Phát thanh xúc cảm của bạn !

Có những mối quan hệ đang dần lụi tàn

2024-09-05 16:00

Tác giả:


blogradio.vn - Tôi đã từng không tin, ngờ vực, “nó đẹp vậy mà đâu chỉ vì vài thứ ngoài kia mà khiến nó lụi tàn chớ”. Nhưng giờ tôi tin rồi, nó cứ thế mọc lên những bức tường chắn vô hình chặn đi những âm thanh, ánh sáng giữa những con người với nhau, tạo ra những khoảng lặng vô tình.

***

Tôi nhớ những ngày còn thơ bé, giữa trưa không ngủ, chân trần, đầu không đội mũ, quần đùi, áo phông cùng lũ trẻ trong xóm long rong trên khắp cánh đồng. Tôi nhớ mỗi tối xuống nhà ngoại cùng anh chị chơi đùa vui vẻ, nào là trốn tìm, nào là bịt mắt bắt dê, nào là cá sấu lên bờ... Tôi nhớ những bữa cơm gia đình quây quần, tết nhất sum họp. Tôi nhớ những người bạn thân thời trung học cùng cười đùa, miệng nói không hết chuyện trong giờ giảng, rủ nhau trốn tiết...

Tôi nhớ, họ còn nhớ không?

Thời gian cứ thế trôi nhanh hơn những bước chân thủa đó, tôi đã bước vào cái tuổi nơi những giấc mơ tan vỡ, lứa tuổi 20. Tuổi mà người ta nói là cả một vùng trời thanh xuân tươi đẹp phía trước, chập chững thực hiện giấc mơ còn dang dở. Có quá vội để trưởng thành không, đúng hơn là nếm trải vị đắng của tuổi trưởng thành. Không còn sự ngây thơ, thuần khiết của tuổi mới lớn, không còn cái tình bạn trong sáng tươi đẹp thời cấp ba. Bước vào đây là sự trải đời, là đồng tiền bữa lo bữa ấm, là sự chua xót mỗi khi thông báo đóng học phí. Là những mối quan hệ lợi dụng, đầy toan tính, cũng là lúc những mối quan hệ cũ đang dần lụi tàn.

Có tiếc không? Có chứ, vì nó đẹp mà, đẹp đến mức chỉ còn là vùng ký ức giấu trong góc khuất. Cũng đúng thôi, những mối quan hệ mới sẽ dần thay thế cho các mối quan hệ cũ, nhưng tôi muốn ích kỷ giữ lấy nó một cách trọn vẹn. Người ta nói thời gian và khoảng cách là hai thứ giết chết một một quan hệ. Tôi đã từng không tin, ngờ vực, “nó đẹp vậy mà đâu chỉ vì vài thứ ngoài kia mà khiến nó lụi tàn chớ”. Nhưng giờ tôi tin rồi, nó cứ thế mọc lên những bức tường chắn vô hình chặn đi những âm thanh, ánh sáng giữa những con người với nhau, tạo ra những khoảng lặng vô tình.

Ngôi nhà thủa thơ bé của tôi vẫn còn đó, nhưng sao lại càng trở lên lạ lẫm đến xa lạ. Cái ngôi nhà từng gọi là nơi để trở về đó, cảm giác không còn chỗ dành cho tôi nữa. Tôi đi học xa nhà, thi thoảng được nghỉ về thăm, mỗi lần thấy mấy đứa bạn cùng phòng gọi điện về nhà, nói nhớ nhà, tôi vẫn luôn tự hỏi tại sao bản thân không có cái cảm giác đấy, nhớ nhà ư? Đó có còn là cái nhà đâu chứ! Nội tôi vất vả một mình nuôi con khôn lớn, tôi cũng rất thương nội, nhưng cái định kiến, quan niệm “trọng nam khinh nữ” vẫn cứ ăn sâu vào tâm trí của những người thủa xưa đó. Ba mẹ tôi cũng dần xuất hiện những tiếng cãi vã, lâu dần âm thanh ấy bao trùm cả ngôi nhà, rạn nứt đến mức không thể cứu vãn. Đứa con lớn đã bước chân ra khỏi cái nhà đó đi về phía ước mơ dang dở, còn đứa em nhỏ ở độ tuổi vô tư, vô lo vô nghĩ, ngày nào cũng sống trong tiếng cãi vã của ba, tiếng khóc của mẹ, ngộp thở đến mức không thoát ra được. Đau lòng không? Có chứ, cái nơi chôn nhau cắt rốn, nơi từng lưu trữ tiếng cười tuổi thơ, chua xót thật chớ. Nói đến đây nước mắt tôi không kiềm được mà cứ tuôn ra, sao lại thành ra như vậy chứ, có đáng không? Chuyện tình đẹp như thơ của ba mẹ tôi cuối cùng cũng đi vào ngõ cụt, hồi kết thúc, vậy lấy đâu ra cái niềm tin về một tình yêu đầy màu sắc tươi đẹp chớ, một mối quan hệ mấy chục năm trời còn lụi tàn mà.

Những đứa trẻ thời đó đã lớn cả rồi, ai cũng có công việc riêng, cũng có mơ ước và hoài bão riêng chật vật bước trên con đường đời. Những người tô thêm màu sắc vào bầu trời tuổi thơ của tôi đã mang vác bóng hình của sự trưởng thành trên vai, trách nhiệm cũng lớn dần lên theo bóng hình đấy. Người lên thành phố học đại học, người lỡ rời quê hương ra xứ người kiếm miếng cơm manh áo,... Đúng vậy, những đứa trẻ đó đã lớn cả rồi. Hồi đó, nắng lên đến đỉnh đầu, chân trần, đầu không đội mũ, quần đùi, áo phông chạy long rong trên khắp cánh đồng. Hoa quả nhà có không ăn, lẻn vào vườn hàng xóm hái mấy quả dâu dại, chiều chiều trốn tìm, ô oan quan, trò chơi dân gian nào mà chưa thử. Bây giờ tất cả chỉ  còn là hoài niệm trong mỗi đứa trẻ. Cũng muốn được bé mãi, được rong chơi hồn nhiên, không phiền lo bộn bề, không cơm áo gạo tiền, thế mà cứ lớn dần lớn dần từ thời chập chững tập đi đến chập chững bước vào đời. Bây giờ ngồi lại nói dăm ba câu còn khó, sao mơ đến những trò chơi thủa đấy. Tiếc cho những mối quan hệ tuổi thơ đang lụi tàn.

Những người bạn thân cấp ba đầu tiên của tôi, cùng nắm tay nhau qua ba năm học không ngắn, không dài nhưng có đủ buồn, vui, mặn, ngọt. Ở cái tuổi đấy không còn quá trẻ con để không hiểu đời nữa, cũng chưa bước đến cái tuổi của những đồng tiền và nếm những vị đắng  của cuộc đời. Tuổi đấy có ước mơ, hoài bão, vô tư, thanh thuần, đẹp đẽ và cũng rực rỡ như những cây phượng hè về nở rực cả một góc trời. Lên đại học, tôi một mình đi xa thành phố về tỉnh học, thời gian học khác nhau và khoảng cách xa xôi đã khiến chúng tôi cả năm chẳng gặp nhau được mấy lần. Có thân thiết đến mấy mà không gặp gỡ, đi chơi, không còn các câu chuyện phiếm, tin nhắn mess, ig như phủ đầy mạng nhện thì mối quan hệ đó có thể kéo dài bao lâu chứ. Thật tồi tệ, tôi không muốn cứ thế đánh mất tình bạn này. Khi lên đại học bước vào một môi trường rộng lớn hơn, phức tạp hơn, tôi lại càng cảm thấy tiếc. Họ và tôi đều có những người bạn mới, họ bận rộn hơn và dần thay thế tôi bằng những người khác, những lịch hẹn cũng dần khước từ. Một đứa nhạy cảm như tôi lại càng sợ bị bỏ rơi, lại càng không có đủ dũng khí để níu giữ hết những người bạn ấy. Cám dỗ cuộc đời càng đẩy tôi với họ xa hơn. Tình bạn ngày ấy cũng đang dần lụi tàn, cảm nhận được nhưng chẳng thể chạm vào để níu lấy.

Có những mối quan hệ đã từng như thế đó, giờ lại rỗng tuếch như chỉ còn lại chiếc vỏ bọc đang lụi tàn. Càng nhớ đến lại càng dày vò ta bằng những kỉ niệm. Khoảng cách cứ thế xa dần và sự im lặng như lời tạm biệt chẳng thể nói ra.

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Cái Kết Nào Cho Mối Quan Hệ Không Tên | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top