Gia đình tôi có một thành viên mắt màu hổ phách
2024-07-24 17:05
Tác giả:
blogradio.vn - Tôi nhớ mỗi tối nằm trong chăn ấm đều thiếp đi khi ngắm nhìn nó cuộn tròn ấm áp bên cạnh cái đèn ngủ bể cá giả sủi khí đưa đẩy những con cá nhựa lên xuống trong ánh sáng mờ màu xanh lam. Có lẽ đó là những năm tháng bình yên, vui vẻ nhất trong tuổi thơ của tôi và nó, cũng là những năm tháng mà tình bạn của chúng tôi gắn bó keo sơn nhất.
***
Vâng, đó là một con mèo lông trắng đốm vàng. Đến bây giờ tôi vẫn nhớ đôi mắt màu hổ phách của nó – đôi mắt như biểu lộ những suy nghĩ thông thái của một người trưởng thành.
Những năm cuối cấp một và cấp hai của tôi gắn liền với tuổi thơ của nó. Tôi vẫn nhớ những ngày đầu tôi đón nó về. Chính tôi là người sang nhà cô hàng xóm bắt nó vào giỏ và đạp xe chở về nhà. Lúc ấy nó chỉ bé bằng bàn tay và rất sợ gia đình tôi - nhất quyết thà chịu ướt trốn trong cái bồn cầu ngồi xổm chứ không chịu nghe chị em tôi đang dụ mẩu bánh mì lạt phết pa-tê ở bên ngoài. Khi phát hiện ra một cái lỗ trên bức tường chung giữa nhà tôi và nhà hàng xóm, nó liền vọt đi không để lại một vết tích. Lúc ấy, chị em tôi đã sang nhà bên cạnh tìm mọi ngóc ngách mà chẳng thấy, cứ nghĩ rằng nó lại tìm được cách nào đi luôn mất rồi, sẽ không về nữa. Nhưng quả thật không thể ngờ hai ngày sau, nó lại quay về, thái độ quay ngoắt 180 độ, mắt nhìn chị em tôi như là gia đình của nó, không còn sợ sệt nữa, ăn ngon lành mẩu bánh mì lạt phết pa-tê mà chúng tôi đưa. Lúc đó tôi đã biết rằng đây là một con mèo cực kì thông minh.

Vâng, người bạn nhỏ của tôi là một cục bông trắng đốm vàng, là một chú mèo con xinh xắn đáng yêu đúng nghĩa, lại rất thông minh và quấn người; đến giờ tôi vẫn nhớ cái dáng vẻ xinh xắn dễ thương của nó, và cũng chưa từng nuôi qua một con vật nào khác thông minh và quấn người như vậy. Không chỉ vậy, từ ngày có nó, nhà tôi dần dần không còn bóng dáng của gián và thạch thùng, vốn là những con lúc đó tôi rất sợ, nên tôi lại càng thích nó. Chị em tôi hay cho nó ăn thức ăn ngon, tối đến tôi còn lén mẹ ôm nó ngủ. Về sau, vì mẹ tôi bảo rằng hít nhiều lông mèo sẽ bị tắc phổi, tôi không ôm nó ngủ nữa. Nhưng tối nào tôi ngồi học bài trong phòng, nó cũng quấn lấy tôi, khi thì nằm dưới chân tôi, khi thì nằm ngay trên bàn học của tôi, khi thì leo lên nóc bàn học của tôi nằm cạnh cái đèn ngủ bể cá giả. Tôi nhớ mỗi tối nằm trong chăn ấm đều thiếp đi khi ngắm nhìn nó cuộn tròn ấm áp bên cạnh cái đèn ngủ bể cá giả sủi khí đưa đẩy những con cá nhựa lên xuống trong ánh sáng mờ màu xanh lam. Có lẽ đó là những năm tháng bình yên, vui vẻ nhất trong tuổi thơ của tôi và nó, cũng là những năm tháng mà tình bạn của chúng tôi gắn bó keo sơn nhất.
Khi tôi lên cấp ba là lúc nó thường xuyên sinh đẻ. Lúc này, tôi không còn thời gian và tâm trí cho nó nữa. Nó thường xuyên sinh đẻ, nên cũng không còn quấn tôi như trước nữa. Thực ra, vì nó cứ thỉnh thoảng lại nôn mửa và đi bậy trong nhà, nên gia đình tôi không cho nó ngủ trong nhà nữa, cũng thường xuyên mắng mỏ dọa nạt nó. Nó có lẽ một phần vì vậy, nhiều phần vì sinh đẻ nhiều lần, nên tính tình cũng trở nên cáu kỉnh.
Nhưng buổi trưa đi học về, ngồi ăn cơm, tôi vẫn vuốt ve nó vài cái. Thỉnh thoảng khi tôi buồn, tôi vẫn ngồi vuốt ve nó. Gia đình tôi vẫn rất thương nó. Mỗi lần đi thăm bà ngoại phải vắng nhà 2-3 hôm, chúng tôi đều chuẩn bị sẵn cho nó rất nhiều đồ ăn và giữ lại thức ăn ngon đem về cho nó. Mỗi khi có con mèo hoang nào đến tranh ăn hay bắt nạt nó, chị em tôi chỉ cần nghe tiếng là lập tức lao ra gầm gào đánh đuổi thay cho nó. Còn nó thì khi không vướng bận với lứa con nào, buổi tối vẫn hay vào phòng học tôi, nằm cuộn tròn, mắt lim dim.
Vâng, tôi và nó không còn dành cho nhau nhiều thời gian và tâm trí nhiều như trước. Nhưng mỗi lần vuốt ve nó, chơi với nó, nhìn nó hưởng thụ và thân thuộc với tôi như những người thân lâu năm, trong lòng tôi đều cảm thấy dễ chịu hơn phần nào.
Khi tôi lên Sài Gòn học đại học là lúc nó đã già. Tôi rất ít khi về nhà. Nhưng lần đầu tiên tôi quay về, nó đã lao ra đón tôi từ cổng. Đôi mắt màu hổ phách ấy như ngày nào vẫn nhìn tôi như gia đình đã quá thân thuộc của nó.
Rồi nó ra đi khi tôi đang học những năm cuối đại học. Có lẽ vì sinh đẻ quá nhiều, nên khoảng thời gian trước khi đi, nó đã rất yếu rồi, chỉ còn da bọc xương và di chuyển chậm chạp. Tôi vẫn nhớ hình ảnh nó nằm sưởi nắng với đôi lông mi bạc trắng lim dim, như một người già đã đi hết cuộc đời và thấu hiểu quy luật sinh lão bệnh tử. Cuộc sống đã khiến tôi trở nên lãnh đạm, nhưng hình ảnh ấy vẫn khiến tôi chới với. Lúc biết nó ra đi, tôi đã biết thế nào buồn bã và mất mát khi mất đi một người thân. Nhưng tôi vẫn vui cho nó vì đã sống được trọn vẹn một kiếp mèo và ra đi trong yên bình.
Có lẽ, là những người thân ruột thịt, chúng tôi đã sống với nhau đủ tốt, để khi một bên không còn, bên còn lại không cảm thấy nặng lòng, day dứt hay luyến tiếc.
© Hải Tuệ - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Vì Chúng Ta Chỉ Sống Một Lần Trong Đời | Radio Chữa Lành
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






