Thanh xuân của tôi
2020-05-26 01:27
Tác giả:
Khánh An ( Hồng Minh)
blogradio.vn - Thanh xuân – quãng thời gian đẹp nhất mà ai ai cũng chỉ đi qua một lần với biết bao kỉ niệm, có vui, có buồn, có hạnh phúc, có đau thương và có khi là cả tiếc nuối, bâng khuâng. Thanh xuân thuộc về quá khứ và những khoảnh khắc thanh xuân thì không thể nào quên được.
***
Sau những thăng trầm, va vấp trong cuộc sống, bất chợt tôi giật mình nhớ lại kí ức thanh xuân của chính mình, những ngày tháng thật sự đáng nhớ. Thanh xuân của tôi là những tháng ngày trong bệnh viện. Đó là những ngày tháng rong ruổi đi khám bệnh, rồi phẫu thuật, lại tái khám, rồi lại phẫu thuật. Từ khi sinh ra, tôi đã không may mắn có được sức khỏe tốt, mang trong mình căn bệnh tim bẩm sinh ác tính nên tôi “ăn cơm bệnh viện” thường niên như vậy. Những ngày tháng đó đã cho tôi nghị lực, sự kiên trì và cả niềm mơ ước về một ngày mình sẽ khỏe mạnh, không phải uống thuốc hay đi khám bệnh nữa. Trong những lần nằm viện phẫu thuật, tôi cũng đã có những người bạn với những kỉ niệm vui vẻ ở phòng bệnh. Và hầu như tôi đã không gặp lại người bạn bệnh nào nữa cả, vì họ đã kém may mắn hơn tôi và ra đi trước tôi.
Thanh xuân của tôi còn là những tháng ngày thật sự hoa mộng với bạn bè dưới mái trường phổ thông. Chúng tôi đã học, đã chơi, đã thi thố, đã chuyện trò và đã yêu thương nhau rất nhiều. Chúng tôi có thể dành hàng giờ sau buổi học để đi ăn chè, đi thả diều, đi hóng gió, đi thư viện cùng nhau. Những ngày lễ tết thì còn rủ nhau đi mua thiệp, rồi hí hoáy ghi ghi chép chép những câu nói thật hay để tặng nhau. Sau bao năm, tôi vẫn còn giữ mãi những tấm thiệp nhỏ xinh màu mực tím ngày nào.

Lâu lâu khi mở lại những cánh thiệp cũ, những lá thư xưa hay những trang lưu bút, bao kỉ niệm thân thương như ùa về cùng bao tiếng cười bạn bè khinh khích xung quanh. Và tất nhiên tôi không thể quên anh, chàng trai năm 17 tuổi với những kỉ niệm tình đầu. Nhớ lại, tôi bật cười vì hồi đó sao mà ngây thơ, vụng dại thế. Những cảm xúc mà cả tôi và anh đều nhận ra nhưng không ai dám nói, cứ để mông lung, như có như không.
Thanh xuân của tôi là những tháng ngày sinh viên sôi nổi, cùng bao hoạt động Đoàn - Hội với anh em, bạn bè. Tiền không có, điện thoại không có, xe máy cũng không, nhưng tinh thần tình nguyện của tuổi trẻ thì có thừa. Tôi không thể nào hiểu được sao lúc đó mình lại có thể sống với 200% sức lực như vậy. Nào là đi học, đi dạy thêm, đi hoạt động Đoàn, tham gia các phong trào thanh niên, đi thư viện đọc sách. Lúc đó, một ngày của tôi bắt đầu từ năm giờ sáng và kết thú lúc mười giờ tối mà gần như không có giây nào ngơi nghỉ.
Hết tiết học là vô thư viện mượn sách, đọc sách, nhất là vào kì thi thì có khi quên cả ăn. Rồi chạy bôn bả đi dạy kèm, có khi là phát tờ rơi hay phụ quán…., tôi đã làm tất cả để mình có thể sống mà học được giữa thành phố phồn hoa ấy. Hình như lúc đó sống trọn từng phút giây đến nỗi không có cả thời gian cho việc buồn bã hay mỏi mệt nữa luôn vậy! Những tháng ngày thật tươi vui và đầy ý nghĩa, nhớ lại miệng vẫn mỉm cười và tưởng đâu chỉ mới hôm qua.

Thanh xuân của tôi còn là những lá thư tay với bạn bè và nhất là với anh, chàng trai học viên Lục quân 2. Ngày ấy, chúng tôi làm gì có internet hay điện thoại để nhắn tin, voice chat hay video call như giới trẻ thời @ ngày nay. Những lá thư là nơi chúng tôi chia sẻ nỗi buồn, niềm vui, gửi gắm bao tình cảm thương mến. Mỗi lá thư là bao giờ cặm cụi ghi ghi chép chép, cần thận từng chữ một với tất cả tình cảm yêu mến nhất. Lại còn lựa chọn bao thư sao cho thật đẹp, thật xinh, để người nhận cảm thấy vui, thấy thích.
Gửi lá thư đi rồi mong ngóng, rồi chờ đợi, rồi cứ đi tới đi lui chỗ hộp thư của lớp để canh thư về. Từng cánh thư đi, từng lá như về mang cả một phần hồn của chúng tôi trong đó vậy. Nhờ chúng mà thanh xuân của chúng tôi thật êm ái, nhất là khi được đọc những dòng thư của anh, những nét chữ xanh màu xanh áo lính. Nhờ chúng mà dù một mình nơi thành phố xa lạ, tôi không hề lạc long hay cô đơn, và chắc rằng anh cũng như thế. Nhớ lắm, thanh xuân với những cánh thư.

Thanh xuân của tôi cũng là những chuyến đi. Đó là đến những miền đất mới trong những chuyến đi tình nguyện. Đó cũng là những chuyến đi về thăm nhà bạn bè mỗi dịp hè đến. Nhờ những chuyến đi này, tầm nhìn thêm rộng, hiểu biết thêm cao và suy nghĩ thêm mới. Những chuyến đi không hề sang trọng hay đắt tiền, nhưng để lại cho tôi thật nhiều kỉ niệm đẹp và bao trải nghiệm đáng quý. Tôi nhớ mãi những em nhỏ nheo nhóc đã vui mừng đến nhảy cẫng lên khi chúng tôi chia kẹo, phát bánh và tặng tập vở.
Tôi cũng không quên những cụ bà móm mém cười hồn hậu mang cho chúng tôi nải chuối, chum cóc khi chúng tôi đi trải đá, làm đường trước nhà bà. Tôi luôn nhớ mãi người mẹ tảo tần của bạn tôi vui mừng thế nào khi có bạn của con về chơi nhà. Rồi dì tíu tít chuẩn bị tôm, bột, rau, giá.. để làm bánh xèo cho tôi ăn vì nơi này món đó là ngon nhất. Mâm bánh xèo thơm nồng củi lửa đó mãi thơm hương trong lòng tôi đến tận sau này.
Thanh xuân của tôi còn là những tháng ngày tất bật làm hồ sơ đi xin việc. Chưa tốt nghiệp đã lo làm hồ sơ, nộp tất cả những nơi đăng tin tuyển dụng chỉ mong rằng mình sẽ có việc làm sau ngày nhận bằng. Tất tả, ngược xuôi, chăm chăm tìm nơi nhận việc với khát khao nhận được những đồng tiền lương chính thức đầu tiên sau mấy năm đèn sách. Có lúc xuýt xoa vì có đứa bạn đã tìm được việc làm. Có khi tặc lưỡi vì hồ sơ mình bị trả lại. Rồi lại hồi hộp mừng thầm khi nhận được giấy mời đi phỏng vấn. Chộn rộn chuẩn bị cả buổi, từ đầu tóc, quần áo, mặt mũi, suy nghĩ sẵn trong đầu những câu có thể được hỏi, cứ rối rít cả lên, nhưng rồi khi được hỏi thật thì lại ấp úng không biết trả lời sao cho phải. Đến khi có việc, ngày đi làm đầu tiên có bao bỡ ngỡ, bao va vấp, bao rối ren mà không như mình đã nghĩ. Tất cả cảm xúc ấy là một phần không thể nào quên của thanh xuân.
© Khánh An – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Mối tình đầu của tôi
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.
















