Cảm ơn vì đã cho tôi thanh xuân có em
2024-08-22 20:50
Tác giả:
Bùi Anh Hào
blogradio.vn - Tôi nhận ra cô gái này cũng mang trong mình nhiều nỗi ưu tư giống tôi, chúng tôi có nhiều điểm chung đến lạ. Em cũng thích đọc sách, thích trẻ con, thích được đi du lịch và thích nghe nhạc The Beatles giống tôi. Chúng tôi đã có khoảng thời gian rất vui bên nhau. Và tôi nhận ra là tôi đã thích em từ đó.
***
Mỗi lần nhớ lại, tôi lại không thể quên những ký ức tôi đã có với em...
Tôi và em là những người xa lạ, tôi gặp em trong một lần đi tình nguyện ở Lào Cai. Lúc ban đầu, tôi cảm thấy lo lắng, vì tôi là người miền Nam duy nhất tham gia chuyến đi này, còn lại hầu hết là người miền Trung trở ra. Chính vì lý do đó, nên dù cảm thấy rất háo hức cho chuyến đi tình nguyện lần ấy, tôi vẫn cảm giác hơi bất an đôi chút. Cho tới lúc lên đến nơi, cảm giác hơi rụt rè và tách biệt với mọi người vẫn đến với tôi, dù đã cùng với mọi người tham gia những chương trình đầy ý nghĩa cho các em nhỏ ở nơi đây. Chúng tôi đi vào khoảng thời gian tháng 9, tháng 10, lúc những cơn lạnh đầu mùa tràn về. Tôi đã quen với thời tiết hai mùa mưa nắng của đất Sài thành, thế nên tôi không quen với kiểu thời tiết này. Dù đã che chắn rất kín, nhưng tôi không thể tránh được việc bị ốm.
Đó là một buổi chiều ngày thứ Năm, tôi cảm thấy mệt mỏi, trán nóng, nhức đầu, nên tôi xin không tham dự sinh hoạt chung. Ngồi trong phòng, tôi uống mấy viên thuốc cảm rồi nằm ngủ. Lúc thức dậy, mặt trời đã lặn từ lâu, màn đêm đã buông xuống. Tôi định bước ra khỏi giường, xuống ăn tối cùng mọi người, thì em - cô gái ấy, đã bưng một mâm cơm vào cho tôi rồi bảo:
- Cậu ăn đi cho nóng, cậu thấy trong người thế nào rồi?

Tôi hơi mắc cỡ, nhưng cũng đáp lại:
- Tôi ổn, cảm ơn cậu.
- Mọi người lo lắng cho cậu lắm đấy, ăn đi kẻo nguội nhé, tôi phải xuống phụ mọi người dọn dẹp đã.
Chợt tôi gọi em lại:
- Ơ, cậu... tôi quên chưa hỏi tên cậu, cậu tên gì á?
Em đáp lại tôi, không quên nở nụ cười:
- Tôi tên là Linh.
- À, Linh.
- Thôi cậu ăn đi, ăn xong nhớ gọi tôi để tôi dọn dẹp cho nhé.
- Không cần đâu, tôi tự dọn được mà.
- Vậy nhờ cậu nhé.
Tôi gật đầu, trả lại cô ấy một nụ cười, để cô ấy yên tâm.
Những ngày sau đó, tôi khỏi bệnh và cùng với mọi người tiếp tục tham gia các hoạt động tình nguyện, cùng tham gia văn nghệ với các em. Vốn có khả năng văn nghệ chút chút, tôi cũng góp vui. Hôm đó tôi hát bài "Tre ngà bên Lăng Bác" của nhạc sĩ Hàn Ngọc Bích, và được mọi người hưởng ứng. Đứng trên sân khấu, tôi hướng ánh nhìn về phía Linh, thấy em nở nụ cười rạng rỡ nhìn tôi, trong lòng cảm thấy rộn rã đến lạ. Sau khi hát xong, xuống dưới ngồi, Linh bỗng đến gần chỗ tôi ngồi, vẫn nụ cười ấy, vẫn khuôn mặt dễ thương ấy, em nói:
- Cậu hát hay lắm đó.
- Cảm ơn, tôi hát cũng bình thường thôi.
- Sau buổi này, cậu rảnh không, mình nói chuyện chút nhé, do tôi thấy cậu hơi nép mình với mọi người, cậu không phiền chứ?
- Tất nhiên rồi.
Sau buổi giao lưu văn nghệ, tôi và Linh gặp nhau, chúng tôi đã nói chuyện rất vui. Tôi nhận ra cô gái này cũng mang trong mình nhiều nỗi ưu tư giống tôi, chúng tôi có nhiều điểm chung đến lạ. Em cũng thích đọc sách, thích trẻ con, thích được đi du lịch và thích nghe nhạc The Beatles giống tôi. Chúng tôi đã có khoảng thời gian rất vui bên nhau. Và tôi nhận ra là tôi đã thích em từ đó.
- Sau này cậu có dự tính gì không?
- Tôi định sẽ tiếp tục tham gia tình nguyện, đồng thời sẽ tiếp tục viết sách, hi vọng tôi sẽ có được tác phẩm đầu tay của mình. Còn cậu thì sao?
- Tôi sẽ tiếp tục theo đuổi ước mơ trở thành một nhà nghiên cứu giáo dục, để góp phần vào sự phát triển của đất nước.
- Vậy thì thật tuyệt, mong cậu sẽ đạt được ước mơ của mình nhé.
Linh đáp lại tôi, vẫn là nụ cười ấy, nụ cười thiên thần:
- Cảm ơn cậu, cậu cũng thế nhé.
Rồi cũng đã đến lúc kết thúc chuyến đi tình nguyện. Tôi về lại Sài Gòn, còn Linh trở lại Huế. Thật tiếc vì lúc ấy, tôi quên mất việc hỏi số điện thoại của em, nên sau này chúng tôi ít có cơ hội để gặp lại nhau. Nhưng đó thực sự là những kỷ niệm tôi không bao giờ quên. Trước khi đi, em để lại cho tôi một mảnh giấy, trong đó ghi:
"Cảm ơn cậu, chàng trai tháng Sáu, thật vui vì thanh xuân của tớ, có cậu."
Đọc nó mà tôi rưng rưng xúc động, miệng thầm nói:
"Cảm ơn em, cô gái tháng Hai, thật vui vì thanh xuân của tôi, có em."
Trong đầu tôi, vẫn hiện lên nụ cười của em, thật đẹp, ấm áp, dịu dàng.
Bầu trời hôm nay bỗng dưng đẹp đến lạ.
© Bùi Anh Hào - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Rồi Em Sẽ Tìm Thấy Hạnh Phúc Của Riêng Mình | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chờ đến khi thôi chờ
Chờ vì còn yêu. Chờ vì còn hy vọng. Chờ vì sợ mất đi chút ấm áp mong manh. Chờ vì chưa đủ can đảm để dứt. Và rồi… thôi chờ không phải vì hết yêu, mà vì hiểu mình xứng đáng được sống trọn vẹn.
Tôi là ai trong sự khác biệt?
Có lẽ, tôi không cần một câu trả lời thật rõ cho câu hỏi “Tôi là ai trong sự khác biệt?”. Tôi chỉ cần biết rằng, khi mọi thứ xung quanh đổi thay, tôi vẫn còn đủ can đảm để sống đúng với cảm xúc của mình. Để không đánh mất những người tôi yêu. Để không bỏ quên chính mình. Và nếu bạn cũng đang thấy mình khác đi một chút so với thế giới này, thì không sao cả. Có thể, sự khác biệt ấy chính là nơi bạn còn giữ được trái tim mình.
Mái ấm ngày xuân đâu vì rộng hẹp
Tuổi thơ tôi gắn liền với những âm thanh quen thuộc của ngôi nhà: là tiếng cha kể chuyện ngày xưa, tiếng mẹ gọi tôi về ăn cơm, tiếng chị dạy em út tập đánh vần dưới ngọn đèn dầu leo lét. Những điều giản dị ấy, tưởng nhỏ bé, nhưng lại trở thành những tháng ngày hạnh phúc nhất đời tôi.
Con ước ba mẹ đừng già đi
Nếu với người khác, có lẽ họ sẽ sợ hôn nhân nhưng với con thì ba mẹ đã truyền cho con biết bao sự yêu thương và niềm tin vào tình yêu. Đâu phải, hai người yêu thương nhau rất nhiều mà chắc chắn sẽ chung sống cùng nhau đến suốt cả cuộc đời này đâu. Con chỉ mong ba mẹ luôn bình an và khỏe mạnh là con cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.
Ngồi giữa ngày yên
Nhân thế phù sinh mấy đoạn dài. Bước chân mỏi gió phủ sương vai. Có khi lặng tiếng nghe tim thở Mới biết trong mình vẫn có mai.
Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?
Hãy sống như một ngôi sao nhỏ, không cần tranh giành vị trí với Mặt Trời. Chỉ cần bạn là chính bạn, yêu thương những điều mình đang có, làm những điều mình tin là đúng, cảm thấy vui vẻ và thong dong mỗi sáng thức dậy, thì bạn đã thành công rực rỡ trong chính cuốn phim cuộc đời mình rồi.
Mùa Xuân của Mẹ
Hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc là được lớn lên trong vòng tay mẹ, nơi mùa Xuân của mẹ đã hóa thành mùa Xuân của đời tôi, còn nguyên vẹn, chưa bao giờ nhạt phai.
Giông bão rồi cũng qua
Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)
''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".
4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy
Dù những tháng đầu năm có đôi lúc chật vật hay mệt nhoài vì guồng quay cơm áo gạo tiền, thì bạn ơi đừng vội nản lòng.
















