Món quà thanh xuân của mẹ
2018-11-02 01:20
Tác giả:

Ngày mai là ngày mẹ chính thức nhận bằng mừng đại thọ 80 rồi. Họ hàng, làng xóm và các anh chị của con ai cũng có mặt và ai cũng có quà mừng mẹ. Còn con đứa con út của mẹ vẫn xa xôi xứ người, vẫn mải miết với công việc chẳng thể về bên mẹ trong ngày vui này.
Con biết trong tám anh em, con là đứa con trai mà mẹ thương nhất kể từ khi con chỉ ở trong bụng mẹ được hơn 7 tháng đã phải chào đời. Mẹ vẫn nói con ốm yếu bởi khi sinh con mẹ đã cao tuổi, con chỉ được hưởng “Cơm thừa sữa cạn”, nhưng không, con vẫn lớn lên vẫn có tuổi thơ ngọt ngào như bao đứa trẻ ở vùng quê nơi bãi lở sông bồi này. Con vẫn được nuông chiều, vẫn được ăn học tử tế và khát vọng thành công. Tấm bằng đại học vẻ vang ấy đã làm con hãnh diện như bao bạn bè khác khi vinh quy bái tổ. Lúc con cầm tấm bằng đại học trong tay mẹ và gia đình kiêu hãnh nhường nào thì sau những ngày ấy con lại thấy thất vọng và buồn chán đến không cùng.
Những ngày ấy con nghĩ mình sinh chẳng đúng thời, tấm bằng khá của con chẳng ai cần. Con chỉ biết cầm tấm bằng đại học mà đi xin việc, một việc làm mà chỉ cần học xong phổ thông là có thể làm được… Cuộc sống của một công nhân may khi đó cũng đã là niềm tự hào của mẹ rồi… Những ngày tháng làm công nhân ở Việt Nam mẹ lúc nào cũng động viên con, lúc nào cũng khích lệ để con trở thành một công nhân tốt…
Bây giờ con đã trưởng thành, con đã là quản đốc của một phân xưởng may tại một công ti khá lớn ở xứ xở Phù Tang, nơi có đầy hoa anh đào và tuyết trắng. Con bây giờ cũng có thể là tấm gương sáng cho các đàn em trong họ và trong làng noi theo rồi. Nhưng mẹ ơi con chưa một lần tặng mẹ một món quà, chưa một lần nói rằng: Con yêu mẹ!
Từ đất nước mặt trời mọc con xin được gửi tới mẹ tình yêu vô bờ của con và một món quà nhỏ bé mà con đã cất công bao ngày tìm kiếm mới mua được ở nơi đất khách quê người.

Con biết trong đời mẹ, mẹ chẳng bao giờ ham chút vật chất nào nhưng có lẽ có một món quà bằng vật chất thật mà mẹ đã nhiều lần kể về nó với tâm trạng tiếc nuối và ám ảnh khôn nguôi, đó chính là bộ sà tích được làm bằng bạc và chạm khảm vô cùng tinh xảo. Bộ sà tích chính là của hồi môn bà ngoại tặng mẹ nhân ngày cha con đến đón dâu. Trong một lần chạy lụt nơi vùng quê bãi lở này chẳng hiểu vì sao bộ sà tích ấy đã bị mất… Đã bao lần, đã bao lần mẹ nhắc đến với một niềm tiếc nuối vô cùng. Có lẽ mỗi lần nhắc tới bộ sà tích ấy mẹ lại nhớ về bà ngoại, nhớ về những năm tháng thanh xuân đầy ngọt ngào của mẹ…
Sau bao ngày tìm kiếm con đã tìm thấy món quà ở một hiệu đồ cổ trên một con phố nhỏ tại Tokio - thủ đô của đất nước mặt trời mọc. Con đã mua ngay đó để có thể tặng mẹ.
Mẹ ơi! có sao đâu, tiền để mua bộ sà tích ấy có là gì so với 40 năm tình yêu mẹ dành cho con đây. Các anh các chị có lẽ sẽ có nhiều món quà tặng mẹ đẹp hơn, giá trị hơn. Nhưng với con, con chỉ có chút tấm lòng nhỏ bé, niềm tin và lòng kính yêu vô bờ với mẹ nhân ngày đại thọ của mẹ. Cùng món quà nhỏ bé con cũng xin được gửi lời kính chúc mẹ yêu hãy luôn vui khỏe, sống yên vui an hòa bên con cháu, bên đại gia đình nhà mình… chẳng biết con còn được mua quà mừng thọ mẹ bao lần nữa mẹ ơi!
© Lê Gia Hoài – blogradio.vn
Bài dự thi cuộc thi viết Nợ thanh xuân một lời xin lỗi. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.







