Phát thanh xúc cảm của bạn !

Giá như con có thể nói lời yêu thương

2019-03-01 01:22

Tác giả:


blogradio.vn - Con chưa bao giờ nói rằng con thương bố, và con nghĩ hầu hết những đứa trẻ khác cũng giống như con, đều ngại ngùng khi bày tỏ lời yêu thương với bố mẹ. Con là đứa hay viết buồn vui ở đời lên giấy, nhưng chẳng bao giờ con khoe bố mẹ những bài viết của con. Con giấu nhẹm đi và cứ thế một mình gặm nhấm những xúc cảm lộn xộn ấy. Con mong một ngày không xa có thể can đảm đứng trước mặt bố mẹ và nói lên những điều mà con im lặng bấy lâu nay.

***

Con không biết bố còn nhớ không. Ngày bé con đi học mẫu giáo, tiết học hôm ấy có chủ đề là “Kể về nghề nghiệp của bố em!”. Cả lớp xếp thành vòng tròn và lần lượt từng bạn sẽ đứng lên nói về nghề nghiệp của bố mình. Khi ấy bố đang làm công nhân ở lò sấy cau!

Con đã rất hồi hộp khi nhìn từng bạn đứng lên và đắn đo suy nghĩ rất nhiều. Rồi cũng đến lượt con. Và câu trả lời của con khi ấy là “Bố em là cảnh sát”. Ngay sau đó cả lớp ồ lên trêu chọc con, bố con không phải là cảnh sát, bố con làm ở lò sấy cau.

Buổi chiều khi mẹ đến đón con, cô giáo đã kể lại cho mẹ nghe câu trả lời của con ở lớp. Về nhà bố mẹ cười trêu con, và con cũng chỉ cười trừ một cách thẹn thùng, giống như mình chỉ nhầm lẫn một lỗi nhỏ.

blog radio, Giá như con có thể nói lời yêu thương

Con không biết khi ấy bố đã nghĩ gì, bố có buồn khi con sợ xấu hổ mà nói dối rằng bố là cảnh sát không. Hay đơn giản bố chỉ nghĩ đấy là câu nói ngây ngô của đứa trẻ con học mẫu giáo và quên đi ngay sau đó. Con còn quá bé để biết rằng khi ấy bố đã về hưu rồi. Bố là người nhà nước, hưởng lương theo chế độ giống như tất cả những người về hưu khác. Nhưng vì cuộc sống, vì hoàn cảnh gia đình mà bố vẫn phải đi làm thêm đủ mọi nghề. Từ thợ mộc, công nhân làm đũa đến bảo vệ nhà máy. Con thật sự không ngờ được rằng chính câu nói dối vụng về của con ngày hôm ấy đã làm con day dứt và ân hận cho đến mãi sau này. Khi ấy con sợ xấu hổ, con sợ bạn bè chê cười, và con đã chọn cách nói dối như thế đấy.

Về sau khi lớn hơn, đi học cô giáo đã dạy con rằng nghề chân chính nào cũng cần được tôn trọng. Rằng “Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ sẽ dành phần ai”. Con bắt đầu cảm thấy hối hận về câu trả lời của mình ngày trước.

Con sai rồi! Sai khi con chối bỏ và cảm thấy tự ti về công việc bố đang làm để nuôi con ăn học.

Có những câu chuyện trong đời chắc hẳn bố đã quên, nhưng con thì vẫn còn nhớ. Con sắp xếp và lưu giữ chúng theo cách của riêng mình. Con nhớ như in những trận đòn đau của bố, nhớ mỗi lần đánh con xong bố lại vạch quần con ra nhìn những vết roi lằn rồi ứa nước mắt. Bố rất thương con, nhưng bố muốn con phải nên người.

Con nhớ cả những lần con ốm đau cũng chỉ bện hơi quấn bố, những lần đi học quên mang ô và rồi bố lại mặc áo mưa đi bộ đến đón con về. Con đã từng nghe được ở đâu đó câu nói “Nơi ấm áp, an toàn và bình yên nhất là sau lưng cha.” Và con đã rất may mắn khi tuổi thơ con có bố để được chở che như thế.

Giờ đây khi có ai hỏi con, bố mẹ cháu làm nghề gì? Con đã có thể trả lời một cách đầy tự tin rằng bố con đã về hưu và mẹ con đang làm ở uỷ ban xã.

Con tạm biệt góc sân nơi con hay ngồi chơi đồ hàng, tạm biệt chiếc bàn học bố đóng tặng con ngày con lên lớp 6. Tạm biệt tất thảy những thứ thân quen, con rời xa vòng tay bố mẹ để đi học đại học xa nhà. Ngày nào bố cũng gọi điện mấy lần hỏi han con đủ thứ, sợ con buồn, sợ con thiếu thốn. Đến năm thứ 2 con bắt đầu đi làm thêm, con làm bồi bàn cho một quán ăn nhỏ. Tháng lương đầu tiên con gọi điện khoe bố với tâm trạng vui mừng hết cỡ, bố vừa vui lại vừa sợ con đi làm vất vả.

blog radio, Giá như con có thể nói lời yêu thương

Con đã bắt đầu thấm thía cảnh xa nhà, thấm thía cảnh đi làm thuê kiếm đồng tiền không hề dễ dàng như con vẫn từng nghĩ. Con lại càng thương bố nhiều hơn. Con thương những giọt mồ hôi, thương những đêm khẽ nén xuống tiếng thở dài vì lo toan cuộc sống. Con thương những lần đạp xe đi làm ngày mưa cũng như ngày nắng, có một hôm bị chó nhà người ta cắn rách cả chân. 3 năm bố mổ 2 lần sỏi thận, nhưng bố vẫn không chịu nghỉ ngơi. Con thương, thương đến thắt lòng.

Con viết lan man những dòng này khi đồng hồ đã gần 4 giờ sáng. Trằn trọc mãi không ngủ được và tự nhiên con lại nhớ về những chuyện cũ ngày xưa. Trong mắt bố con mãi mãi là đứa con gái bé bỏng luôn cần được chở che và bảo vệ. Con chỉ tiếc bố sinh con muộn quá, nên khi con chưa kịp khôn lớn thì bố đã có tuổi rồi. Tuổi của bố đáng lẽ ra đã được nghỉ ngơi an nhàn, nhưng bố vẫn đi làm quanh năm suốt tháng. Con thương mà chỉ biết cắm đầu vào học, cắm đầu vào làm, mong sớm ra trường ổn định để bố không phải vất vả nữa. Mỗi lần nghe con bảo sau này sẽ nuôi bố, bố chỉ cười “Lo mà học đi”.

Con chưa bao giờ nói rằng con thương bố, và con nghĩ hầu hết những đứa trẻ khác cũng giống như con, đều ngại ngùng khi bày tỏ lời yêu thương với bố mẹ. Con là đứa hay viết buồn vui ở đời lên giấy, nhưng chẳng bao giờ con khoe bố mẹ những bài viết của con. Con giấu nhẹm đi và cứ thế một mình gặm nhấm những xúc cảm lộn xộn ấy. Con mong một ngày không xa có thể can đảm đứng trước mặt bố mẹ và nói lên những điều mà con im lặng bấy lâu nay. Tự hào khoe những thành công mà con đã đạt được. Con sẽ không gục ngã dù cho cuộc sống có khắc nghiệt và dòng đời luôn xô đẩy con đi theo những hướng không mong muốn.

Con vẫn đang mong một ngày con sẽ thành công!

Bố sẽ đợi được con chứ!

© Dạ Thảo – blogradio.vn

Ảnh minh họa: Tuart.net

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Sài Gòn thật đẹp và tôi thật cô đơn

Sài Gòn thật đẹp và tôi thật cô đơn

Sài Gòn thật đẹp, tôi thích Sài Gòn không phải là ở cuộc sống tấp nập hay những cao ốc, cũng không phải là ánh sáng rực rỡ mà Sài Gòn về đêm ban tặng. Mà tôi thích nó chỉ đơn giản là những lúc cô đơn tôi có thể chạy vòng quanh qua những con phố hay len lõi trong từng dòng người tấp nập. Hay thậm chí là ghé vào một quán cà phê ven đường để ngồi đó và cảm nhận về cuộc sống của mình.

 Dáng hình của yêu thương

Dáng hình của yêu thương

Tình yêu thương vốn không có dáng hình cụ thể, cũng không cân đo đong đếm được bằng những thước đo vật chất phù du. Nhưng tình yêu vẫn luôn hiện hữu xung quanh ta, bằng một cách nào đó.

Gửi anh, người đã từng thương em

Gửi anh, người đã từng thương em

Em sẽ vẫn giữ ở một góc khuất nào đó của mình về một kỉ niệm thật đẹp. Một kỉ niệm về anh - chàng trai chân thành đã từng thương em.

Anh bây giờ đã khác anh hôm qua

Anh bây giờ đã khác anh hôm qua

Anh bây giờ luôn làm mắt em cay Nỗi sợ ngày xưa anh đâu còn nhớ nữa.

Có những đoạn tình cảm đi suốt đời cũng chẳng thể nào quên

Có những đoạn tình cảm đi suốt đời cũng chẳng thể nào quên

Có những mối quan hệ sẽ dễ dàng quên đi, nhưng cũng có những mối quan hệ mà dù đi hết cuộc đời này, cũng sẽ chẳng thể nào có thể xóa nhòa. Và có những tình cảm chỉ là say nắng nhất thời, nhưng cũng có những tình cảm sẽ dai dẳng mãi trong tim.

Thứ tuyệt diệu đầu tiên mà chúng ta từng đánh mất

Thứ tuyệt diệu đầu tiên mà chúng ta từng đánh mất

Tình cảm tớ dành cho cậu rất hồn nhiên, đó là những rung động đầu đời của tớ, nó trong trẻo như sương mai. Người ta nói rằng tình yêu tuổi học trò thường là thứ tuyệt diệu đầu tiên mà chúng ta đánh mất trong cuộc đời này.

Trái tim không ngừng thổn thức khi nhớ về dư vị tuổi thơ

Trái tim không ngừng thổn thức khi nhớ về dư vị tuổi thơ

Tôi bây giờ không còn nhỏ dại, kí ức năm nào đã ngủ quên trong tiềm thức nhưng trái tim tôi vẫn không ngừng thổn thức nhớ về một thời đã qua.

Sau rất nhiều vết thương con muốn có một gia đình hạnh phúc

Sau rất nhiều vết thương con muốn có một gia đình hạnh phúc

Nhưng có lẽ một ngày nào đó gần thôi, tôi sẽ bước ra khỏi bóng hình của quá khứ để nhìn nhận những thay đổi của ba và cho mình được trọn vẹn với hai chữ gia đình mà tôi luôn ao ước. Một gia đình hạnh phúc sau rất nhiều vết thương.

Thanh xuân của tôi chính là anh ấy

Thanh xuân của tôi chính là anh ấy

Mỗi người đều có một thanh xuân đặc biệt cho riêng mình dù có thể phải đối mặt bão giông hay bình yên đi chăng nữa thì chắc chắn vẫn sẽ cảm động đến khắc sâu. Và thanh xuân của tôi cuối cùng lại vẫn là anh ấy.

Tình yêu ngủ yên trong lòng

Tình yêu ngủ yên trong lòng

Tôi của ngày hôm nay đã cất sâu những cảm xúc năm nào và để mọi thứ được ngủ yên. Bởi sẽ có những tình yêu chỉ cần được nhìn thấy người mình yêu hạnh phúc.

back to top