Sau tất cả em có thể đối diện được rồi
2023-01-30 01:25
Tác giả:
Hải đường
blogradio.vn - Chiếc đồng hồ báo hiệu đã mười hai giờ, kéo An về hiện tại, An chợt nhận ra mưa đã tạnh từ lâu, nhưng mắt An cũng đã ướt nhòe từ bao giờ. Quên đi quá khứ không phải là tự mình trốn tránh ở nơi nào đó để mọi người không thấy mình. Mà nên đối diện với thực tế, An quyết định sẽ về quê. Chỉ nơi đó, An mới cảm thấy ấm áp và hạnh phúc. Và đồng thời, An cũng về thăm Trung – dù sao cũng phải gửi lời chúc phúc cho Trung và vợ sắp cưới của anh nữa chứ.
***
Lại mưa nữa rồi, chỉ là những hạt mưa nhỏ lắc rắc trên những cành cây, lốp đốp rơi trên mái tôn nhỏ của phòng trọ, cũng đủ làm cho con người ta trở lên buồn hơn, trống vắng hơn, vì khi mưa về, ít nhiều sẽ mang theo nhiều kỷ niệm hơn. Mà những kỷ niệm đó thường vui ít buồn nhiều.
An đưa tay ra khỏi ô cửa sổ nhỏ trên gác xép của căn phòng nhỏ, gió nhè nhẹ thổi, hạt mưa lất phất rơi nhỏ giọt qua bàn tay, rồi nhanh chóng chui qua những kẽ tay để hòa cũng các giọt mưa khác rơi xuống đất, chỉ còn một ít chỉ đủ ướt bàn tay, nhưng dư vị còn mãi.
“Một ngày chủ nhật chỉ để ngắm mưa rơi thôi à” An thầm tự hỏi mình, sau đó cô nhấc chiếc điện thoại nhỏ lên, cô gọi điện về hỏi thăm gia đình. Bên kia, bố cô đang mặc một chiếc áo khoác ấm, đầu đội mũ len và tay bưng ly trà ấm nóng. Vẫn câu hỏi quen thuộc “Con ở trong đó như thế nào rồi, công việc, học hành tốt chứ. Nhớ giữ gìn sức khỏe nhé con. Vậy đó, con dù lớn đến đâu vẫn là con của bố mẹ, cho dù mọi người có bỏ rơi con, thì trong mọi hoàn cảnh, nơi con tim ta vẫn muốn hướng về chỉ có gia đình, quê hương mà thôi”. An khẽ trả lời qua điện thoại là con vẫn ổn và để bố mẹ an tâm hơn, cô giả vờ có công việc phải làm để cúp máy, nhưng thật ra là trong lòng cô không ổn, cô rất nhớ mọi người nhớ bố mẹ và người “chàng trai năm ấy”.
Gió mùa Đông Bắc lại về, đã 4 năm rồi, từ ngày đặt chân vào đất Sài Gòn, cô chưa được tận hưởng cái lạnh giá của mùa đông ngoài Bắc. Được đón những cơn gió đầu mùa, rét có, mưa có , nhưng lại có cái gì đó rất đỗi giản dị và bình thường, nhưng khi đi xa ta lại thấy nhớ, nỗi nhớ vương vấn không nguôi. Gió về,gió có lạnh, nhưng ta còn mặc được áo ấm, được cuộn mình trong những tấm chăn bông ấm áp, được ngồi cạnh bếp lửa để đun nước, rồi trò chuyện vui vẻ để quên đi cái giá lạnh.
An còn nhớ mùa đông năm đó, gió cũng lạnh và mưa phùn lất phất bay. Lớp An được tan học sớm, nhưng An không đạp xe về ngay mà nán lại một chút. Phải chăng gió mùa mới về, An tranh thủ tận hưởng cái không khí lành lạnh se se một chút, nhưng đôi khi cũng khiến ta rùng mình khi có những trận gió lớn lâu lâu thổi lên.
Tại một góc nhỏ sân trường khác, Trung cũng vậy, anh cũng rất thích những cảm giác mà cơn gió lạnh đầu mùa đem lại. Nó làm cho người con trai khối C như anh cảm thấy thích thú và lãng mạn. Trung và An học khác khối, nhưng vô tình chung hôm đó lại đón cơn gió đầu mùa, và lại vô tình chung 2 trái tim lại thổn thức khi đứng cùng nhau. Vì khi đó anh đi ngang qua khu chỗ An đang đứng và nghe thấy An đang thả hồn theo gió khi đọc 2 câu thơ của nhà thơ Xuân Diệu.
“Đã nghe rét mướt luồn trong gió.
Đã vắng người sang những chuyến đò”
Anh hơi bất ngờ, nhưng cũng buột miệng đọc câu tiếp theo.
“Mây vẩn tầng không chim bay đi.
Khí trời u uất hận chia ly.
Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói
Tựa cửa nhìn xa nghĩ ngợi gì”.
Họ mỉm cười, bắt đầu làm quen và nói chuyện. Trên suốt quãng đường đi học về, 2 chiếc xe đạp chạy song song, và cứ thế trong suốt những năm cấp 3 còn lại. Họ quen nhau như vậy đó, không hẹn ước, nhưng lại có cùng sở thích về mùa Đông, về những vần thơ của Xuân Diệu và Hàn Mặc Tử. Họ hứa với lòng, sau này nhất định sẽ là những thầy cô giáo dạy môn văn để truyền tải cái nét đẹp trong thơ ca đến mọi người.
Tình đầu, như bông hoa chớm nở, nhẹ nhàng e ấp, và khó quên. Những cái nắm tay nhau qua suốt mùa đông giá lạnh, tưởng chừng như chẳng thể nào rời xa mà chỉ có khăng khít hơn mà thôi. Thì bỗng có một ngày, đôi bàn tay ấy trở lên giá lạnh vì bàn tay kia đã không đủ nắm giữ suốt quãng đường còn lại rồi.
Trung thi đậu trường Xã hội và Nhân Văn, nơi mà môi trường toàn sự lãng mạn, của tà áo trắng tinh khôi thủa sinh viên. Và nơi đó, cũng có rất nhiều những “Nàng thơ” bước ra từ những câu chuyện khác nhau, những mảnh đời khác nhau. Những câu nói ví von nhưng lại đầy mực thước về nếp sống, nét quyến rũ trong từng cách nói chuyện, khiến Trung quên đi người con gái An năm nào. Mà đúng thôi, với người luôn yêu thích văn chương như Trung thì khó thể nào hòa hợp với người An – sinh viên khoa kế toán.
Cả 2 bắt đầu có sự chênh lệch trong cách nói chuyện, trong nếp sống và rồi lặng lẽ rời xa nhau, không một chút ồn ào, như cơn gió đầu mùa, nhè nhẹ thổi. An biết và chấp nhận điều đó, một điều hiển nhiên, khi đã không chung một chí hướng, tất cả đều trở lên xa vời mà thôi.
Nhưng có một điều, Trung không hề biết rằng, năm đó An cũng rất muốn thi vào trường Nhân Văn nhưng vì nhiều lý do khác nhau nên An không thể thực hiện giấc mơ đó và đành lựa chọn cho mình ngành kế toán. An không quên đi lời hứa năm nào, mà chẳng qua chưa có thời gian giải thích thì mọi chuyện đã rời xa, chẳng thể nào níu kéo.
Chiếc đồng hồ báo hiệu đã mười hai giờ, kéo An về hiện tại, An chợt nhận ra mưa đã tạnh từ lâu, nhưng mắt An cũng đã ướt nhòe từ bao giờ. Quên đi quá khứ không phải là tự mình trốn tránh ở nơi nào đó để mọi người không thấy mình. Mà nên đối diện với thực tế, An quyết định sẽ về quê, sẽ thăm quê hương và gia đình. Chỉ nơi đó, An mới cảm thấy ấm áp và hạnh phúc. Và đồng thời, An cũng về thăm Trung – dù sao cũng phải gửi lời chúc phúc cho Trung và vợ sắp cưới của anh nữa chứ.
An mỉm cười, dường như cô đã thấu hiểu tất cả rồi, mùa đông năm nay cô có thể tự mình đón cơn gió lạnh sau 4 năm vắng bóng rồi.
© Hải đường - blogradio.vn
Xem thêm: Có lẽ đã đến lúc để quên em | Radio Tình yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hoa sim đỏ
Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".















