Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vì em vẫn mãi là người đến sau! (Thi tham 275 )

2013-07-28 21:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Bum Bum

Thì thầm bên bàn phímĐâu đó em từng đọc được: "Trong mỗi chúng ta, ai cũng có riêng cho mình một người yêu thương nhất, một người mà dù còn hay mất vẫn mãi vẹn nguyên và ngọt ngào theo từng nấc thời gian thăng trầm". Với anh thì không phải là em.

Vì em vẫn mãi là người đến sau! (Thi tham 275 )

Em gặp anh khi trong anh toàn những cay đắng xót xa, buồn đau giày vò anh từng ngày. Em thì chẳng quan tâm người khác nhiều như thế cho đến khi đọc được tâm sự của anh qua những dòng blog. Lúc đó lòng em bỗng quặn thắt, em không hiểu đó là cảm giác gì nữa. Đồng cảm ư? Có lẽ vì quá khứ của em cũng buồn, cũng đắng lắm. Và em bắt đầu để ý anh nhiều hơn từ đấy.

Ngày ngày chúng ta vẫn đều đặn nói chuyện với nhau, chỉ là những câu chuyện phiếm bình thường thêm vào một chút quan tâm của bạn bè, chỉ vậy thôi mà em yêu anh lúc nào không hay. Có những lúc em thực sự tổn thương vì lời nói vô tình của anh, em lặng im, bật khóc một mình và anh chưa từng biết. Rất nhiều khi em muốn nói với anh tình cảm của mình, dù là thất bại chỉ cần anh biết là đủ nhưng em lại sợ, sợ sẽ làm xáo động tâm trạng anh, sợ gợi lại những thứ anh không muốn nhắc, sợ anh lại buồn, lại đau... và em cũng sợ chúng ta sẽ chẳng thể nào như bây giờ nữa...em đành lặng thinh, em đã nghĩ sẽ từ bỏ.

Vào một ngày anh chợt nói lời yêu thương với em. Lòng em rối bời chẳng biết phải làm sao, nhưng rồi em đồng ý. Chúng ta bắt đầu yêu nhau, thứ tình yêu nhẹ nhàng, trầm lặng.

Vì em vẫn mãi là người đến sau! (Thi tham 275 )

Yêu anh, em biết đến những nỗi đau của anh nhiều hơn. Sự lạnh lùng và những điều ẩn giấu sâu bên trong khiến em cứ mải mê kiếm tìm, đợi chờ trong mòn mỏi. Thật buồn khi biết quá khứ trong anh vẫn luôn vẹn nguyên, vẫn luôn được anh mang theo bên mình từng ngày, vẫn đau vẫn nhớ về cô ấy. Anh thường ngồi trầm tư lặng lẽ nghe những bản nhạc xưa cũ. Anh giấu cô ấy nơi sâu thẳm trái tim và điều đó làm anh nhói đau. Anh ghét nước mắt bởi nó khiến anh nhớ lại lúc anh yếu đuối vì cô ấy và đau thêm nữa. Cô ấy là người anh từng dành hết thương yêu còn em chỉ có thể là kẻ đến sau. Có những khi em thấy mình là vô nghĩa trong anh, em buồn và lặng im. Em biết chẳng thể nào bắt anh quên đi cô ấy,  bắt anh yêu em bằng tình yêu mà anh dành cho cô ấy hay bắt anh bỏ đi ký ức của mình. Em thật quá nhỏ bé so với cô ấy, so với ký ức của anh, thay thế vị trí của cô ấy trong anh là điều không thể đúng không anh? Vậy nên em sẽ vẫn yêu anh trong im lặng, nhận lấy tổn thương trong im lặng...

  • Gửi từ Mây lang thang.


Thì thầm số 275 được thể hiện qua giọng đọc Bum Bum, Voi Kòi và Nhóm sản xuất Dalink Studio

(...)

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.




Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Khi còn trẻ hãy cứ yêu đi

Khi còn trẻ hãy cứ yêu đi

Có bao giờ bạn tò mò và tự hỏi, giữa biển người bao la rộng lớn, tại sao riêng mình vẫn cô đơn chưa? Nếu có, chứng tỏ bạn vẫn một mình Và rồi một mình đón buổi sáng, xe máy vẫn thừa yên sau, một vé xem phim và một phần bắp nước. Trái tim rõ ràng trống trải mà luôn có cảm giác nghèn nghẹn. Vì người cũ? Có thể. Mà vì đã quen với việc mạnh mẽ? Có thể.

Bạn sẽ đọc vị được bất kỳ ai nếu hỏi họ 36 câu này

Bạn sẽ đọc vị được bất kỳ ai nếu hỏi họ 36 câu này

Khi bắt đầu một mối quan hệ nào đó, bạn sẽ làm thế nào để làm quen với đối phương? Đúng rồi, chúng ta cần trò chuyện và trò chuyện càng nhiều thì người ta càng hiểu nhau hơn.

Blog Radio: Càng giữ chặt, càng thêm đau (Bản full)

Blog Radio: Càng giữ chặt, càng thêm đau (Bản full)

Nếu cứ giữ khư khư trong tay một thứ gì đó, làm sao chúng ta có cơ hội cầm lên thứ tốt đẹp hơn? Càng giữ chặt, càng chỉ khiến bản thân thêm đau mà thôi.

Blog Radio 681: Thứ không thể miễn cưỡng chính là tình yêu

Blog Radio 681: Thứ không thể miễn cưỡng chính là tình yêu

Được người mình yêu cầu hôn, nhưng trong lòng cô chỉ toàn là chua cay. Cô nén cảm giác xót xa vào bên trong, tự vỗ về trái tim đang rỉ máu. Cô nói với lòng, bà nội đã già lắm rồi, đằng nào cũng phải kết hôn, thì chi bằng kết hôn với người mình yêu còn hơn là với người mình không có cảm giác. Nghĩ thì nghĩ vậy, mà sao trái tim đau đến run rẩy, chỉ chực trào nước mắt.

Đơn phương là tấm vé một chiều đưa bạn đến nỗi cô đơn

Đơn phương là tấm vé một chiều đưa bạn đến nỗi cô đơn

Tình yêu tuổi thanh xuân giống như việc bạn lên một chuyến xe bus. Chọn đúng xe, đúng tuyến bạn sẽ đến được nơi mình cần đến. Chọn nhầm chuyến, đi sai đường thì phải xuống xe và đợi lại từ đầu. Có những người biết mình đã chọn sai nhưng vẫn cố chấp không chịu từ bỏ, bởi vì họ đã lỡ mang tấm vé một chiều mang tên “đơn phương”.

Tìm thấy nhau trong nhưng mảnh vỡ của thanh xuân

Tìm thấy nhau trong nhưng mảnh vỡ của thanh xuân

Tình yêu là vậy, luôn ngập tràn trong thế gian này dẫu bạn có bi thương đến đâu. Thế giới hơn bảy tỉ người này vẫn có một người dành riêng cho bạn, sẵn sàng bao bọc, sẵn sàng chờ đợi bạn chỉ cần bạn quay đầu, chỉ cần bạn mở lòng đón nhận. Như tôi và anh, một người yêu nhiều và một người dám yêu chúng tôi đã tìm thấy nhau trong những mảnh vỡ của thanh xuân.

Tuổi thanh xuân chỉ có một lần trong đời

Tuổi thanh xuân chỉ có một lần trong đời

Thanh xuân chỉ có một lần trong đời, hãy khóc, hãy cười, dám yêu, dám làm, bạn nhé. Vì dù cuối cùng, thanh xuân có qua đi, thì kỷ niệm cũng sẽ còn mãi và vì những gì bạn đã trải qua sẽ hóa thành trải nghiệm, hun đúc nên bạn của ngày hôm nay.

Tuổi 18 và rung động đầu đời

Tuổi 18 và rung động đầu đời

Rung động đầu đời, không phải ai cũng có thể nắm tay nhau hồi tưởng lại quá khứ, đôi khi chỉ cần nhìn người ấy mỉm cười cũng đủ vui rồi, và khi thấy người ấy nắm tay ai bước qua, tim ta bỗng nhiên đau xót. Cuộc đời này có thể ta sẽ có đôi ba lần rung động, nhưng rung động đầu đời luôn là điều đặc biệt nhất, bởi đứa trẻ ngây thơ trong ta đã bắt đầu biết yêu rồi.

Replay Blog Radio: Giờ chúng ta chỉ còn có nhau

Replay Blog Radio: Giờ chúng ta chỉ còn có nhau

Cô rơi nước mắt. Ngẩng đầu nhìn trời, từng vết nắng chiều nhạt nhòa ôm trọn lấy cô và anh như chở che, bao bọc. Bao nhiêu năm qua cô đã sống trong khổ sở, tự ti, là anh đã đến mang cho cô chút nắng ấm cuối ngày, là anh đã cùng cô trải qua những ngày tháng cuối cùng bên người thân duy nhất.

Blog Radio 680: Cho dù duyên ngắn ngủi cũng đừng bỏ lỡ nhau

Blog Radio 680: Cho dù duyên ngắn ngủi cũng đừng bỏ lỡ nhau

Từ duyên đến phận là cả một quãng đường dài nhưng đôi khi lại bắt đầu từ những lần gặp gỡ tình cờ, vu vơ như vậy. Nếu cuộc đời đưa ta gặp lại nhau một lần nữa, liệu bạn sẽ nắm tay họ thật chặt hay vẫn để hai người đi lướt qua nhau?

back to top