫn muốn trở về nơi gần gũi nhất. Và với hắn chẳng đâu bằng quê hương.

Một thời yêu thương

Một thời yêu thương

Giờ thì đôi mắt bồ câu Còn trong tiềm thức biết đâu mà tìm.

Phố không anh buồn lắm

Phố không anh buồn lắm

Anh còn không về mau Cho em nguôi nỗi nhớ.

Chỉ người mình thương mới biết cách làm mình đau đớn

Chỉ người mình thương mới biết cách làm mình đau đớn

Soi mình trong gương, chải lại mái tóc, tô chút son lại thấy mọi thứ rất xanh, rất nhẹ lòng. Vậy nên, đừng kỳ vọng vào ai, đừng trao cho ai cái quyền được làm đau mình mình và đừng tự mình dày vò mình thêm lần nào nữa. Cuộc đời của mình, mình phải sống chứ đâu thể nào buông bỏ như buông một mối tình.

Trở thành người lớn có đáng ước mơ?

Trở thành người lớn có đáng ước mơ?

Ngày tôi đi học, tâm trạng của tôi thì vui ơi là vui còn mẹ tôi lại buồn. Lúc đó thầm nghĩ chắc là không còn ai để sai bảo hay la mắng.

Hãy bảo vệ em như một món quà quý giá anh nhé

Hãy bảo vệ em như một món quà quý giá anh nhé

Hãy để em là một đứa trẻ hay nhõng nhẽo đòi anh thứ này thứ kia. Hãy để em là một cô bé thích hờn dỗi chỉ để anh vỗ về an ủi, không phải em muốn tình cảm của chúng ta tệ đi mà thứ em muốn là sự nhường nhịn, yêu chiều và tình cảm anh dành cho em cơ. Hãy để em là một cô gái yếu ớt, cần vòng tay của anh ôm ấp khi ngoài kia quá nhiều bão giông, dù là cái ôm vội cũng đủ khiến em an lòng.

Thanh xuân năm ấy tớ đã từng rất thích cậu

Thanh xuân năm ấy tớ đã từng rất thích cậu

Rất nhiều năm sau đó, tôi vẫn không ngừng ước mong giữa chúng tôi có một sợi dây nào đó buộc lại và giá như năm ấy tôi có thể can đảm hơn để nói thật lòng mình “Thanh xuân năm ấy tớ đã từng thích cậu, rất thích”.

back to top