Câu chuyện đâu ai hiểu được
2023-01-02 01:20
Tác giả:
Duyen Tran
blogradio.vn - Có một vài chuyện không phải muốn là được, đâu ai mãi mãi như xưa cả lời nói cử chỉ và cả suy nghĩ. Khi trải qua quá nhiều mất mát có lẽ không còn thứ gì làm ta hoang mang, lo sợ nữa chỉ có chuyện chúng ta chưa gặp mà thôi.
***
Bây giờ hắn, Thanh đã có đủ dáng vẻ của một badboy thật rồi. Một gã trai hư đúng điệu. Hắn soi gương lâu hơn và chảy chuốt cho mái tóc khi vàng, khi đỏ, lúc xanh đen thật lãng tử. Đôi chân mày luôn sẵn nghe lệnh hắn nhảy múa uốn lượn khiến các cô gái trước mắt cười tít. Hắn không cao mét tám nhưng vóc dáng rất chuẩn, trên người không một lạng mỡ thừa. Hắn có tận sáu hình xăm đối ở lưng và hai bắp tay. Hắn yêu sự hoàn hảo các hình xăm cân xứng và đồng đều. Hắn không chủ động bắt chuyện trước bao giờ, hắn luôn biết cách khiến mình đặc biệt và nổi bật theo nét riêng thật nghệ. Và thu hút người đến bắt chuyện.

Mỗi chiều hắn luôn phải suy nghĩ đến việc ăn ở đâu và gọi cô gái nào đi cùng. Hay hắn chìm ngập trong những buổi tiệc tùng, rượu bia. Trong làn khói trắng vape lan toả trong không gian nổi nhạc lên cả hắn và đám bạn hò hét mãi, bay nhảy đến tận ngày mới. Những cuộc chơi sẽ không bao giờ dừng nếu hắn chưa đủ say. Như thể trời sinh ra hắn là để dành cho hai chữ trai hư vậy. Hắn tự tin đến kiêu ngạo, ngông cuồng đến nghênh ngang. Cũng thẳng thắn với châm ngôn được thì tiến không thì biến. Nhìn vào như thế ai mà tin chỉ cách đây vài tháng hắn chỉ là một gã trai bình thường, đến mức nhàm chán. Tóc hắn tuyền một màu đen, lịch sự và hiểu chuyện. Vậy bắt đầu từ khi nào,...
Mọi việc phải nói từ sau khi hắn gặp lại Xuân chăng? Cô ấy là chấp niệm cùng cố chấp duy nhất của Thanh. Hắn thậm chí không nhớ tên đồng nghiệp làm chung cả năm trời, có thể quên ngay cô gái vừa bắt chuyện bông đùa phút trước. Riêng Xuân hình ảnh cô ấy không bao giờ, không bao giờ phai nhạt trong tâm trí hắn ta. Giữa bức ảnh hàng chục khuôn mặt chen chúc nhau hắn sẽ tìm thấy Xuân trước tiên và chỉ chú ý mỗi vị trí đó. Giữa đám đông người có thể vì bất giác nghe thấy giọng nói quen thuộc mà dừng lại xoay người tìm kiếm cô ấy. Chỉ để cười tự diễu rằng cô đâu có ở thành phố này cùng hắn.
Những năm xưa khi Thanh và Xuân cùng đến trường cùng chở nhau về. Xuân luôn ngồi yên lặng sau tấm lưng, Thanh yên lặng đạp xe. Thời gian chảy trôi, hai người cùng đến một thành phố. Hắn luôn ngồi đợi cô kết thúc giờ làm thêm chỉ để ôm lấy cô dịu dàng. Thi thoảng rụt rè đặt lên đôi môi đỏ nhỏ một nụ hôn phớt qua, những lúc đó cô không đẩy hắn ra chỉ khẽ nhắm mắt. Những hôm hắn và cô mỗi người một chai sting trước cửa hàng tiện lợi kể về ngày hôm đó cho đối phương. Cả bao vui buồn trong ngày rộ lên lúc ấy để tan đi mệt mỏi chỉ giữ lại chút bình yên cuối ngày, thật đơn giản giữa thành phố này. Những đêm thật khuya hắn và cô quyến luyến vẫy tay chào nhau đi về hai hướng.
.jpg)
Như lẽ hiển nhiên ngày đó cũng đến, vì nhiều lý do Thanh cùng Xuân không thể xuất hiện nhiều trong cuộc sống của nhau như trước. Cả hai không thường xuyên nhắn tin vốn là trước giờ vẫn thế. Hai người chưa từng chính thức nói đang hẹn hò nên cũng không thể gọi là chia tay. Khoảng thời gian đó lòng hắn xuất hiện một khoảng trống, nhưng không gây đau nhức như khi gặp lại cô ấy. Hơn hai năm sau hắn có dịp về quê nhà, hắn luôn vào tường nhà cô để xem nhưng cô không đăng tin gì mới cả, cô chỉ chia sẻ vài khoảnh khắc hài hước. Lấy hết can đảm và dũng khí hắn mới hỏi cô một cách vu vơ:
“Có về quê không? Nào về đi uống trà sữa”
Như chờ sẵn bên kia màn hình cô lập tức trả lời:
“Có về, nào tới nhắn Thanh đón đi chơi”
Cả hai lại tiếp tục im lặng hắn không chắc rằng sẽ gặp lại đối phương. Như câu chuyện nào rảnh uống cà phê, hôm nào như ngày mai không bao giờ đến. Vậy mà độ một tuần sau ngay giữa đêm âm báo tin nhắn từ điện thoại hắn ting ting ting, là Xuân nhắn:
“Mình vừa về tới nhà ở quê nè. Đi xe suốt mới về chưa kịp làm gì luôn. Chiều mai qua nhà đón mình ha”
Thanh cười mỉm nhưng trong lòng vui như muốn nhảy cẫng lên. Cô ấy về rồi.
Thanh dừng xe trước nhà đón cô như năm xưa cũ kia, xe cũng không còn là xe đạp. Hắn thoáng nghĩ Xuân vẫn là cô gái nhỏ như năm tháng kia hay đã đổi khác. Tại khoảnh khắc ấy bao nhiêu mảnh vụn kí ức ùa về. Khi cô bước ra bảo Thanh dắt xe vào nhà đợi cô chuẩn bị chút nữa, hắn chợt nhận ra cô có vẻ không khác gì mấy. Có một vài giọng nói dù năm năm hay mười năm ta nghe vẫn có những rung cảm không hề thay đổi. Tim Thanh không kìm được thổn thức một nhịp, rồi lật đật bước vào nhà. Không ngờ mẹ Xuân cũng ở nhà. Thanh khẽ chào bác và như bị cuốn vào cuộc chất vấn. Thanh bình thản trả lời như một người bạn thân của con gái mẹ Xuân. Có phải những năm tháng va vấp ngoài kia khiến hắn tự tin bước vào cuộc trò chuyện, mà không rụt rè sợ sệt. Hay thế nào?
.jpg)
Thanh cùng Xuân đi được một đoạn trời đã về đêm không ngờ lại nổi gió và cơn mưa phùn lất phất. Cơn mưa đêm bất chợt như những lần Xuân nhảy vào tiềm thức Thanh cả trong giấc ngủ. Xuân trong mơ vẫn là cô gái nhỏ thấp hơn hắn một cái đầu, giọng nói nhẹ mang theo chút rung cảm tuổi mười bảy. Giờ thì Thanh vẫn là Thanh, Xuân vẫn là Xuân. Đương nhiên họ cũng đã không còn ở độ tuổi năm tháng đó. Như bốn mùa trong năm vẫn tuần hoàn, đâu có tìm được mùa nào năm sau giống y đúc mùa cũ năm trước được. Thanh chưa đủ già dặn để trải qua hết mọi hỉ nộ ái ố trên đời, chỉ vừa đủ để hiểu năm tháng không thể vãn hồi. Có một vài chuyện không phải muốn là được, đâu ai mãi mãi như xưa cả lời nói cử chỉ và cả suy nghĩ. Khi trải qua quá nhiều mất mát có lẽ không còn thứ gì làm ta hoang mang, lo sợ nữa chỉ có chuyện chúng ta chưa gặp mà thôi.
Trước mắt nhau hai bạn nhìn sâu lắng hơn, không còn nét ngây ngô của ngày trước. Cái nắm tay, cái ôm thật ấm, vẻ vui mừng không hề diễn ra như suy nghĩ của cả hai. Chẳng qua là hai con người từng quen dạn dĩ cùng nhau. Trái tim mỗi người vẫn ấm nóng cảm xúc thanh xuân rung động đã không còn. Giờ họ là bạn, là hai người bạn cũ gặp lại. Trách sao được nước sôi tận trăm độ C còn nguội sau chục phút. Huống hồ người ta chỉ có ba mươi sáu độ rưỡi xa cách bao năm. Kể cả mười bốn nghìn tỷ tấn băng tồn tại xuyên suốt trăm triệu năm cũng đến lúc tan hết cả rồi.
Thanh đưa mắt nhìn cô kĩ hơn, cô có vẻ hơi tròn lên vẫn rất đáng yêu. Cả hai chia sẻ về công việc và cuộc sống gần đây. Hài lòng, bất mãn, những người sếp tốt, bạn mới, vài chuyến đi, những điều đặc biệt của riêng họ. Vẫn là một người nói một người yên lặng lắng nghe. Từ khi nào trước mắt họ xuất hiện một chiếc khiên vô hình trong suốt ngăn cách. Đó có phải chiếc khiên chắn tạo ra từ sầu muộn riêng lúc không đối phương cùng chia sớt. Họ đang rất gần nhau, nhưng sao quá xa vời. Hai mảnh tâm hồn đã ở tận hai hướng của đường chân trời. Không phải sợ một người tiến một người khẽ lùi lại mà cả hai đã cùng nhau lùi lại rụt vào chiếc mai rùa cứng cáp. Sau tất cả cảm nhận, Thanh chỉ yêu Xuân. Tiếc chẳng phải là Xuân của hiện tại mà là Xuân của những ngày xưa kia. Sự vùi dập của cuộc đời khiến cuộc sống của mỗi người có quá nhiều bất trắc vì thế ai cũng phải liên tục thay đổi. Hoặc thay đổi hoặc bị đào thải. Hắn sau này sẽ kết hôn cùng người khác chăng, chỉ có một điều chắc rằng cô luôn có một vị trí bất khả xâm phạm trong lòng hắn. Năm tháng khiến ta thấu hiểu nhiều điều và cũng đánh mất sự thấu hiểu nhau. Đây là cơ hội cuối cùng họ có thể thấy nhau thế này, cùng giữ dáng điệu xưa gặp người xưa cũ. Như một lời tạm biệt thanh xuân để tiếp nhận những biến đổi dữ dội của thời gian.
.jpg)
Hắn lồm cồm bò dậy khi chuông báo thức vang lên lần thứ hai. Thanh không phân biệt được việc vừa qua là thật hay chỉ là một giấc mơ? Hình nền điện thoại hắn một đoá bỉ ngạn đỏ rực. Người đời hay nói bỉ ngạn ngàn năm hoa nở không có lá, lúc thấy lá thì không có hoa. Có bao nhiêu câu chuyện nam nữa chính yêu nhau sâu đậm sau xa cách vẫn gương cũ lại lành. Ta hiếm khi thấy cái kết như Lý Tiêm Tiêm và Lăng Tiêu trong phim "Lấy danh nghĩa người nhà". Mà đa số sẽ giống như "Hôn lễ của em" Châu Tiêu Tề luôn nhất nhất theo đuổi Vưu Vịnh Từ để rồi sau bao năm trở thành khách mời trong hôn lễ cô gái anh ta yêu. "Ánh trăng không hiểu lòng tôi" khiến ta càng đau lòng hơn Hướng Viễn và Diệp Khiên Trạch dù họ bên nhau kết hôn. Thì năm tháng đã làm cho một người chai lì cảm xúc người còn lại quá nội tâm im lìm. Hai người yêu nhau không đến được với nhau vì do dự, vì rụt rè hay định kiến là 'đau'. Hai người yêu nhau nhưng phải cách biệt âm dương là tuyệt vọng. Có ai nghĩ đến hai kẻ yêu nhau song không còn thấu hiểu nhau lại kết hôn nó đau khổ tột cùng mức nào không? Chúng ta đã yêu nhau rất yêu nhau những ngày không nói ra đó. Càng phải nhận định rõ ta yêu người của ngày đó không phải bây giờ.
Những vết thương sẽ liền thành sẹo, vết sẹo có thể dần mờ phai. Riêng hình xăm nó sẽ ở đó cả đời. Có lẽ từ sau buổi sáng hôm đó hắn bắt đầu đổi thay không còn phong ấn mình như cậu nhóc ngày xưa để gặp lại cô gái năm ấy. Có điều cô chưa biết là do cô từng nói thích hình xăm đôi cánh sau lưng, nhìn sẽ rất thích nếu không ôm chặt sợ sẽ bay lên mất. Mà hắn đã chụi đau gần mười tiếng để có đôi cánh đó, cô sẽ mãi không biết. Hắn cũng không biết phải làm gì. Thanh muốn làm cho cô gái hắn yêu tuổi mười bảy hãnh diện đã chết. Sau bao cố gắng đi lên hắn cũng lỡ đi xa cô mất rồi.
Khi yêu ai đó ta luôn nói sẽ không thay đổi, chỉ yêu duy nhất một người. Lúc đấy họ nói thật đấy chỉ là thật lúc đấy thôi, chứ năm phút sau là mọi thứ đã khác cả thời gian và không gian. Không chỉ tình yêu mà bạn bè, đồng nghiệp hay thầy cô sau vài năm không gặp có thể cười nói như mỗi ngày lúc xưa chứ. Không thể. Luôn sẵn sàng thay đổi để thích nghi, thích ứng cùng chấp nhận cái mới đó là cách khiến con người trở nên mạnh mẽ nhất hành tinh này. Cả hắn, bạn và tôi đã và đang thay đổi dù nhanh hay chậm. Dù thay đổi ra sao chỉ cần không vi phạm pháp luật và các chuẩn mực xã hội thì đều tốt, đều đáng được hoan nghênh. Cảm ơn sự đổi thay.
© Urnotdien - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Anh đi đi em không đợi anh được nữa! | Radio Tình Yêu
Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.






