Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đừng đổ thừa cho bố chỉ vì bản thân còn kém cỏi

2018-06-27 01:30

Tác giả:


Nếu chúng ta có kém cỏi, đó là lỗi của chúng ta. Đừng đổ thừa cho bố đã không dành nhiều tiền của, thời gian cho mình, cũng đừng nói vì khi xưa bố cũng không tài giỏi. Bố khắc khổ mà chúng ta vẫn lớn lên. Nếu chúng ta có tài giỏi, đó là may mắn của chúng ta. Đừng tự cao Con hơn cha nhà mình có phúc. Bởi, sinh ra và nuôi lớn một người tài giỏi. Bố còn vĩ đại hơn gấp vạn lần

***

Tháng 6, khi nắng dát vàng khắp các con đường, ngõ phố cũng là lúc các bạn học sinh cuối cấp bắt đầu bước vào kỳ thi quan trọng của cuộc đời – kỳ thi tốt nghiệp và đại học.

Mỗi sáng đi qua con đường này, tôi đều bắt gặp không ít hình ảnh những ông bố bà mẹ ngồi la liệt hai bên đường để chờ con thi. Tôi bất chợt nhớ đến mẹ tôi, nhớ đến những ngày nóng hầm hập của tháng 6 trong phòng thi và ánh mắt chờ mong của mẹ ở ngoài.

Có lẽ chúng ta ai cũng đã từng được bố hoặc mẹ đưa đi thi và chờ đợi như thế, nhưng mấy ai hiểu được đằng sau sự chờ đợi không quản ngại nắng nôi vất vả ấy là tấm lòng của những bậc cha mẹ. Thế nhưng không ít người lại tỏ ra thất vọng, buồn bã và cáu gắt với bố mẹ mỗi khi không làm được bài. Vốn dĩ bố mẹ chẳng phải là nguyên nhân gây ra thất bại ấy mà tự chính các bạn, vậy vì sao lại đổ lỗi cho bố mẹ. Nhà văn trẻ Nguyễn Ngọc Sơn (Sơn Paris) đã có những chia sẻ vô cùng ý nghĩa và chân thành trên trang cá nhân nhận được phản hồi tích cực từ cộng đồng trẻ.


Ảnh minh họa: Kênh 14

“Ra khỏi phòng thi, bố lẽo đẽo cầm chiếc mũ cối chạy theo cô bé, "Con làm được bài không?", "Có ôn đúng tý nào không?", "Liệu được mấy điểm"... Cô bé không nói gì, chỉ quay ngoắt lại nhìn bố, mặt nặng mày nhẹ...

Bố im lặng...

Nhìn cảnh hàng người dạt bên đường, tưởng chừng như cái nắng tháng Bảy đã sấy khô cả ngần ấy sinh thể. Lại nhớ mùa thi năm ấy, nắng cũng oi ả nhưng không gay gắt như bây giờ, bố thấp thỏm ngoài cổng trường, cố kiễng sau đoàn người tìm con. Lúc thi xong, con cũng mệt chẳng muốn trả lời, nhưng vẫn tự khích lệ mình, và cả bố: "Con làm cũng được. Chắc sẽ không trượt đâu bố!"

Thế là bố quên hết cả lưng áo ướt sũng mồ hôi, quên hết cái nắng làm da bố đen sạm cả đi, cả nỗi lo ứa trong khóe mắt. Trên đường về, bố không nói, nhưng con lạ thừa gì, bố lo lắng hơn cả con.

Ngồi trong phòng thi áp lực một, thì thời gian trông chờ bên ngoài của bố còn đằng đẵng gấp mười. Ai bảo chỉ có các con vất vả ôn luyện, nhiều đêm, bố cũng thức cùng ánh đèn phòng học của con, cũng nằm đọc lại bảng tích phân, bảng logarit rồi những công thức loằng ngoằng dằng dặc. Chỉ có điều, mắt bố đã mờ, trí nhớ cũng chẳng còn đủ tốt để định hình về bao nhiêu thứ ấy.

Bố toàn tâm toàn ý lo cho con. Thế cũng đủ gian nan đoạn trường rồi.

Vì thế, tuyệt nhiên đừng bao giờ nổi cáu với bố. Chúng ta đều chưa làm được gì cho vĩ nhân ấy.

Nếu chúng ta có kém cỏi, đó là lỗi của chúng ta. Đừng đổ thừa cho bố đã không dành nhiều tiền của, thời gian cho mình, cũng đừng nói vì khi xưa bố cũng không tài giỏi. Bố khắc khổ mà chúng ta vẫn lớn lên. Thật ra, bố có phép màu.

Nếu chúng ta có tài giỏi, đó là may mắn của chúng ta. Đừng tự cao Con hơn cha nhà mình có phúc. Bởi, sinh ra và nuôi lớn một người tài giỏi. Bố còn vĩ đại hơn gấp vạn lần.

Đừng quên nhé...

Khi chúng ta thành công, hàng trăm người tung hô cho niềm vui ấy. Đừng quên bố cũng đang khóc vi tự hào.

Khi chúng ta thất bại, trắng tay hay cơ cực, tất cả đã rời bỏ ta. Đừng quên nhé, bố vẫn ở phía sau, quay mặt khóc vì thương con.”


Nhớ ngày ấy tôi đã từng kiên quyết rằng mình đã lớn, đã trưởng thành và nhất định đòi tự mình đi thi. Mẹ tôi chỉ cười mà không nói gì. Thế nhưng sáng hôm sau, mẹ vẫn dậy sớm, cùng tôi sửa soạn và đến địa điểm thi.

Tôi bảo mẹ cứ về, gần đến giờ thì đến đón tôi khỏi nắng. Ở địa điểm thi có rất nhiều bảo vệ nên họ chẳng cho mọi người ngồi đợi đông quá đâu. Mẹ ậm ừ, thế nhưng rồi lại ngồi ngay bên đường để đợi tôi. Mẹ bảo rằng chẳng yên tâm nên cùng các bác ngồi đợi luôn. Khoảng thời gian chờ đợi với mẹ chẳng phải là quá dài so với cả cuộc đời nuôi nấng tôi, thế nhưng đó lại là khoảng thời gian quá lâu để chờ đợi sự thành công của con cái. Thế nên với mẹ, nó quan trọng và ý nghĩa hơn bất cứ điều gì. Mẹ có thể bỏ ra buổi chợ, mặc kệ mùa màng đang giục giã ngoài đồng, thế nhưng mẹ chẳng bao giờ bỏ qua những bước đi của tôi trên con đường dài này.

Vậy nên, đừng bao giờ đổ lỗi cho mẹ, cho bố hay cho bất cứ ai về những sai lầm, thất bại của bạn. Bởi vì chúng ta còn nợ những bậc vĩ ấy nhân rất nhiều điều đấy, bạn ạ!

Thông tin về Sơn Paris:

Nguyễn Ngọc Sơn còn được gọi là Sơn Paris là một trong những gương mặt trẻ tiêu biểu hiện nay. Từng là Thủ khoa Pháp ngữ Học viện Ngoại giao Việt Nam, Gương mặt sinh viên Việt Nam tự tin tỏa sáng, Giải nhì Tài năng tiếng Pháp 2012, Giải nhất Tìm kiếm tài năng dẫn chương trình, đạo diễn của nhiều chương trình, sự kiện dành cho sinh viên, thủ lĩnh của nhiều hoạt động thiện nguyện ý nghĩa.

Trong lĩnh vực văn học, Sơn Paris khiến người đọc ấn tượng bởi  Trót lỡ chạm môi nhau (Top 15 đầu sách bán chạy nhất năm 2014)/ Tiểu thuyết 16+ “Muốn khóc thật to” (Tái bản sau 10 ngày ra mắt độc giả cả nước)... Nhiều bài viết, chia sẻ của Sơn Paris trên trang cá nhân nhận được sự đồng tình của cư dân mạng bởi lời văn thiếu phục và sự đồng cảm với suy nghĩ của người trẻ.

© Đoàn Hòa - blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu như trên thế giới này không còn người mà bạn muốn bảo vệ?

Nếu như trên thế giới này không còn người mà bạn muốn bảo vệ?

Hãy để tâm hơn tới những giây phút hiện tại, bởi vì nó mới là thứ có thể mang lại cho bạn hạnh phúc. Tương lai là gì, nếu nó có hãy đưa ra cho tôi xem, và đương nhiên, không ai làm được điều đó.

Bánh trái mùa xưa - góc nhỏ miền Tây

Bánh trái mùa xưa - góc nhỏ miền Tây

“Bánh trái mùa xưa” - con đường mang theo dấu chân của người tần tảo, chứng kiến tấm lòng thơm thảo, là mái hiên trước nhà của bà già tốt bụng, là tiếng cười reo của đám con nít trong xóm, là tình cảm của hai ông bà già chắt chiu nồng đượm...

Ly hôn không phải là điều tồi tệ

Ly hôn không phải là điều tồi tệ

Chắc hẳn ai trong mỗi chúng ta đều mong muốn có một mái ấm hạnh phúc và vun đắp xây dựng cho thật hoàn mỹ nhưng không phải gia đình nào cũng được như ý.

Tuổi Ngông Cuồng

Tuổi Ngông Cuồng

Đây là lần đầu tiên trong suốt mười lăm năm, tớ chịu nhìn nhận lại tính cách của tớ. Cũng đã mười lăm tuổi rồi, tớ muốn mình phải chững chạc và trưởng thành hơn, không thể lúc nào cũng trẻ con, ích kỷ như thế được.

Kỉ niệm trong những ngày thiếu thốn

Kỉ niệm trong những ngày thiếu thốn

Lũ trẻ bây giờ con được sinh ra, tự hỏi cái tuổi thơ thiếu thốn kia có gì mà người lớn quanh chúng cứ mãi đoái hoài. Bây giờ không phải tốt hơn sao?

Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng

Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng

“Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng.” – Đó là câu được đề ở bìa của trang sách. Cửu biệt trùng phùng có thể hiểu đơn giản chính là lâu ngày gặp lại, bạn tình cờ gặp một người ngoài đường, bạn nghĩ đó là lần đầu tiên gặp nhau, nhưng Bạch Lạc Mai nói đó chỉ là bạn đang gặp lại cố nhân, một người mà trong vô lượng kiếp trước đã từng đóng một vai trò nào đó trong cuộc đời bạn.

Những đứa trẻ và Sài Gòn

Những đứa trẻ và Sài Gòn

Những ngày sau này, Sài Gòn đã thay đổi con nhiều. Nhưng con vẫn cảm thấy mình là đứa trẻ tách biệt hoàn toàn so với cái thành phố ấy.

Tại sao chúng ta thường thất vọng về nhau?

Tại sao chúng ta thường thất vọng về nhau?

Tại sao tôi đã hy sinh, đã làm mọi thứ cho người ấy nhưng tôi không hề nhận lại điều mà tôi muốn? Thay vào đó là sự hờ hững, coi thường, thậm trí còn tuyệt tình, phản bội khiến trái tim của chúng ta tan vỡ?

Tết

Tết " NHẠT '' hay chúng ta đã lớn ?

Tết - ngày lễ truyền thống của người Việt Nam đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của chúng ta. Nhưng theo thời gian, có nhiều người cảm thấy Tết ngày nay trở nên nhạt nhẽo và không còn mang lại cảm giác hào hứng như trước. Liệu đây là dấu hiệu rằng chúng ta đã lớn hơn và quan niệm về Tết đã thay đổi?

Anh tôi

Anh tôi

Cầm nén hương trước ảnh người quá cố Cố kìm lòng mà vẫn thấy đau Tết năm trước còn chén thù chén tạc

back to top