Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đã đủ lớn để hiểu rằng yêu đời cần một bản lĩnh gai góc...

2024-09-24 18:05

Tác giả: Mèo Mướp


blogradio.vn - Như thể với bầu trời mênh mông, vĩnh cửu kia, cuộc đời con người ta với cuộc đời của một ngọn cây cái kiến cũng bình đẳng như nhau, cũng chỉ là một sinh mệnh thoáng chốc dạo chơi trên trần thế.

***

Phải, đã có rất nhiều ngày như thế, những đêm mơ mộng ngớ ngẩn như thế đưa mình vào giấc ngủ. Nhưng thêm một tuổi đời, những ảo ảnh trong mình cũng khác đi. Những xúc cảm vụn vặt, những viễn cảnh phôi thai lớn dần lên trở thành thứ mà người ta vẫn hoa mỹ nói là ước mơ. Ừ, mình đã có ước mơ. Những người khác có ước mơ không cậu nhỉ? Mình tin có, vì cõi ta đang sống là cõi “dục”, cõi “muốn”, không ai không có ham muốn mà sống đưc ở cõi này cả. Cậu bảo bi kịch nằm ở chỗ người ta không đạt được ước mơ của mình và phải sống tiếp với những day dứt của một quá khứ không thể trọn vẹn, và do đó không thể đặt trọn phần hồn nhiệt tình, vô tư vào hiện tại.

Ê, chào cậu. Đã bao lần trong những ngày tháng cô đơn, không bạn bè, sống chơi vơi, vô định của tuổi mới lớn, mình đã mơ tưởng có ai đó, cô bạn nào đó đến bên mình và nói: Ê, chào cậu. Trong những cơn sóng của những mộng mơ mê mải cuốn lấy mình mình tự hình dung ra những thước phim hạnh phúc ấy, mình có những người bạn bước ra từ cổ tích. Cổ tích y lại được kiến thiết từ thế giới hiện thực mà những cô cậu mới vào đời như mình không thể nào sống hòa hợp được. Chúng mình cùng nổi loạn, cùng ăn kem mùa đông, cùng đắm mình trong mưa mùa hạ, cùng trêu chọc anh chàng dễ thương nào đó mà chúng mình tình cờ gặp đưc,… Thế là bằng biết bao ảo tưởng của hồn ngây” mình cứ dần dần cuộn mình lại, ôm một thế giới nhỏ bé của riêng tư, giữa một thế giới hiện thực đầy những giáo điều mệt mỏi, tẻ nhắt.

Mình hoảng quá, bảo chết, cuộc sống này khó nhằn thế cơ à. Quanh mình chỉ toàn là những con người bình thường, ăn bữa nay lo bữa mai, trẻ con tồng ngồng trên đồng còn thích thú hơn cầm cái bút quyển vở, nói gì đến những điều xa xỉ viển vông như dệt lên ước mơ, trở thành huyền thoại.

Cậu trầm ngâm hồi lâu, ừ nhỉ, bảo cuộc đời này là thế đấy cậu ạ. Hồi đi học làm văn nghị luận xã hội, chúng mình cứ viết nhoay nhoáy, nào là “nơi nào có hy vọng nơi đó có con đường”, “có niềm tin ẽ chiến thắng tất cả”, rồi “tất cả thử thách là bài học”, thế mà đụng chuyện cái biết bao cô cậu trầm cảm, tuyệt vọng thậm chí đi đến bước quyên sinh…

Chân lý – chúng ta đã lao đao khốn đốn vì chân lý trong những năm tháng mông muội. Chúng ta như những tay mơ mới vào đời, chúng ta muốn thắng, muốn có được sự thật, muốn là ông vua bà chúa làm chủ cuộc đời. Muốn có công thức sống để chia sẻ với hậu thế như những nhà bác học vĩ đại. Nhưng cuộc đời đã dạy cho ta những bài học đắt, những cú sốc bẽ bàng, đánh gục ta nhiều lần để sau mỗi sớm mở mắt, ta thấy cuộc đời vẫn điềm nhiên như thế. Như thể với bầu trời mênh mông, vĩnh cửu kia, cuộc đời con người ta với cuộc đời của một ngọn cây cái kiến cũng bình đẳng như nhau, cũng chỉ là một sinh mệnh thoáng chốc dạo chơi trên trần thế.

Sau nhiều đêm đẫm nước mắt, nhiều buổi sáng hẫng hụt vì thế gian vô tình, ta nhận ra cuộc đời là vô ngã. Ta tiếc ni biết bao những ngày thơ bé, cuộc sống thật yên bình biết bao. Những câu chào vô tư, những nụ cười hồn hậu của mọi người, buông cặp sách là cùng nhau rong ruổi trên đồng,

Cậu vẫn hay đọc thơ Tố Hữu để làm bừng lên ngọn lửa sinh khí thanh xuân bên trong mình, rồi lại tự nhủ cuộc sống của cậu chẳng khác gì chiến trường khói lửa.

Nhưng cậu ạ, mình tin ằng trong tận cùng nguy khó chỉ cần khát vọng sống của ta còn, ta vẫn có thể sống tếp.

Đã qua rồi cái thời cuộc đời là màu hồng với chúng ta. Nhưng mình cũng đủ tỉnh táo để biết rằng nó không chỉ có màu xám ảm đạm thê lương. Chúng ta không nói trước được điều gì. Có lẽ điều mình muốn nói với cậu chỉ là, hãy tạo một thói quen tốt đi, ngay lúc này hãy làm một điều gì đó, có thể hãy nói lời yêu thương với cha mẹ cậu. Lát nữa hãy thể dục đi, nếu cậu muốn thay đổi, hãy thay đổi ngay lúc này. Biết đâu, vào một ngày nào đó, sóng gió cuộc đời sẽ đưa ta đến với trời cao mây trắng khôn cùng,…

Giờ đây ta đã lớn, ta nhận ra thế giới chỉ hồn hậu trong mắt con trẻ. Trong tim chỉ có niềm vui, màu xanh ca cỏ cây, vài ba thức quà ăn vặt, đêm mất điện trời sấm mưa nghe ba kể truyện thiếu thời bên chén chè nóng hổi. Trái tim đôi mươi đã chùn chí khi nhìn cuộc đời trưc mặt, cuộc đời đã tặng ta “màn chào hỏi” nhớ đời bằng những bẽ bàng, tuyệt vọng. Ai đó viết rằng: Hãy nhìn vào mắt trẻ con mà sống. Nhưng sao ta không thay cái tâm thế ngạo nghễ, vô ưu non trẻ ấy bằng một tâm thế điềm tĩnh, khoan thai hơn để có thể nhìn nhận cuộc đời một cách bình tâm nhất mà vượt qua khó khăn, thử thách. Vậy thay vào đó, sao ta không “Nhìn vào mắt người già để sống”?

Ừ, chào đón cuộc đời này bằng những ước mơ và hoài bã, sao không? Không ai đánh thuế giấc mơ và bỏ tù những người có hoài bão. Hãy vững tin vào bản thân mình, và tin vào slogan “cứ sai đi vì cuộc đời cho phép”, nhé!

Mình vẫn muốn có môt người bạn tri âm tri kỉ để không còn cảm thấy lạc lõng, chênh vênh một mình. Nhưng có sao đâu, ít nhất đến giờ mình đã đủ mạnh mẽ để nói như vậy. Mình luôn luôn có cậu. Cậu với mình là một, là hình bóng của nhau. Một triết gia đã nói rằng, tôi không biết ý nghĩa của cuộc sống là gì nếu không phải để làm những điều không thể.

© Mèo Mướp - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Chỉ Tiếc Phải Nói Câu Tạm Biệt | Radio Tâm Sự

Mèo Mướp

Thanh xuân là đóa hoa nở rộ, nhưng những kẻ đủ dịu dàng để hái chúng đã đi xa

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chuyến xe định mệnh

Chuyến xe định mệnh

Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.

Khói bếp quê bà

Khói bếp quê bà

Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

back to top