Phát thanh xúc cảm của bạn !

Yêu một cơn gió (Phần 4)

2023-08-09 05:25

Tác giả: Airi


blogradio.vn - Mấy hôm rồi thời tiết ở thị trấn đột ngột chuyển biến thất thường, sáng thì nắng nhưng đến chiều đã mưa tầm tã. Nam Phong vốn không hay bị cảm nhưng trong cái lần lên huyện gần đây nhất anh bị mắc mưa, cho nên sáng vừa mới dậy đã thấy đầu óc choáng váng, cả người mệt lả tới mức chẳng có sức mà nhấc chân tay lên.

***

(Tiếp phần 3)

“Anh, bọn em mua đồ ăn sáng rồi này”- Đồng Văn ló đầu vào nói.

Nam Phong xua tay “Lấy cho anh vài viên thuốc…”

Đồng Văn làm theo, sau đó, chạy xuống dưới nhà nói cho em gái sự tình. Đồng Thi nhanh trí, nhấc điện thoại lên gọi cho một người. Nhận được điện thoại, Hải Đường liền xuống ngay quán café.

“Anh ấy sao rồi?”

“Tình trạng không tốt lắm!”- Đồng Thi tích cực thêm mắm dặm muối.

Hải Đường sốt ruột, bèn đi lên phòng xem thử. Nam Phong nằm yên trên giường, hai mắt nhắm nghiền, cô đi vào cũng không hay biết. Hải Đường tới gần, đưa tay đặt lên trán anh, nóng hổi.

“Đã uống thuốc hạ sốt chưa?”

Đồng Văn gật đầu. Cô nhìn giây lát, có lẽ nên để anh ấy chợp mắt một chút. Hải Đường đắp chăn cẩn thận cho anh rồi đi ra ngoài.

Hải Đường vào bếp, mở tủ lạnh ra xem xét, cô tính nấu một bát cháo nóng cho anh.

“Hai em ăn sáng chưa?”- cô quay lại hỏi Đồng Văn, Đồng Thi.

Đồng Văn, Đồng Thi lập tức lắc đầu, hai tay giấu nhẹm ổ bánh mì ra sau lưng.

Trong khi đợi cháo chín, Hải Đường ngồi xuống ăn sáng cùng Đồng Văn và Đồng Thi.

“Chị đừng lo, anh ấy khỏe lắm, sẽ không sao đâu!”

Cô gật đầu rồi cười mỉm. Ban nãy cô có lên phòng anh kiểm tra lần nữa, tình trạng thật sự đỡ hơn rất nhiều, nếu không, cô có thể bình tâm ngồi đây ăn sao?

“Hai đứa thân với anh ấy lắm đúng không?” – cô chợt hỏi.

Cả hai đều đồng loạt gật đầu.

“Không biết anh ấy đã từng có bạn gái thời đi học chưa nhỉ?” – cô giả vờ hỏi vu vơ.

“Em không rõ nữa, nhưng hai bác quản chặt lắm, bây giờ có hối thúc cũng chẳng thấy ảnh dẫn ai về”.

Đồng Thi bổ sung thêm “Hồi đi học, ảnh là thanh niên nghiêm túc đó chị, còn rất ngoan ngoãn nữa, khác với anh Đường Bạch”.

“Anh Đường Bạch?! Ai thế?

Đồng Văn giải thích “Là anh trai của ảnh. Em nghe mẹ nói, hồi xưa đi học anh ấy nổi loạn hơn anh Nam Phong nhiều nhưng thành tích học tập cũng khủng y chang anh Nam Phong. Hiện giờ anh Đường Bạch đang làm cảnh sát”.

2

Đồng Thi thở dài "Mẹ em còn nói, toàn bộ gen tốt của nhà họ Nguyễn đều dồn hết vào hai ảnh”.

Cô vỗ vai an ủi “Hai đứa vẫn còn đang trong tuổi phát triển mà, đừng lo lắng quá. Biết đâu sau này hai đứa còn giỏi hơn hai người đó”.

Đồng Văn, Đồng Thi nghe thế được đà, tiếp tục kể cho cô nghe nhiều chuyện về Nam Phong. Hải Đường vừa nghe vừa suy nghĩ, coi bộ crush của mình hồi đi học lại có một bảng lý lịch vừa sạch sẽ vừa hoành tráng đến thế.

Lúc Hải Đường bưng bát cháo lên phòng cho Nam Phong, lúc này anh đã tỉnh dậy, vừa thấy cô anh hơi chút bất ngờ.

“Là hai đứa nó gọi cho em phải không?”

Cô nhún vai, đặt bát cháo xuống bàn, rồi kêu anh lại ăn. Nam Phong chậm rãi đi tới, ngủ một giấc khiến anh cảm thấy đỡ hơn rất nhiều.

“Anh ăn hết đi, em xuống dưới pha ít trà mang lên”

Nam Phong im lặng giây lát, lúc cô vừa mới bước ra khỏi cửa thì anh đột ngột lên tiếng, giọng đầy dịu dàng: “Hải Đường, cảm ơn”

Tim cô như có thứ gì đó mềm mại sượt qua, vuốt ve không ngừng. Hải Đường cúi mặt, kiềm chế vẻ mặt ửng đỏ hết sức có thể. Cô không dám nhìn anh giây nào, đi thẳng xuống dưới. Hải Đường pha một ấm trà gừng mang lên cho anh.

“Em không cần phải làm thế đâu!”

Hải Đường đặt ấm trà xuống bàn, kêu anh lại “Dù sao cũng pha rồi, anh lại uống đi”.

Nam Phong đi tới bàn, ngồi xuống đối diện cô. Anh chỉ mới cầm tách trà lên thì Hải Đường đột ngột tới gần, chạm tay lên trán anh. Nam Phong giật mình nhưng trong vô thức lại không hề tránh né.

“Đúng là hạ sốt thật rồi!”

“Ừm…”

Cả người anh bỗng chốc cứng đờ, ngay khi tay cô vừa rời đi thì anh vẫn cảm nhận được hơi ấm cùng mùi hương nhàn nhạt vờn quanh.

Đang lúc uống trà thì cô chợt nói: “Mai em mang bức tranh qua cho anh nhé!”

Nam Phong không trả lời ngay mà đứng dậy đi tới một góc phòng, cầm mô hình nhà sàn đưa cho cô. Hải Đường ngạc nhiên: “Anh đưa trước cho em, không sợ em quỵt luôn bức tranh sao?”

“Em không phải người như thế!”- anh bình thản nói.

Cô nheo mắt, hỏi khó anh: “Nhưng…nếu, em bỏ trốn thật thì sao?”

“Tôi sẽ tìm em!”

8e7f6085e2d80d14ec0b6b94e6a15b0d

Bốn từ này vừa thốt ra khiến Hải Đường ngẩn người. Cô biết anh không hề thả thính, chỉ là cô tự mình muốn dính thính người ta mà thôi! Hải Đường cố gắng kiềm chế cảm xúc, nếu không tim cô sẽ nhảy ra khỏi lồng ngực mất.

“Vậy ngày mai em ghé, anh nghỉ ngơi đi”.

Ở đây càng lâu, Hải Đường càng không kiềm chế nổi bản thân, tốt nhất là chuồn sớm trước khi người ta phát hiện vẻ mặt ‘thèm thuồng’ của cô. Nam Phong chỉ nhìn theo bóng lưng cô, khóe miệng bất giác cong lên.

Sáng hôm sau, cô hí ha hí hửng mang tranh xuống cho anh. Tuy nó khá nặng nhưng mà chỉ nghĩ đến vẻ mặt của anh khi nhìn thấy nó là cô không kiềm chế nổi, vật nặng cũng hóa ra nhẹ. Hải Đường bước vào quán, vừa vặn bắt gặp Đồng Văn và Đồng Thi:

“Em chào chị!”

“Chào hai đứa!”

Hải Đường vừa đặt tranh xuống bàn thì Đồng Văn, Đồng Thi liền xúm lại xem “Đẹp quá chị ơi”

Hải Đường cực kì hài lòng, để tạo được bức tranh như vậy, cô đã tốn công ngồi lựa chọn màu sắc các viên sỏi thật kĩ càng, vừa mài dũa vừa ghép chúng lại cẩn thận. Công sức một tháng trời thật không uổng phí.

“Nam Phong đâu rồi?”

Cô ngó nghiêng xung quanh nhưng lại không thấy anh. Bình thường khi đến đây, cô đều thấy anh ngồi ở một góc quán đọc báo.

“Anh lên trạm xá rồi chị!”- Đồng Văn nói.

Cô lo lắng: “Sao phải lên đó?”

Đồng Thi liền kéo tay cô: “Chị yên tâm, em nghe nói trạm xá đang định nâng cấp cơ sở hạ tầng nên mới kêu anh ấy qua xem thử”.

Hải Đường thở phào. Cũng đúng nhỉ, anh là kiến trúc sư mà, kết cấu của mấy tòa nhà đương nhiên phải hỏi đến anh: “Vậy chị ở đây đợi! Hai đứa muốn ăn bánh quy tự làm không?”

“Có, có”- hai đứa nó mắt sáng rực lên, đua nhau giơ tay.

“Thế thì đợi chị xíu”.

Cô ngồi đợi Nam Phong đến gần trưa thì nghe thấy tiếng xe tải con từ bên ngoài vọng vào. Hải Đường bèn đứng dậy. Nam Phong vừa bước xuống xe, nhìn thấy cô liền mỉm cười. Hải Đường cũng nở nụ cười tươi rói đáp lại nhưng nụ cười đó cũng nhanh chóng tắt ngúm khi cô nhìn thấy người đằng sau anh.

“Ai vậy ạ?”- cô hỏi.

“Là bác sĩ thực tập của trạm xá, Hồng Tuyết. Còn đây là Hải Đường”- anh ngắn gọn giới thiệu.

Dù có chút không thích nhưng Hải Đường vẫn lịch sử nở nụ cười chào Hồng Tuyết nhưng cô ta là thực sự không hứng thú với cô, ánh mắt chỉ lạnh nhạt lướt qua rồi nhanh chóng thu về, quay sang Nam Phong:

“ Em có một số chuyện muốn trao đổi với anh”

“ Em…” – Hải Đường vừa định nói thì Hồng Tuyết lại lần nữa ngắt lời.

“Chuyện này quan trọng lắm”

Quan trọng thế nào khi ngành nghề của anh với cô ta chẳng có chút liên quan! Hải Đường nghĩ thầm. Cô không muốn làm Nam Phong khó xử nên đành nói:

“Vậy em đợi anh xong việc”.

… Hải Đường, Đồng Văn, Đồng Thi ngồi chống cằm ở một góc nhìn về phía hai người kia. Nam Phong trước sau vẫn giữ thái độ đúng mực nhưng Hồng Tuyết lại chủ động hơn cô tưởng.

“Chắc chắn là bác sĩ mới chuyển về đây. Tuần trước chị đi ngang qua trạm xá đâu thấy cô ta”.

“Em nghe mọi người trong thị trấn nói là có đoàn bác sĩ từ thành phố xuống đây”.

Đồng Thi bên cạnh bổ sung: “Em còn nghe trong đoàn thực tập đó có 10 người, ngoại trừ những bác sĩ lớn tuổi ra thì chị gái đó là nữ duy nhất”. Hải Đường nhìn hai đứa, chỉ trong thời gian ngắn mà đã moi được nhiều thông tin thế sao? Khả năng săn tin đáng nể thật. Nhưng nghe xong mấy lời vừa rồi, cô chỉ thêm sầu não. Nhìn ánh mắt, cử chỉ kia, chắc hẳn Hồng Tuyết cũng có cảm tình với Nam Phong. Mà cũng chả có gì lạ, ai bảo anh vừa đẹp vừa thu hút lại còn lịch sự, ga lăng.

“ Haizz…”- Hải Đường không kìm nén tiếng thở dài.

(Còn tiếp)

© Airi - blogradio.vn

Mời bạn xem thêm:

 

Airi

In a lover’s sky, all stars are eclipsed by the eyes of the one you love.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Những Ngày Nước Rút

Những Ngày Nước Rút

Những ngày cuối, bảng phấn viết thêm vội

Dưới tán bằng lăng

Dưới tán bằng lăng

Ta là bằng lăng tím Nở đầy khoảng sân quen

Quên Ước Hẹn Trở Về

Quên Ước Hẹn Trở Về

Những chuyến tàu đi quên ước hẹn trở về

Thế giới song song của tuổi 17

Thế giới song song của tuổi 17

Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.

 Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?

Những người không giàu_Phần 1

Những người không giàu_Phần 1

Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.

Hương vị bình yên

Hương vị bình yên

Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.

back to top