Phát thanh xúc cảm của bạn !

Trò chơi tình yêu

2024-10-07 14:45

Tác giả: Lê Huy Thuận


blogradio.vn - Xuân, hạ, thu, đông rồi lại xuân, cây hồng trước nhà đã rụng hết lá, trái đã chín đỏ rụng đầy sân, người ra đi người ở lại, thử hỏi rằng có tình yêu nào đẹp như chuyện cổ tích.

***

Anh nhận ra rằng tình yêu chỉ là trò chơi của những đứa trẻ mới lớn.

Chúng muốn được nuông chiều, muốn được kẹo ngọt, muốn mọi thứ xuôi theo ý mình nhưng nếu không được thì dãy dụa, khóc nhè, đẫm lệ.

Chúng chơi trò trốn tìm, một đứa bịt mắt, một đứa lặng im nhưng nếu đứa đi tìm không ra, đứa đi trốn không nói thì liệu rằng cả đời này có tìm được nhau hay là lạc nhau mãi mãi.

Gặp được nhau rất khó, sao không trân trọng nhau? Dẫu vì địa lý xa cách hay gia đình ngăn cấm, hay bất cứ nguyên do nào cản trở việc đến với nhau thì xin những người yêu nhau đừng vì lý do nào mà xa lìa một cuộc tình từng cùng nhau vun vén, dựng xây.

Anh ấy coi việc mình tự nguyện rời đi là một việc cao cả để người con gái anh yêu được hạnh phúc vẹn tròn, cô ấy cũng đành buông tay vì lòng tự cao và cũng vì không biết trước được tương lai. Nhưng nào ai biết rằng việc hai người còn yêu nhau say đắm, còn khắc cốt ghi tâm từng câu nói, từng lời hứa khi xưa thì dù có hạnh phúc, êm đềm bên người mới cũng chỉ là cảm xúc nhất thời, vì trong sâu thẳm con tim, người họ từng yêu năm ấy mới chiếm một vị trí quan trọng. Cuối cùng, thay vì hai người cố gắng để có được một cuộc tình đẹp tựa tranh vẽ lại là màn đêm tối tăm, mịt mờ của bốn người, “người đi tìm cái người đi trốn, người đi trốn cái người đi tìm”.

Chúng chơi đồ hàng, dựng lên một mái nhà yên ấm, trước sân có trồng một cây hồng đỏ, sau nhà là một bụi hồng gai. Trong căn nhà ấy có bếp lửa ấm hồng, có trẻ thơ vui đùa nhưng tất cả cũng vì là trò chơi thuở nhỏ, trời tối rồi ba mẹ gọi về thôi. Xuân, hạ, thu, đông rồi lại xuân, cây hồng trước nhà đã rụng hết lá, trái đã chín đỏ rụng đầy sân, người ra đi người ở lại, thử hỏi rằng có tình yêu nào đẹp như chuyện cổ tích.

Chúng vẫn thường nhìn lên bầu trời cao vời vợi, trên những triền đê lộng gió cỏ xanh rì, chúng chạy thật nhanh cho cánh diều bay lên đem theo ước mơ, hoài bão của một thời tuổi trẻ mà phấp phới. Nhưng nếu làn gió kia lớn quá, sợi dù kia mỏng manh quá thì đứt đi rồi liệu có tìm lại được cánh diều mộng mơ. Sự thật là chúng sẽ phải lớn lên, mọi thứ cũng sẽ thay đổi, thời gian tàn nhẫn sẽ cuốn đi những giấc mộng ban trưa, những mơ hoài khi trước, mãi đến tận sau này khi trở về chúng mới nhớ tới một thời tràn đầy nhựa sống và hy vọng.

Anh và em đều là những đứa trẻ, vĩnh viễn là những đứa trẻ, sẽ không bao giờ chịu lớn nếu cứ ôm mãi một ý niệm rằng mình sẽ làm chủ cuộc chơi, rằng đối phương phải nghe theo ý mình. Thực ra, con người ai cũng thế, muốn đem cái cảm giác, lý trí của mình để áp đặt lên người mình yêu vì họ sợ mất đi, sợ thất vọng và sợ tổn thương giống như những đứa trẻ đòi bằng được món đồ chơi mình thích.

Chuyện tình yêu sao mà khó khăn quá, muốn bình yên nắm tay nhau băng qua trùng trùng lửa đỏ cũng chẳng được vì người đời thường hay kể về chuyện tình của những kẻ đơn phương, yêu một người mà chẳng được đáp lại.

Anh cho rằng, yêu là một cuộc trao đổi sòng phẳng, anh trao đi tấm chân tình, em trao đi cả thanh xuân tươi đẹp, nhưng tại vì sao chỉ là những hiểu lầm, sai lầm mà ta đành rời bỏ nhau 10 năm 20 năm hay cả kiếp người. Dẫu biết rằng, yêu là cho đi chẳng mưu cầu nhận lại, yêu là sẵn sàng hy sinh vì người mình thương nhưng thực ra không phải vậy. Yêu là dù trong hoàn cảnh nào đi nữa cũng chỉ có một mong muốn, khao khát đến tột cùng rằng người mình thương sẽ có được một cuộc sống hằng ao ước, đủ đầy, an yên mặc cho ta không thể đồng hành, mặc cho chuyện tình mình chẳng kết thúc viên mãn.

Oẳn tù tì. Trò chơi tình yêu, anh thua rồi, trò chơi trắng đen, anh mất tất cả rồi. Anh đã ra bao vì cuộc đời ra búa nhưng em lại ra kéo, nhẫn tâm cắt đứt sợi tơ hồng, cắt đi cánh diều lộng gió, cắt đi đoạn tình duyên cứ ngỡ bền chắc để rồi con đường đầy cỏ dại mình anh bước, thênh thang lộng gió mình em qua.

Anh chỉ muốn ôm mặt khóc thật to như một đứa trẻ nhưng anh không thể vì cậu bé năm xưa nay đã ở trong hình hài của một người trưởng thành. Tựa như sa mạc lệ không thể rơi, lòng đã khô cằn, trái tim đã phủ đầy bụi bặm, nước mắt đành nuốt ngược vào trong.

Anh chấp nhận rằng mình đã mất em, như đứa trẻ không nhà, lang thang, vô định, mất phương hướng, đích đến là gì anh không phân định được nữa, đâu là bình yên, đâu là bão tố. Con thuyền độc mộc anh lênh đênh, mất đi mái chèo rồi, anh đành thả trôi về biển cả, mặc cho sóng xô biển động, mặc cho mưa giông chớp bể vì không còn em, anh không còn là một kẻ tha thiết với đời.

Bánh xe luân hồi sẽ lại cuốn hai chúng mình vào vô lượng kiếp, nếu còn nợ ta sẽ gặp lại ở kiếp này, nếu còn duyên ta sẽ gặp nhau ở kiếp khác. Phải chi mình yêu nhau bình yên, êm ấm đi qua những mùa mưa, bão bùng. Phải chi em...

© Lê Huy Thuận - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Vì Đời Người Ai Biết Có Bao Nhiêu Ngày Nắng Đẹp | Radio Chữa Lành

Lê Huy Thuận

Một linh hồn vô vi

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?

Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?

Hãy sống như một ngôi sao nhỏ, không cần tranh giành vị trí với Mặt Trời. Chỉ cần bạn là chính bạn, yêu thương những điều mình đang có, làm những điều mình tin là đúng, cảm thấy vui vẻ và thong dong mỗi sáng thức dậy, thì bạn đã thành công rực rỡ trong chính cuốn phim cuộc đời mình rồi.

Mùa Xuân của Mẹ

Mùa Xuân của Mẹ

Hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc là được lớn lên trong vòng tay mẹ, nơi mùa Xuân của mẹ đã hóa thành mùa Xuân của đời tôi, còn nguyên vẹn, chưa bao giờ nhạt phai.

Giông bão rồi cũng qua

Giông bão rồi cũng qua

Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)

''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".

4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy

4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy

Dù những tháng đầu năm có đôi lúc chật vật hay mệt nhoài vì guồng quay cơm áo gạo tiền, thì bạn ơi đừng vội nản lòng.

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Mùa xuân đi qua

Mùa xuân đi qua

Một mùa xuân lặng lẽ Đã nhè nhẹ đi qua Từng cánh khô vừa khép Cho cành lá xanh màu.

Ngày Xuân Còn Nhau

Ngày Xuân Còn Nhau

“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

back to top