Viết tiếp bản tình ca chúng ta ngỡ là lạc mất
2023-01-19 01:30
Tác giả:
Hải đường
blogradio.vn - Có lẽ chúng tôi sẽ viết tiếp bản tình ca kia, có điều bản tình ca này đã cất thành lời sau 4 năm dạo phím rồi.
***
Cuộc đời con người chúng ta cũng có rất nhiều những cung đường và những ngã rẽ. Có những cung đường mà ta sẽ có những người bạn đồng hành bên cạnh sóng bước chia sẻ niềm vui, nhưng cũng có những cung đường mà ta phải tự mình bước đi. Để rồi, sau này khi nhìn lại, đôi khi ta cảm thấy nuối tiếc về những điều đã qua, nhưng ta vẫn có thời gian để sửa chữa lỗi lầm đó. Rồi hạnh phúc sẽ mỉm cười khi ta biết nhận ra và nắm giữ nó.
Tôi vẫn nhớ, chiều mưa năm đó, bầu trời xám xịt, mây kéo đến đen trời, gió lồng lộng thổi lên. Rồi khoảng 10 phút sau, cơn mưa như trút nước bắt đầu đổ xuống, không gian xung quanh chìm trong màu trắng xóa, gió rít lên từng cơn, sấm sét rầm rầm, cảm giác như bầu trời có thể sụp xuống bất cứ lúc nào.
Tôi đóng cửa căn phòng trọ lại, ngồi đọc cho mình cuốn sách mà mình yêu thích nhất, mặc cho ngoài kia, mưa gió vẫn ầm ầm gào thét.Tiếng mưa và gió như đạt tới những nốt nhạc cao nhất của khuôn nhạc. Sau một giờ đồng hồ, tiếng mưa bắt đầu ngớt dần, gió cũng nhẹ nhàng thổi.
Tiếng bà chủ trọ lảnh lót ở ngoài: “Em từ đâu đến vậy, ở với ai hay một mình”
Lại một người thuê trọ nữa chăng, tôi nghĩ vậy. Khu trọ này chỉ có 10 phòng trọ, đa số chỉ là công nhân làm cho các công ty gần đây, nhưng được cái là yên tĩnh và đoàn kết, vì thế khu trọ rất ít người chuyển đi, phòng trống hầu như không có.
Tôi mở cửa, trước mắt mình mà một chàng thanh niên, nom chừng bằng tuổi, trên người ướt sũng, chắc là do trận mưa như trút vừa rồi. Chỉ thấy chàng ta lí nhí trả lời “Em lên đây nhập học, em ở một mình. Giọng bà chủ vẫn lảnh lót “Sinh viên à, vậy là giống con bé phòng này, cũng sinh viên năm nhất nè”. Tôi gật đầu khẽ chào và lặng lẽ vào phòng, bà chủ cũng nhanh chóng chỉ phòng cho cậu sinh viên trẻ.
Quay trở lại phòng, tôi có cảm giác gì đó rất khó tả về cậu sinh viên mới chuyển tới kia, nào là dính mưa như vậy chắc đói và lạnh lắm, nào thì mới quê lên chắc cũng không có gì mang theo nhiều, trời vẫn mưa lất phất mà, mặt đường lúc này nước ngập mắt cá chân, sao đi mua đồ ăn được…. hàng đống suy nghĩ đặt lên trên đầu. Tôi liền lấy một ổ bánh mì ngọt, một ít trái cây rồi đem qua phòng bên đó.
Cốc… cốc… cốc.. Bạn gì đó ơi, mở cửa nào. Cánh cửa phòng hé mở, trước mắt - là cậu sinh viên với mái tóc chẻ ngôi bồng bềnh, khuôn mặt ưa nhìn bước ra. Tôi nhanh nhảu “Bạn mới tới, coi như đây là quà làm quen, có gì không biết cứ qua hỏi mình nhé”
Sáng hôm sau, khi vừa thức giấc, tôi đã được bạn cậu bạn sinh viên đó nhờ chỉ đi chợ. Và thế là tôi nhiệt tình dắt “con ngựa sắt” của mình rồi bạo dạn “Bạn chở mình nhé!”. Sau khi nói chuyện, thì biết bạn tên Hoàng, quê Nam Định và học quản trị kinh doanh năm nhất.
Từ hai con người xa lạ, khác nhau về tính cách như Hoàng thích cờ tướng, tôi thích cờ vua, Hoàng thích hát, tôi thích làm văn. Tôi và Hoàng trở thành đôi bạn thân thiết mà khác giới. Bất cứ có điều gì cũng kể cho nhau nghe. Tình bạn nảy nở một cách tự nhiên không hề suy tính thiệt hơn, vui buồn cùng nhau chia sẻ.
Hằng ngày, ngoài giờ học trên trường ra, tôi và Hoàng cũng phải đi làm thêm để đảm bảo cho cuộc sống. Có những hôm tôi về muộn, Hoàng đứng trước dãy trọ chờ tôi đến 11 giờ mới về, rồi trên tay cầm bắp ngô nướng thơm phức. Nào ăn đi, đói rồi đúng không, khiến tôi không thể không dưng dưng cảm động được. Rồi có hôm Hoàng về khuya, tôi lặng lẽ nấu mì tôm rồi đem qua phòng Hoàng “Coi như cậu có phước lắm mới gặp được tôi, chứ giờ này vừa mệt vừa đói, có người nấu cho ăn là nhất rồi”. Hoàng nhìn tôi, cười nhưng không nói, Tự dưng tôi thấy có gì đó khó tả trong lòng.
Tình bạn của chúng tôi cứ phát triển bền vững như vậy cho đến năm thứ 3 đại học. Trong khoảng thời gian đó, chúng tôi cũng có những tranh chấp nhỏ , nhưng không đáng kể. Chúng tôi khá ăn ý trong vỏ bọc “trên tình bạn, dưới tình yêu” Ví dụ như hôm trước có anh bạn đó qua phòng tôi chơi, tôi không thích lắm nên nhắn tin cho Hoàng để cầu cứu. Lát sau, Hoàng qua phòng với hình ảnh không thể bình dân hơn quần sooc, áo phông và nói máy tính của tôi bị hỏng, mượn máy bạn để làm báo cáo nhóm gấp. Và thế là Hoàng ngồi đó cả buổi khiến anh chàng đó không nói được gì nhiều.
Rồi có một ngày, Hoàng rủ tôi đi ăn, với lý do “Nhỏ kia, rủ tôi đi ăn, tôi không thích nó, nên rủ bạn đi cùng, có gì nhớ hợp tác với tôi. Tôi gật đầu ra vẻ hiểu ý và nói to vậy thù lao phải hậu hĩnh đó nhé”. Tôi đi cùng Hoàng tới quán ăn, từ xa tôi đã thấy cô gái ấy, cảm nhận của tôi là một cô gái khá là sành điệu, và sành sỏi. Cách ăn nói của cô khiến cho tôi có cảm giác không mấy thân thiện. Nhưng tôi cũng quên lời hứa với Hoàng nên kẻ tung người hứng cũng khá là ăn ý.
Tôi cứ nghĩ chúng tôi chơi đùa vô tư như vậy cho đến một ngày tôi nhận được điện thoại từ số lạ. Sau cuộc nói chuyện thì tôi biết cô ấy là người thích Hoàng, nhưng vì Hoàng không thích nên cô ấy chuyển sang công kích tôi, nào thì ở đâu ra cái tình bạn thân khác giới, nào thì chỉ là ngụy biện và lừa dối, mang mác là bạn thân để che mắt thiên hạ. Tôi gần như á khẩu trước những buộc tội vừa rồi. Tôi không nói được câu nào mà chỉ biết nghe hết rồi cúp máy.
Tôi ngồi thần thờ và suy nghĩ, đúng là tôi và Hoàng thân thiết thật, nhưng giữa chúng tôi có nói yêu nhau lần nào đâu. Mặc dù có những lúc tôi thấy Hoàng lén nhìn tôi và tôi cũng bất chợt có cảm giác lạ sau cái nhìn ấy. Chỉ có một lần duy nhất Hoàng nói tôi là cậu ấy thích về quê lập nghiệp và hỏi tôi có muốn về quê bạn ấy chơi cho biết nhà không. Tôi liền bảo để dịp khác rồi nói về ước mơ lập nghiệp thành phố của mình. Hoàng lặng nhìn tôi và không nói thêm câu nào nữa. Tôi thấy lòng mình như mất đi một cái gì đó to tát lắm.
Phải chăng, đó có phải là sự bắt đầu một tình yêu và kết thúc một tình yêu. Chúng tôi sợ nói ra sẽ đánh mất tình bạn mà bấy lâu nay gắn bó. Tôi với Hoàng như một bản nhạc không lời, lặng lẽ hòa âm, dạo phím mà không cất thành lời. Để rồi sau này luyến tiếc cho bản tình ca không lời đó.
Sau cuộc điện thoại đó, tôi ít gặp Hoàng hơn hẳn và né tránh Hoàng nhiều hơn. Có lẽ tôi và Hoàng ít nhiều đã xác định được tình cảm của mình, chỉ có điều thiếu lời nói mà thôi. Tôi lặng lẽ dời dãy trọ và chuyển vào ký túc xá sống. Và đương nhiên, tôi cũng thay luôn số điện thoại và khóa facebook của mình. Tôi và Hoàng từ đó bặt tin nhau, nhưng trong lòng tôi luôn nghĩ về cậu bạn đã gắn bó với mình suốt những năm tháng thanh xuân đó
Về phần Hoàng, sau này khi trở về xóm trọ cũ, tôi cũng nghe người xóm kể lại Hoàng buồn bã và xin bảo lưu kết quả học tập, rồi về quê sống. Hoàng cũng hẹn gặp cô gái ấy và nói rõ sự tình. Tôi cảm thấy mình thật có lỗi khi không hỏi rõ câu chuyện mà rời xa cậu bạn mà đã hằng thân thiết. Tôi nhấc điện thoại lên và gọi cho Hoàng
- Alo,
đầu dây bên kia giọng Hoàng vang lên.
Tôi vẫn nhanh nhảu như thuở nào.
“Mình nè, Dạo này khỏe chứ”
Giọng Hoàng vui vẻ “Khỏe lắm nè”
- Tết sắp đến rồi, muốn về Nam Định ăn Tết mà không ai mời.
Hoàng ngập ngừng
“Về đây, tôi sẽ cho bạn một cái Tết đầm ấm nhất, vẫn đang độc thân chờ người ăn Tết cùng đây”.
Nhất định phải giữ lời hứa đó nhé. Tôi mỉm cười và cúp máy.
Có lẽ chúng tôi sẽ viết tiếp bản tình ca kia, có điều bản tình ca này đã cất thành lời sau 4 năm dạo phím rồi.
© Hải đường - blogradio.vn
Xem thêm: Có lẽ đã đến lúc để quên em | Radio Tình yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.















