Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

2024-07-20 16:45

Tác giả: Cynkeii


blogradio.vn - Tuệ Lan bèn đi vào phòng ba mẹ, nơi có tủ thuốc. Nó lục tìm chai dầu trong đống thuốc xanh đỏ đủ loại: đây là thuốc đau mỏi vai của ba, thuốc tê bì chân tay của mẹ, thuốc đau họng, cảm cúm mỗi khi trái gió trở trời… Nó lặng người một lúc lâu…

***

Tuệ Lan. Một cô bé chân ướt chân ráo bước lên cánh cổng trường cấp 3. Trường làng cấp 2 của nó có cả trăm người, nhưng chẳng một ai cùng lớp với nó cả. Cảm giác lạ lẫm trước môi trường mới cùng vẻ tự ti, ngại giao tiếp khiến nỗi khiếp sợ của nó tưởng như sắp xây được rào chắn khổng lồ. Nó lo sợ thị trấn này rộng lớn quá sẽ chẳng có chỗ để nó nương náu. Tuệ Lan cũng chẳng tâm sự với ai, kể cả mẹ về nỗi lo sợ thường trực này. Một phần cũng vì mẹ nó đi làm về muộn quá. Tuệ Lan bảo: Tuệ Lan hiểu mẹ, thương mẹ vất vả nên chẳng muốn mẹ muộn phiền về mình. Cũng vì thế mà bấy lâu nay, bao nhiêu nỗi buồn, nỗi đau, những thương tổn dù lớn nhỏ nó đều tự gánh chịu, băng bó, chữa lành. Chẳng ai biết đằng sau một cô bé ngây ngô, hay cười tươi như thế lại đầy những vụn vỡ, hay nghĩ suy về chuyện gia đình.

Mẹ nó đi làm công nhân cả chục năm nay, ba nó làm bốc vác hàng hoá, bữa này bữa kia. Có thời gian mấy tháng trời ba thất nghiệp, chẳng có việc. Tuệ Lan là con thứ trong nhà, trước còn có một anh cả nhưng đã mất từ hồi Tuệ Lan lên ba. Ba người sống trong căn nhà ba gian xập xệ, cứ mùa mưa bão là rột nát cả mái, nằm đêm ngủ mà nước cứ rớt từng giọt, ướt cả chiếu. Mãi khi Lan lên lớp 7, ba mẹ mới cố vay mượn để làm một căn nhà, không quá lớn nhưng cao ráo hơn. Đến bây giờ số nợ ấy vẫn chưa được trả hết.

Một năm trước, vào đúng ngày sinh nhật của nó, trước kì thi chuyển cấp cần có máy tính để đăng kí thi. Máy tính từ lâu đối với Tuệ Lan đã là một niềm ao ước, một thứ quá xa xỉ đối với gia đình nó. Lan mở lời với bố, nhưng chẳng hiểu sao hôm ấy ông giận vì chuyện gì mà to tiếng với Lan khiến nó giật nảy mình vì sợ. Ba quát Lan sang nhà chú Thắng mượn máy của chị Chi hơn Lan 1 tuổi. Lan chạy vào phòng đóng cửa oà khóc, nước mắt cứ ứa ra chẳng thể nào ngăn được. Nhưng Tuệ Lan khóc chẳng bao giờ ra tiếng cả, và cũng chẳng ai hay, là nó đang khóc. Nó buồn vì hôm nay là sinh nhật, buồn vì gia cảnh, vì sự to tiếng của ba, vì miếng cơm manh áo khó khăn với nhà nó quá. Và như mọi lần, nó cũng chẳng tâm sự với ai cả.  

Trở lại thực tại khi đã vào lớp 10 cả tháng trời, Tuệ Lan vẫn chẳng tìm thấy sự kết nối với mọi người. Nó ngồi ì trong lớp, chẳng đi đâu chơi. Thế giới đối với nó chỉ vỏn vẹn 2 ô gạch nơi góc lớp cùng chiếc điện thoại dùng lại của người anh họ. Ngoài giờ học, nó chỉ biết cắm mặt vào đó, vờ như mình bận rộn lắm để chẳng ai để ý; mà thật ra ngoài việc đó, Lan cũng chẳng biết làm gì nữa cả. Chiều hôm ấy trở về với chiếc cặp nặng trĩu, nó rú ga đi thật nhanh, như thoát khỏi sự xô bồ của thị trấn nọ, nơi nó chẳng thuộc về. Lòng nó cứ vẩn vơ về câu toán ban sáng, chẳng dám giơ tay phát biểu dù biết đáp án cuối cùng… Hoàng hôn cuối ngày dần buông xuống, những đám mây hồng hồng và cả đàn chim tất tả bay về phương nam cứ dần xa, xa mãi cũng chẳng gỡ hết sự rối bời của lòng người. Trời vẫn sáng mãi đến khi Lan về nhà hẳn.  

Nó lại lững thững sách cặp vào trong phòng, ba mẹ vẫn chưa về. Bật chiếc bóng sợi đốt ở bàn học nhưng phải mấy giây sau ánh điện mới sáng. Lan lục trong ngăn cặp bé nhất, lấy ra cuốn nhật kí dày cộm bởi đôi khi nó dán cả ảnh vào trong đó. Lấy cây bút máy sẵn trong túi áo, nó viết:

“Ngày 24 tháng 12 năm 2023

Hoá ra tớ cô đơn đến vậy…

Tớ có đọc được ở đâu đó một câu như thế này: "Con người ta không phải cứ ở một mình mới là cô đơn. Mà nhiều khi, cô đơn nhất là khi người ta ở giữa đám đông lại không nhận ra mình, không có hình trong ánh mắt người mình yêu nhất. Tớ không thể hoà nhập trong đám đông, tớ sợ tiếp xúc với những mối quan hệ mới, tớ sợ cảm giác lạc lõng giữa chốn người xa lạ. Mắt tớ sáng lên như vớ được thứ gì quý giá lắm mỗi khi nhìn thấy người thân thích trong đám người ấy, dù chỉ một. Tớ rụt rè, tớ nhút nhát, tớ khó gần, tớ không giỏi giao tiếp, tớ ngại va chạm, tớ sợ những thứ chẳng đáng sợ chút nào, lúc nào cũng chỉ thoải mái nhất qua màn hình điện thoại, đến cả khi nhắn tin với một ai cũng phải suy xét thật kĩ những điều mình sắp sửa nói ra. Tớ gần như lúc nào cũng gồng mình trong vỏ bọc hoàn hảo, mỗi lần được trở về nhà trong căn phòng nhỏ, đóng kín cửa tớ mới thực sự là mình.

Muốn ở nơi mình thuộc về! …”

Vừa đặt bút thì tiếng xe máy của ba nó về. Âm thanh ròn rã nhưng có cảm giác êm ái từ tiếng pô dường như đã quá quen thuộc với nó, đến độ cách xa cả trăm mét, nó vẫn có thể nhận ra. Tuệ Lan mở cửa chào bố, có lúc bố nó đáp lại, có lúc không, nhưng điều đó không làm Lan quá bận lòng. Nó chỉ để ý cái khuôn mặt hốc hác, đỏ bừng, miệng đầy râu và chiếc áo lấm lem, đôi chỗ sứt chỉ của ông. Ba nó bảo Lan chuẩn bị cơm tối, chờ mẹ về hãy ăn. Hôm nào ông cũng nói với nó như thế cả… Ba tiến lại nơi góc thềm quen thuộc, ngồi trên chiếc ghế gỗ còn sót lại từ gian nhà cũ. Thẫn thờ một lúc rồi rít một hơi thuốc lào. Mùi khói sộc vào mũi kèm chút men của rượu trắng khiến Lan phải lấy cả hai tay bịt mũi và chạy đi nơi khác…

Lúc sau, nó vẫn ngửi được cái mùi của khói. Tuệ Lan bèn đi vào phòng ba mẹ, nơi có tủ thuốc. Nó lục tìm chai dầu trong đống thuốc xanh đỏ đủ loại: đây là thuốc đau mỏi vai của ba, thuốc tê bì chân tay của mẹ, thuốc đau họng, cảm cúm mỗi khi trái gió trở trời… Nó lặng người một lúc lâu…

Đêm hôm ấy, ba nó cứ ho khan suốt cả đêm, nó trằn trọc chẳng sao ngủ được. Nghĩ về đống thuốc ban nãy, về vẻ mệt nhọc của mẹ và chiếc áo sứt chỉ lúc nào cũng lấm lem bụi bặm và ướt sũng mồ hôi của ba. Nó thương ba mẹ lắm. Nó nghĩ về những người bạn cùng trang lứa, ít có đứa nào gia cảnh như nó. Nó lại nghĩ những đứa trẻ “ngậm thìa vàng”, sinh ra đã ở vạch đích, những đứa trẻ phải “vượt sướng”, còn bản thân thì từ quần áo, điện thoại đều phải dùng lại, một thùng sữa đối với gia đình nó cũng là một thứ hiếm thấy… Điều ấy đôi lúc cũng khiến Tuệ Lan tủi thân. Nhưng Tuệ Lan chẳng trách ai cả, chỉ là nó không hiểu tại sao trên đời lại bất công quá, chẳng cho gia đình nó lấy một đoạn đường đi bằng phẳng.

Lại bật dậy khỏi giường, thắp sáng đèn, Tuệ Lan lại viết, Tuệ Lan hiểu chỉ có con chữ lúc này mới nói ra hết được tâm tư của nó, mới gỡ rối được đống bòng bong mà chính nó tạo ra.

“Nhìn thế giới quanh tớ, đã có lúc tớ ước rằng ba mẹ tớ làm trong một lĩnh vực nào đấy, giáo viên, công an hay kinh doanh chẳng hạn. Tớ muốn có những người đi trước chỉ dạy cho tớ nhiều điều về trải nghiệm của họ, để họ có thể truyền tải những kiến thức không chỉ trong sách vở mà còn ngoài cuộc sống. Nhưng mà đôi lúc tớ cũng dần chấp nhận về sự giản dị đến bình thường của ba mẹ tớ, về mái hiên nhà tớ đã sinh ra và lớn lên. Và tớ đều phải tự bước đi mà không có bất cứ chỗ dựa hay lời khuyên răn nào cả. “Mình đã lớn đến nỗi mà những vấn đề của mình ba mẹ cũng chẳng thể hiểu để giải quyết cho nữa”, nhưng mà tớ tin rằng họ rất thương yêu tớ, theo một cách hoàn hảo nhất.

Tớ chẳng muốn nhìn thấy dáng vẻ kiếm từng đồng tiền của những người thân yêu. Khắc khổ, cực nhọc mà vất vả lắm. Bởi thế nên là…”

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

© Cynkeii - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Em Đã Buông Tay Anh Rồi | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top