Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tháng 7 của anh!

2026-01-08 16:05

Tác giả: Dạ Thảo


blogradio.vn - Ngày này của những năm về sau. Anh không biết liệu chúng ta có thể tìm được người nắm tay đi đến suốt cuộc đời, nhưng nếu cuộc đời may mắn cho anh gặp được em sớm hơn, nhất định anh sẽ không bỏ lỡ em. 

***

"Em đã bao giờ nghe anh kể...
Về những lần trèo cây bị ngã?
Về những lần leo núi bị rơi?
Cuộc đời anh chỉ giản đơn thôi
Nên hãy chấp nhận anh - một thằng nghệ sĩ"

 

Em đã bao giờ nghe trong lời thì thầm của anh, trong những tiếng thở dài hằng đêm, là những lo toan vô bờ.

Anh chỉ tiếc rằng mình đã không kịp lớn khôn theo cái cách mà cuộc đời này mong muốn. Đó là khi mà mọi người nói rằng tình yêu của anh chỉ là những ước muốn viển vông. Những dự định, những điều anh đã làm còn đang dang dở mà bản thân anh vẫn còn chưa đủ chín chắn để hoàn thành. À thì cuộc sống hằng ngày vẫn trôi qua đơn điệu như vậy, hoa vẫn nở, gió vẫn thổi và mây vẫn bay trên trời xanh. Anh thì vẫn vậy, vẫn một mình đơn độc đi về trên một con đường quen thuộc, gặp những con người quen thuộc, làm một công việc đã quá đỗi quen thuộc.

 

Anh cảm thấy mình như đang già đi, từng cảm xúc như nuốt anh vào hàng vạn những suy nghĩ. Anh cảm thấy cuộc đời công bằng với tất cả mọi người nhưng lại bất công với mỗi anh. Ước gì anh nuôi chó, ước gì anh có thể ôm nó mỗi khi buồn, ước gì nó hiểu được những suy nghĩ của anh.

 

Ngày này của những năm về sau. Anh không biết liệu chúng ta có thể tìm được người nắm tay đi đến suốt cuộc đời, nhưng nếu cuộc đời may mắn cho anh gặp được em sớm hơn, nhất định anh sẽ không bỏ lỡ em. 

 

Em biết không, điều khiến anh cảm thấy hạnh phúc là khi chúng ta có thể mở lòng mọi thứ về nhau. Cơn đau trong quá khứ đã từng giày xéo em ra sao? Anh đã từng đau khổ vì cô gái ấy thế nào? Anh đã từng nghĩ nếu như anh gặp em sớm hơn một chút thì sao? Rồi thì những gì anh ước mơ, sẽ có thể trở thành hiện thực.

 

Anh đã từng nói với em chưa, những điều anh còn trăn trở. Anh biết dạo này em rất mệt, anh thì hay nhẹ nhàng ân cần bởi anh biết tính em hay cáu gắt và nóng giận. Nói để cho em biết, anh rất nghiêm túc và thật lòng.

 

Tháng 7 của anh, của những xúc cảm mong manh ngây ngô mà chính anh cũng chẳng thể gọi tên nổi. Vì chúng ta đã chạm nhau một ánh mắt, nên anh hẹn em thêm cả một cuộc đời của kiếp sau.

 

Chiều nay, anh khoác vội chiếc áo còn vương mùi khói bụi, băng qua những nẻo đường đông đúc người qua. Tiếng còi xe inh ỏi từng hồi như kéo anh trở về với thực tại. Anh mải miết trên con phố dài mong tìm lại một bóng dáng, một tiếng bước chân ai thật nhẹ nhàng. Tìm kiếm một giọng nói thân thuộc in sâu vào từng sợi nơ-ron thần kinh đang run lên bần bật. Anh đi tìm em.

 

Anh dừng bước nơi con phố quen, nơi ánh đèn đường vàng ánh lên từng ánh sáng ấm áp như một chiều hoàng hôn nhiều nắng. Lòng anh chợt dịu lại những xúc cảm thật bình yên, anh biết em ở ngay đây, xoa dịu những khoảng ướt vỡ trong tâm can anh ngay chính lúc này. Mắt anh nhìn đăm đăm lên khung cửa sổ một ngôi nhà thân thuộc. Thứ anh chờ đợi bây giờ không phải là bóng nắng chiều dần tan trên khung cửa. Anh chờ đợi một cái kéo rèm...

 

Một nụ cười...

Một nụ cười...

Một nụ cười....

Với anh là mãi mãi!

© Dạ Thảo - blogradio.vn

Dạ Thảo

Tôi kể về tôi, về cuộc đời, về anh ấy, về cô ấy, về chúng ta...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết này con sẽ về (Phần 2)

Tết này con sẽ về (Phần 2)

Từ khi biết sự thật, tôi đã ân hận và tự trách mình không biết bao nhiêu lần. Tôi cứ nghĩ, giá như ngày đó tôi nghe lời mẹ, thì tôi đã không gặp Phúc Nguyên, và bi kịch cũng sẽ không xảy đến với gia đình tôi. Có lẽ tôi đã có thể tiếp tục sống một cuộc đời yên ổn, hạnh phúc như trước kia.

Tết này con sẽ về (Phần 1)

Tết này con sẽ về (Phần 1)

Có những nỗi đau tưởng đã ngủ yên, nhưng chỉ cần một mùa Tết trở gió, một chuyến bay quay về, hay một cái ngoảnh đầu chậm lại… tất cả bỗng thức dậy, nguyên vẹn như chưa từng được xoa dịu.

Hái trăng đêm Đông

Hái trăng đêm Đông

Đông chùng dạ! Bóng đêm che nửa vầng trăng khuyết Cô gái giật mình… Nửa còn lại ở đâu?

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Có những buổi chiều, khi đóng cửa hàng, tôi đứng lại thêm một chút, nhìn ánh nắng tắt dần trên con hẻm nhỏ. Mọi thứ vẫn vậy căn nhà cũ, tiếng chợ xa dần, mùi hàng quen thuộc chỉ là tôi đã không còn đứng trong đó như trước nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 16)

Nhà có hoa Tigon (Phần 16)

Nếu có thể sống lại, tôi sẽ không đánh đổi mình để đổi lấy sự yên ổn ấy thêm một lần nào nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.

back to top