Phát thanh xúc cảm của bạn !

Món quà thanh xuân của mẹ

2018-11-02 01:20

Tác giả: Lê Gia Hoài

blogradio.vn - Mải chạy theo những toan tính, bon chen với đời, con đâu biết rằng mẹ đã già đi theo năm tháng. Thanh xuân và tình yêu đời mẹ dồn hết cho con mà không một lời than phiền, tiếc nuối. Đã bốn mươi mùa lá vang rơi trên vai, thanh xuân của con cũng đã ở phía cuối con đường. Giật mình nhìn lại con mới thấy mình có lỗi nhiều quá mẹ ơi!

***

blog radio, Món quà thanh xuân của mẹ

Mải chạy theo những toan tính, bon chen với đời, con đâu biết rằng mẹ đã già đi theo năm tháng. Thanh xuân và tình yêu đời mẹ dồn hết cho con mà không một lời than phiền, tiếc nuối. Đã bốn mươi mùa lá vang rơi trên vai, thanh xuân của con cũng đã ở phía cuối con đường. Giật mình nhìn lại con mới thấy mình có lỗi nhiều quá mẹ ơi! Món quà con có hôm chẳng là gì cả nếu xét về giá trị vật chất nhưng mẹ ơi! Đó là tấm lòng con, là lời xin lỗi tự sâu thẳm trong tâm hồn con bởi con biết "Thanh xuân này con có lỗi với mẹ yêu"

Ngày mai là ngày mẹ chính thức nhận bằng mừng đại thọ 80 rồi. Họ hàng, làng xóm và các anh chị của con ai cũng có mặt và ai cũng có quà mừng mẹ. Còn con đứa con út của mẹ vẫn xa xôi xứ người, vẫn mải miết với công việc chẳng thể về bên mẹ trong ngày vui này.

Con biết trong tám anh em, con là đứa con trai mà mẹ thương nhất kể từ khi con chỉ ở trong bụng mẹ được hơn 7 tháng đã phải chào đời. Mẹ vẫn nói con ốm yếu bởi khi sinh con mẹ đã cao tuổi, con chỉ được hưởng “Cơm thừa sữa cạn”, nhưng không, con vẫn lớn lên vẫn có tuổi thơ ngọt ngào như bao đứa trẻ ở vùng quê nơi bãi lở sông bồi này. Con vẫn được nuông chiều, vẫn được ăn học tử tế và khát vọng thành công. Tấm bằng đại học vẻ vang ấy đã làm con hãnh diện như bao bạn bè khác khi vinh quy bái tổ. Lúc con cầm tấm bằng đại học trong tay mẹ và gia đình kiêu hãnh nhường nào thì sau những ngày ấy con lại thấy thất vọng và buồn chán đến không cùng.

Những ngày ấy con nghĩ mình sinh chẳng đúng thời, tấm bằng khá của con chẳng ai cần. Con chỉ biết cầm tấm bằng đại học mà đi xin việc, một việc làm mà chỉ cần học xong phổ thông là có thể làm được… Cuộc sống của một công nhân may khi đó cũng đã là niềm tự hào của mẹ rồi… Những ngày tháng làm công nhân ở Việt Nam mẹ lúc nào cũng động viên con, lúc nào cũng khích lệ để con trở thành một công nhân tốt…

Bây giờ con đã trưởng thành, con đã là quản đốc của một phân xưởng may tại một công ti khá lớn ở xứ xở Phù Tang, nơi có đầy hoa anh đào và tuyết trắng. Con bây giờ cũng có thể là tấm gương sáng cho các đàn em trong họ và trong làng noi theo rồi. Nhưng mẹ ơi con chưa một lần tặng mẹ một món quà, chưa một lần nói rằng: Con yêu mẹ!

Từ đất nước mặt trời mọc con xin được gửi tới mẹ tình yêu vô bờ của con và một món quà nhỏ bé mà con đã cất công bao ngày tìm kiếm mới mua được ở nơi đất khách quê người.

blog radio, Món quà thanh xuân của mẹ

Con biết trong đời mẹ, mẹ chẳng bao giờ ham chút vật chất nào nhưng có lẽ có một món quà bằng vật chất thật mà mẹ đã nhiều lần kể về nó với tâm trạng tiếc nuối và ám ảnh khôn nguôi, đó chính là bộ sà tích được làm bằng bạc và chạm khảm vô cùng tinh xảo. Bộ sà tích chính là của hồi môn bà ngoại tặng mẹ nhân ngày cha con đến đón dâu. Trong một lần chạy lụt nơi vùng quê bãi lở này chẳng hiểu vì sao bộ sà tích ấy đã bị mất… Đã bao lần, đã bao lần mẹ nhắc đến với một niềm tiếc nuối vô cùng. Có lẽ mỗi lần nhắc tới bộ sà tích ấy mẹ lại nhớ về bà ngoại, nhớ về những năm tháng thanh xuân đầy ngọt ngào của mẹ…

Sau bao ngày tìm kiếm con đã tìm thấy món quà ở một hiệu đồ cổ trên một con phố nhỏ tại Tokio - thủ đô của đất nước mặt trời mọc. Con đã mua ngay đó để có thể tặng mẹ.

Mẹ ơi! có sao đâu, tiền để mua bộ sà tích ấy có là gì so với 40 năm tình yêu mẹ dành cho con đây. Các anh các chị có lẽ sẽ có nhiều món quà tặng mẹ đẹp hơn, giá trị hơn. Nhưng với con, con chỉ có chút tấm lòng nhỏ bé, niềm tin và lòng kính yêu vô bờ với mẹ nhân ngày đại thọ của mẹ. Cùng món quà nhỏ bé con cũng xin được gửi lời kính chúc mẹ yêu hãy luôn vui khỏe, sống yên vui an hòa bên con cháu, bên đại gia đình nhà mình… chẳng biết con còn được mua quà mừng thọ mẹ bao lần nữa mẹ ơi!

© Lê Gia Hoài – blogradio.vn


Bài dự thi cuộc thi viết Nợ thanh xuân một lời xin lỗi. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Lê Gia Hoài

Anh làm thơ không để thành thi sĩ Vì thơ anh chỉ tặng cho riêng em Nên dẫu nghìn bài anh vẫn tin như thế Anh viết thơ tình bằng máu đỏ con tim.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mãi mãi là một lời nói dối

Mãi mãi là một lời nói dối

Gió vẫn rả rích từng cơn, anh và em rồi sẽ hạnh phúc sau giông bão, chỉ là không cùng nhau mà thôi.

Nợ anh một lời yêu

Nợ anh một lời yêu

Càng yêu anh em càng cảm thấy có lỗi, một tình cảm do chính em làm đạo diễn nhưng rồi cuối cùng lại tự biến mình trở thành diễn viên chính trong chuyện tình đầy đau khổ. Rồi ngày mà em lo sợ nhất cũng đến, anh chính thức tỏ tình với em qua một bức thư đặc biệt trong đêm Giáng Sinh…

Gió chướng gọi Tết về

Gió chướng gọi Tết về

Không khí chuẩn bị Tết đã theo ngọn gió len lách vào từng nhà, mỗi ngõ, tôi cũng háo hức mừng thầm. Tết sắp đến rồi.

Đoán mệnh sướng khổ qua hàm răng

Đoán mệnh sướng khổ qua hàm răng

Người có răng khỏe, số lượng nhiều chứng tỏ năng lực tư duy nhạy bén, làm việc hiệu quả, vậy may và phúc khí lớn.

4 kiểu người tuyệt đối không được đắp tội kẻo phúc phận tiêu tan

4 kiểu người tuyệt đối không được đắp tội kẻo phúc phận tiêu tan

Mang ơn tức là mắc nợ mà mắc nợ thì phải trả, nếu không trả được còn quay ngược lại hãm hại như bất hiếu với bố mẹ, bất nghĩa với ân nhân, điều này khiến nợ chồng nợ, nặng nề vô cùng.

Gửi nắng cho anh

Gửi nắng cho anh

Em muốn gửi sợi nắng hòa nỗi nhớ Về bên anh ấm áp trái tim hồng

Tự hào quá Việt Nam ơi!

Tự hào quá Việt Nam ơi!

Bao năm khát cháy mong chờ Hôm nay đã đến bến bờ vinh quang

Chúng ta là những nhà vô địch!

Chúng ta là những nhà vô địch!

Dạ thưa ngài Park kính yêu Hôm nay ngài đã ra chiêu tuyệt vời

Có ai muốn bán tình yêu không?

Có ai muốn bán tình yêu không?

Những nụ cười của hai người, tôi cũng muốn bán. Nụ cười mỗi khi gặp nhau, nụ cười mỗi khi trêu đùa, tôi sẽ mang để trong chiếc hộp màu hồng. Mong rằng khi người ta mang đi, sẽ giữ cẩn thận.

60 năm chờ đợi, 10 năm hy vọng và 90 phút huy hoàng tại SEA Games 30

60 năm chờ đợi, 10 năm hy vọng và 90 phút huy hoàng tại SEA Games 30

Vinh quang nào mà chẳng phải vượt qua những trở ngại, gập ghềnh. Bước đường để giành vinh quang về cho Tổ quốc nơi U22 Việt Nam cũng không phải là ngoại lệ. Đó là thành quả của những nỗ lực, cố gắng hiện tại, và cả ý chí vượt lên trên những thất bại, vấp ngã từ quá khứ.

back to top