Thế giới rộng lớn vẫn có thể yêu anh thêm lần nữa (Phần 5)
2024-01-13 05:25
Tác giả:
Airi
blogradio.vn - Sáu năm đã là quá đủ rồi, anh không muốn lỡ mất lần nữa. Nếu ngày hôm nay, cô không thể đưa ra câu trả lời anh sẽ rút lui, tuyệt đối không làm phiền tới cuộc sống của cô nữa.
***
(Tiếp theo phần 4)
Anh lái xe đưa cô về. Vừa đến nhà, anh bèn nói:
- Em vào trong lau khô người đi, coi chừng bị cảm.
Hoàng Sa nhìn người bên cạnh. Anh đang lo lắng cho cô kể cả khi người anh đều ướt sũng, ánh mắt thì đờ đẫn còn gương mặt lại tái nhợt, vài giọt nước mưa từ mái tóc chảy xuống người anh, nhưng Hải Đăng vẫn chỉ quan tâm cô trước.
Cô nhìn anh như vậy, lòng cũng quặn thắt từng cơn.
- Hải Đăng… - cô khẽ gọi tên anh.
Anh vẫn không có chút phản ứng nào, tâm trí đều chìm vào những mảng kí ức xa xưa, từng chút từng chút một nó đều khiến tim anh vỡ vụn, tàn nhẫn biến những hy vọng của anh thành tro bụi.
- Em vào nhà mau đi.
Hoàng Sa nén cơn thở dài nặng nề:
- Mai gặp anh!
...
Hải Đăng không trả lời, chỉ ngồi yên như pho tượng…
.jpg)
***
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu rồi mà Hải Đăng vẫn ngồi yên trong xe, không động đậy càng không nhúc nhích, tâm trạng lẫn thân thể đều mệt mỏi rã rời. Mãi một lúc sau khi thấy trời chuyển tối, anh mới chịu bước vào nhà. Anh chẳng biết tại sao cô lại luôn do dự như thế, dù anh đã tiến nhiều bước về phía cô? Lần này anh thực sự không hiểu?
Hoàng Sa dù đã về nhà nhưng chẳng sao yên tâm được, cứ đi ra đi vào trước sân, nhìn căn nhà không một ánh đèn bên cạnh, lòng cô càng thêm nặng nề. Cô đã bắt đầu lo sợ, có phải lần này nếu không dứt khoát cô thực sự sẽ mất anh?
Sáng ngày hôm sau, Hoàng Sa xin nghỉ làm, cô cũng hẹn Anh Quân ra gặp. Anh vừa tới thì bắt gặp bộ dạng ủ rũ của cô, liền biết ngay xảy ra chuyện gì.
- Sao gương vỡ không thể lành à? – anh vào thẳng chủ đề.
- Có lẽ lần này anh ấy sẽ thực sự buông tay em!
- Sao thế? Bình thường em đâu có thiếu quyết đoán như vậy?
- Anh biết trước đây tại sao chúng em chia tay nhau mà.
- Một đứa thì tham vọng, một đứa thì cuồng công việc! Không có thời gian bên nhau, lý tưởng khác nhau.
Đều là những lý do không thể thông thường hơn nhưng lại là những thứ dễ dẫn đến khoảng cách giữa tình yêu đôi lứa.
- Anh ấy vốn chẳng làm sai gì hết, chỉ là năm ấy em lại cảm thấy Hải Đăng không còn hiểu em như trước. Giữa chúng em dần dần hình thành khoảng cách và rồi em đã nghĩ tình cảm này có hay không cũng được. Cuối cùng chính em là người đẩy anh ấy ra xa, là người không cho anh ấy thời gian bên cạnh...
Hoàng Sa vẫn còn nhớ cái ngày Hải Đăng dù vừa mới làm nhiệm vụ xong tuy rất mệt vẫn chạy đến KTX của cô, anh sợ cô vì chuyện học tập mà căng thẳng nhưng ai ngờ cô lại nói:
- Em bận lắm, anh cũng biết em đang chuẩn bị hồ sơ đi du học mà.
- Anh biết, chỉ là sau này em đi du học chúng ta rất khó có cơ hội gặp mặt thường xuyên...
- Có phải em đi luôn đâu. Anh về đi!
Nói rồi cô chẳng màng đến cảm xúc của anh, lạnh lùng cúp máy.
- Có lúc em còn nghĩ anh ấy thật phiền...
- Em đúng là xấu xa! – Anh Quân cảm thán.
Cô im lặng, chẳng thể phản bác.
- Tính ra cậu ấy rất bao dung với em đấy! Nếu là anh sẽ không có chuyện tha thứ và để em vẹn toàn hai đường nhân duyên với sự nghiệp đâu.
- Vì vậy em làm gì đủ tư cách ở bên anh ấy.
Anh Quân nhìn cô:
- Anh nói này, em có tư cách hay không anh không biết nhưng Hải Đăng vẫn còn yêu em là thật. Đến tận bây giờ cậu ấy luôn tiến 999 bước về em, còn một bước nữa thôi em không thể chủ động à?
Hoàng Sa im lặng.
- Này, em muốn bù đắp cho cậu ấy hay là chỉ đến giày vò, làm tổn thương xong rồi thì tìm cớ rút lui! Có lương tâm tí đi em gái!
Hoàng Sa ngồi trầm tư một hồi, mặc cho tách café trước mặt đã nguội dần. Anh Quân cũng không nói nữa, suy cho cùng chuyện này người ngoài như anh vẫn không nên can thiệp quá sâu vào:
- Tới lúc đánh mất cậu ấy thực sự, anh tin rằng em sẽ còn hối hận hơn trước gấp ngàn lần.
***
Hải Đăng ở cơ quan tới chập tối mới về, anh ngồi trên xe uể oải xoa cổ một cái, cố nén cơn ho trong lồng ngực. Dù đã tới nhà nhưng anh vẫn không xuống xe, ánh mắt nhìn lên căn nhà bên cạnh. Trên tầng lầu không có ánh đèn, có lẽ là cô đã đi ngủ rồi, anh thở dài một hơi vừa định bước xuống xe thì nhìn thấy cô đang đứng trước mặt.
- Em…
- Cuối cùng cũng đợi được anh!
- Em đợi anh sao?
Cô gật đầu sao đó mở cửa xe của anh, thản nhiên bước vào:
- Nếu anh không có ý định vào nhà vậy thì chở em đi ăn đi!
- Giờ này mà em vẫn còn chưa ăn tối?
- Thì đợi anh chứ còn gì? Lái xe đi ạ, em đói!
Hải Đăng đành lái xe, trong đầu luôn cảm thấy rất thắc mắc, với tính cách của Hoàng Sa không thể nào để chuyện hôm qua trôi qua đơn giản như thế được, chí ít phải vài ngày sau anh mới có thể gặp cô, ai ngờ…
Anh đột ngột tấp xe vào lề đường. Hoàng Sa bất ngờ:
- Gì vậy?
- Hoàng Sa. - anh siết vô lăng.
Có những chuyện trong quá khứ đôi khi phải nói cho rõ ràng, nếu không cả anh với cô đều không thể bước tiếp. Sáu năm đã là quá đủ rồi, anh không muốn lỡ mất lần nữa. Nếu ngày hôm nay, cô không thể đưa ra câu trả lời anh sẽ rút lui, tuyệt đối không làm phiền tới cuộc sống của cô nữa.
.jpg)
- Chuyện năm đó… đều là lỗi tại anh…
- Đó không phải là lỗi của anh! Đừng có tự nhận vơ về mình. - cô ngắt ngang.
Không chỉ anh mà ngay cả cô cũng quyết tâm phải nói cho rõ chuyện năm xưa. Hôm nay cô sẽ không do dự nữa nếu cô đánh mất anh lần nữa, lúc đó hối hận cũng chẳng kịp quay đầu.
- Năm đó người sai mới là em! - cô nhìn thẳng vào mắt anh, nói.
Hải Đăng vô cùng ngạc nhiên, không ngờ cô lại thốt lên những lời này.
- Nhưng...
- Anh đừng biến em thành người phụ nữ xấu xa và ích kỉ nữa!
Hoàng Sa đột ngột nhoài người về phía anh:
- Không phải anh muốn em cho anh câu trả lời à? Bây giờ em đang chuẩn bị nói đấy, anh không muốn nghe?
Anh liền ôm chặt lấy cô, khẽ thì thầm:
- Không! Em nói đi!
Anh ôm cô rất chặt, nhịp tim cũng không thể kiểm soát mà đập nhanh liên hồi, dù có thế nào đi chăng nữa, anh vẫn sợ... nếu như cô từ chối, anh liệu có dũng cảm rời đi như đã từng quyết tâm?
- Chúng ta… có thể bắt đầu lại từ đầu không anh?
Hải Đăng không do dự mà gật đầu, những gì cô vừa nói là thực hay mơ? Anh không dám tin vào mắt mình, đưa tay chạm vào gò má Hoàng Sa, hơi ấm từ người cô khiến anh nhận ra đây không phải là mơ. Sáu năm, anh chờ ngày này lâu lắm rồi!
Anh không do dự vòng tay ra sau gáy cô, nhẹ nhàng đặt lên đôi môi ây một nụ hôn, vẫn là hơi thở quen thuộc của ngày nào.
***
- Thật sự… chúng ta sẽ bắt đầu lại sao?
Hải Đăng dường như vẫn chưa dám tin đây là sự thực. Nhiều năm qua anh đã từng mơ tới điều này tới mức dù nó đang diễn ra trước mắt thì anh vẫn sợ đó chỉ là ảo giác và khi anh tỉnh giấc nó sẽ lập tức tan biến.
- Anh có muốn em thay đổi câu trả lời không? – cô nhìn anh đe dọa
- Anh không cho em trả lời lại đâu!
Hoàng Sa bật cười, nắm lấy tay anh:
- Những chuyện không vui trước kia, chúng ta hãy bỏ lại sau lưng. Nhé?
Hải Đăng đưa tay vuốt tóc cô:
- Được!
- Chúng ta đi ăn tối thôi, em đói rồi!
- Em muốn ăn gì?
- Quán nướng ở khu chợ đêm, anh còn nhớ không?
- Còn. – anh gật đầu, lái xe đến khu chợ đêm.
Để đi vào khu chợ, Hải Đăng và cô đều xuống xe đi bộ. Lâu lắm rồi cô mới đi dạo cùng anh, Hải Đăng nắm chặt tay cô như thể chỉ một phút sơ sẩy sẽ lạc mất cô vậy.
- Em sẽ không chạy mất đâu!
Hải Đăng nghe thế bèn nắm chặt tay cô hơn, kiên quyết nói:
- Anh sẽ không để em chạy mất!
Lời khẳng định ngọt ngào mà Hải Đăng vừa nói làm Hoàng Sa cười mãi không thôi.
- Cuối tuần này chúng ta đi biển nhé! Em muốn ngắm hoàng hôn!
- Ừ! Anh đưa em đi!
***
Hoàng Sa từng thực sự không hề thích ngắm hoàng hôn trên biển. Bởi vì khi ngồi một mình trên bờ cát trắng, trước mắt là sự bao la rộng lớn của biển cả, trên đầu là ánh hoàng hôn dần tàn, những kí ức về anh đều như con sóng hết lớp này đến lớp khác thi nhau xô vào bờ. Tất cả đều gợi lên trong lòng cô sự cô đơn, trống rỗng và khoảnh khắc anh không còn ở bên cạnh!
Nhưng hiện tại người đàn ông này đang ở ngay cạnh cô, bàn tay lớn ấy vẫn bao trọn bàn tay nhỏ bé của cô, đem đến sự ấm áp, dịu dàng không thể thay thế!
- Em từng nghĩ mình không có tư cách bên cạnh anh đấy! – cô thú nhận.
- Vì vậy em mới do dự không trả lời được câu hỏi của anh?
Hoàng Sa gật đầu, dựa vào vai anh, nhìn hoàng hôn đang dần buông xuống, ánh nắng vàng cam hắt nhẹ lên gương mặt cô.
- Anh họ em nói, nếu em cứ tiếp tục do dự thì em sẽ đánh mất anh. Lúc đấy em mới thấy sợ hãi thực sự.
Cô siết chặt cánh tay anh:
- Chỉ có anh mới chịu được sự vô lý, ích kỉ và chẳng thèm nói lý lẽ của em.
.jpg)
Tương lai ra sao cô không biết nhưng mà ở thời điểm hiện tại cô nhất định sẽ dốc hết sức trân trọng tình yêu này.
Anh dịu dàng hôn lên tóc cô.
Hoàng Sa nhìn anh, mỉm cười. Với cô giờ này được yêu anh thôi đã là một điều thật đẹp! Chỉ cần nhìn anh thôi cũng đã thấy vui vẻ, có anh ở bên cô vô cùng hạnh phúc.
- Mà này, những năm qua anh thực sự không có mối tình nào khác sao?
Anh Quân từng kể sơ cho cô nghe về những năm qua của anh, Hoàng Sa rất tò mò, anh chưa từng rung động trước bất cứ một cô gái nào khác à?!
Anh im lặng giây lát, sau đó mới chậm rãi nói:
- Lúc đó anh cũng từng nghĩ đó là liều thuốc tốt nhất để quên đi em... nhưng anh đã sai. Bởi vì chỉ cần thấy một cử chỉ quen thuộc nào đó anh đều nhớ đến em.
- Mắc gì si tình như vậy chứ? Nghe anh nói em càng cảm thấy mình thật xấu xa.
Chắc anh chưa nghe trong những năm chia tay anh, cô cũng từng có một vài mối quan hệ nhưng nhanh chóng tan tành.
- Ừ, đôi lúc anh cũng thấy thế!
Hoàng Sa lườm anh một cái:
- Anh hối hận à? Hoàng tử tốt bụng, đẹp trai như anh lại rơi vào tay mụ phù thủy xấu xa như em!
- Lần đầu tiên anh thấy em tự nhận mình là phù thủy xấu xa đấy! Trước giờ em đâu có tự ti về nhan sắc mình như vậy?
Vừa nghe hai từ kia cô đã vội bật dậy:
- Xin lỗi, em nhầm, là phù thủy xinh đẹp dù tâm hồn hơi xấu xa!
Hải Đăng bật cười, khẽ cầm tay cô rồi hôn lên một cái thay cho câu trả lời. Giây phút này, anh cảm thấy rất vui, rất may mắn bởi vì sự chia ly và chờ đợi sáu năm qua cuối cùng không trở thành điều tiếc nuối cả đời của anh.
Giữa biển người mênh mông cùng khoảng thời gian vô tận ấy anh vẫn có thể được gặp lại cô, được yêu cô và bên cô lần nữa.
- Anh không hối hận vì đã yêu em, sáu năm trước cũng thế, bây giờ cũng thế!
- Anh thật là sến!
- Em thích thế còn gì.
- Không có nha.
Miệng thì nói thế nhưng Hoàng Sa lại không nhịn được mà nở nụ cười ngọt ngào. Cô dựa hắn người vào lòng anh, tay hai người đan chặt vào nhau, hướng về cảnh đẹp trước mắt. Ánh hoàng hôn từng ngắm qua hôm nay, sau này đều sẽ trở thành một phần kí ức đẹp đẽ không thể quên.
Cuối cùng vẫn là ông trời cho cô và anh thêm cơ hội gặp lại nhau, hóa giải đi những tiếc nuối, sai lầm tuổi trẻ.
Thế giới rộng lớn, cô vẫn có thể yêu anh thêm lần nữa!
- Lần này chúng ta phải thật hạnh phúc, anh nhé!
- Ừ.
(Hết)
© Airi - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Sống Một Cuộc Đời Trọn Vẹn | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.















