Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thanh xuân, tôi đã nợ cha mẹ rất nhiều lời xin lỗi

2018-11-07 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Nhà, đã lâu lắm rồi tôi cất hình ảnh ấy giữa ngổn ngang cuộc sống thường nhật. Tôi mãi lao vào con đường của riêng tôi, mãi chạy theo khát vọng, hoài bão mà dần quên đi những con người ngày đêm vì tôi mà làm lụng vất vả.

***


Chiều nhạt nắng, tôi lang thang vài nơi để đầu óc được thư giãn sau ngày dài miệt mài trong hàng đống giấy tờ. Khoảnh khắc chiều tà luôn làm tâm hồn tôi cảm thấy dễ chịu. Ấy là lúc mọi người trở về tổ ấm của mình sau một ngày làm việc vất vả, là lúc con người ta tự do tự tại nhấn nhá vài nơi giữa phố phường đã lên đèn sáng rực. Với tôi, một cô sinh viên sống xa nhà, thì niềm vui giản đơn là lang thang vài quán cóc ven đường, để rồi đắm chìm trong phút giây riêng tôi, lặng yên nghe hơi thở, cuộc sống thị thành trở mình khi màn đêm buông xuống.

Gió lạnh ùa vào từng đợt. Trong ánh đèn chập chờn, hình ảnh một người phụ nữ mải miết quét lá bên vỉa hè. Cái dáng gầy gầy cùng đôi vai nhỏ bé đổ xuống lòng đường trong phút chốc làm sống mũi tôi cay xè. Nhà, đã lâu lắm rồi tôi cất hình ảnh ấy giữa ngổn ngang cuộc sống thường nhật. Tôi mãi lao vào con đường của riêng tôi, mãi chạy theo khát vọng, hoài bão mà dần quên đi những con người ngày đêm vì tôi mà làm lụng vất vả.

Tôi gọi về nhà trong nỗi lo âu và tự trách chính bản thân mình đã vô tâm trong khoảng thời gian dài. Một giọng nói quen thuộc vang lên:

- Linh hả con?

- Dạ, con nè mẹ, mẹ đã ăn cơm chưa ạ?

- Nhà mình mới vừa ăn cơm xong, thế có chuyện gì hở con?

- Dạ không, con chỉ gọi về hỏi thăm nhà mình thôi.

Tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ vì rằng bản thân chưa bao gờ dành nhiều thời gian để quan tâm đến những người yêu thương mình, rồi nó trở thành thói quen khi ta nhấc máy gọi về nhà thì đã hình thành trong suy nghĩ của cha mẹ rằng con cái chỉ gọi khi gặp chuyện hay có vấn đề gì cần giải quyết. Tôi kể cho mẹ nghe về cuộc sống của tôi dạo gần đây, rằng tôi vẫn làm rất tốt công việc của mình và bảo mẹ đừng lo lắng gì cho tôi cả.

Chao ôi, tấm lòng của những người làm cha mẹ có bao giờ thôi ngừng nghĩ cho con cái, dù cho con đã lớn khôn. Tháng mười trời mưa tầm tã. Độ này ở nhà, cha mẹ tôi lại phải lận đận dầm mưa lo cho con heo, con bò rồi chuyện đồng án. Tôi vẫn còn nhớ hình ảnh mẹ tôi với chiếc áo mưa cánh dơi màu đen, mẹ đội thúng rau trên đầu, lội qua những con nước lớn dưới cơn mưa nặng hạt, trở về với chúng tôi, đáp lại ánh nhìn con trẻ là những chùm me, hạt dẻ…


Tuổi thơ tôi là mỗi sớm tinh mơ, chạy xe dọc theo con đường sói đá, len qua đám cỏ mía đầu làng để đến cánh đồng nơi cha mẹ tôi đang mồ hôi nhễ nhại. Lúc ấy mặt trời đã lên cao. Những tia nắng vàng lung linh khẽ nhảy nhót trên vành nón lá mẹ tôi. Dáng cha mẹ cặm cụi nhổ mạ. Xa xa bên kia con mương là hàng cây xoan cao to, trổ bông trắng xóa cả một góc trời. Lúc đó, tôi đã ao ước rằng giá mà mình lớn nhanh hết sức có thể để đỡ đần mẹ cha, cùng san sẻ nỗi lo toan cực nhọc. Những đêm dài nằm nghe tôi thủ thỉ, mẹ chỉ mỉm cười: “Con chỉ cần học thật giỏi là mẹ vui rồi.”

Sau này khi lớn lên tôi chợt hiểu ra rằng con cái luôn là niềm tự hào nhất của cha mẹ, là động lực để cha mẹ làm việc mỗi ngày. Dù cho có khó khăn, gian khổ chỉ cần nghỉ tới các con là cái khổ tự dưng biến mất, thay vào đó là niềm vui thường trực trên đôi mắt, nụ cười.

Hồi nhỏ tôi vẫn thường ước ao thật nhiều thứ, ước ao được lớn nhanh, được ở cạnh cha mẹ đỡ đần. Ấy vậy mà đứa trẻ ấy, sau nhiều năm trưởng thành lại lao vào con đường riêng của nó, dần quên mất cái ước mơ giản đơn năm nào. Đôi chân nó mãi miết chạy theo những niềm vui riêng. Nó không còn nhớ và cũng không thực hiện lời mơ ước lúc nhỏ. Ngay cả vài cuộc điện thoại hỏi thăm sức khỏe cha mẹ, nó cũng dần bỏ bê.

Dẫu biết thanh xuân đẹp lắm, tuổi trẻ là phải đi muôn nơi để được trải nghiệm mọi thứ. Nhưng bạn biết không, đâu đó nơi quê nhà, khi nắng chiều chợt tắt, hình dáng những người cha, người mẹ vất vả với cuộc sống mưu sinh, với những lo toan cho cuộc sống của đứa con xa nhà. Và dù cha mẹ không nói, không thể hiện ra ngoài nhưng sâu thẳm trong họ vẫn rất cần sự quan tâm của con cái. Không cần điều gì to tát cả, bạn hãy bắt đầu từ việc giản đơn gọi về nhà cho cha mẹ mình, tập nói những lời yêu thương một cách chân thành nhất. Tấm lòng cha mẹ chúng ta rộng lớn lắm, chỉ cần bạn hối lỗi, chỉ cần bạn sẻ chia, cha mẹ sẽ dang rộng cánh tay ôm ta vào lòng mà vỗ về.

Thanh xuân, tôi đã nợ cha mẹ rất nhiều lời xin lỗi. Tôi xin lỗi những người yêu thương tôi vì không thường xuyên quan tâm họ, không ở cạnh kề họ mỗi khi họ ốm đau, mỏi mệt. Tôi xin lỗi vì chưa bao giờ đủ dũng khí để nói rằng tôi thương họ biết nhường, xin lỗi vì đã để cha mẹ phải lo cho dứa con này quá nhiều. Những năm tháng sau này, tôi tự nhắn nhủ bản thân mình hãy nghĩ về gia đình – nơi bình yên nhất của tôi. Cầu chúc cho cha mẹ luôn khỏe mạnh, ở cạnh tôi lâu dài.

© trần thị trà linh – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết Nợ thanh xuân một lời xin lỗi. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đừng đổ lỗi cho nhau, bởi được bên nhau đã là một kỉ niệm đẹp

Đừng đổ lỗi cho nhau, bởi được bên nhau đã là một kỉ niệm đẹp

Ở thời điểm hiện tại đúng là tôi đã hiểu vì sao thời điểm đó em rời xa tôi, xã hội này không thể có câu chuyện một túp lều tranh và hai trái tim vàng được

4 cung hoàng đạo trời sinh tự lập tự cường, làm việc gì cũng may mắn thuận lợi, phúc lộc dồi dào

4 cung hoàng đạo trời sinh tự lập tự cường, làm việc gì cũng may mắn thuận lợi, phúc lộc dồi dào

4 cung hoàng đạo này vạn sự tất thành, cả đời không phải lo đến chuyện cơm áo gạo tiền, cuộc sống tràn ngập may mắn.

5 biểu hiện cần chỉnh sửa ngay để tài lộc dày lên

5 biểu hiện cần chỉnh sửa ngay để tài lộc dày lên

Nếu muốn "hái ra tiền", bạn hãy nhanh chóng xem mình có mắc phải 5 biểu hiện này không và chỉnh sửa càng sớm càng tốt, để tài lộc ngày một nhiều lên.

Ba mẹ ơi đợi con một chút nhé

Ba mẹ ơi đợi con một chút nhé

Em biết rằng quê nhà ba mẹ khó Giấc chẳng nồng, ăn cũng chẳng được no "Ba mẹ ơi đợi con một chút nhé Con sẽ về giúp ba mẹ mau thôi”.

Mẹ ơi con đã trưởng thành rồi

Mẹ ơi con đã trưởng thành rồi

Có lẽ trong mắt mẹ tôi luôn là một con chim bé nhỏ luôn cần được bảo vệ. Dù là một tuổi hai tuổi hay năm tuổi mười tuổi thậm chí đến tận bây giờ khi con khôn lớn mẹ vẫn như vậy. Yêu con thương con sẵn sàng che chở cho con. Nhưng mẹ ơi con vẫn sẽ lớn đúng không. Khi đó mẹ làm cây đại thụ tỏa bóng mát còn con làm đám mây trên trời che chở cho mẹ nhé.

Một ngày nắng nở hoa

Một ngày nắng nở hoa

Một ngày nắng nở hoa Thoang thoảng trước hiên nhà Chuyện buồn vui năm cũ Như bóng mây thoáng qua.

Tạm biệt anh, Hạ Vũ của em

Tạm biệt anh, Hạ Vũ của em

Hà Nội chẳng thể đủ để níu giữ đôi chân anh, hay tình yêu trẻ con của cô đã không thể là bến đỗ cho anh dừng chân.

Hương lúa

Hương lúa

Hoàng hôn với nhiều người tạo cảm giác buồn buồn khó tả nhưng với những người khác lại bình yên đến lạ. Hoàng hôn nhẹ nhàng buông và hình ảnh những người cha người mẹ mồ hôi nhễ nhại nhưng vẫn nở nụ cười hạnh phúc trên đồng quê là cảnh mà ít nhiều bao đứa trẻ quê thường nhớ đến nhất mỗi khi chúng tha hương xứ người.

Con yêu mẹ nhất trên đời

Con yêu mẹ nhất trên đời

Cho dù con có lớn Thì vẫn là con mẹ Mẹ ơi con cũng thế Yêu mẹ nhất trên đời.

Mất bao lâu để quên một người?

Mất bao lâu để quên một người?

Anh và cô yêu xa, người ta nói xa mặt thì cách lòng, cái xa cách không đủ đun nóng cho tình yêu trẻ con của đôi lứa

back to top