Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thanh xuân của tôi tôi nợ mẹ ngàn lời xin lỗi

2018-10-25 01:20

Tác giả: Nguyễn Lê Quỳnh My

blogradio.vn - Đôi khi con ước chỉ một lần thôi được ăn cơm mẹ nấu, những ngày đau ốm kiệt quệ như thế này con vẫn nhớ mãi hình ảnh mẹ khóc bưng tô cháo nóng ngồi bên. Con giờ đã có thể làm ra tiền có thể mua cho mẹ mọi thứ nhưng chưa một lần con có cơ hội làm điều đó, giờ con có thể chạy xe con đã chạy qua bao nhiêu hành trình nhưng chưa một lần được chở mẹ sau lưng.

***

blog radio, Thanh xuân của tôi tôi nợ mẹ ngàn lời xin lỗi

Vào những năm đầu của thanh xuân phơi phới, con mang hành trang bước vào ngôi trường chuyên nghiệp và sống cuộc sống xa nhà, xa quê hương, xa xóm nghèo cơ cực và xa vòng tay che chở của ba mẹ. Những ngày đầu đối với con vô cùng vất vả, tự mình thích nghi với môi trường mới, tự mình chống chọi với nỗi nhớ nhà và nhất là nhớ mẹ.

Ngày nghe tin mẹ bệnh phải đi Sài Gòn để chữa trị con đâu biết rằng từ cái ngày ấy người mẹ xinh đẹp của con phải chống chọi với căn bệnh quái ác như thế nào. Sau này khi mẹ mất, dì kể mỗi lần con gọi về mẹ vẫn bắt máy dù đang mệt không thể thở, nén cơn ho đau đớn để con an lòng.

Mẹ biết không, ngày nghe tin mẹ mất, con đứng đơ ra nhìn ba òa lên khóc. Cái giây phút đó con đã biết thế giới của mình đã sụp đổ hoàn toàn rồi, con cũng ý thức được từ đây không còn ai an nhiên ôm con vào lòng gọi “Hai của mẹ!”, không còn ai la rầy rằng không biết chăm việc nhà cũng không còn ai hứa hẹn những hôm đi chợ huyện và đau xót hơn là không còn ai để mỗi khi về nhà con gọi hối hả “Mẹ ơi!”.

Cho đến bây giờ và mãi sau này điều con hối hận nhất là quảng thời gian khó khăn ấy của mẹ con chưa từng ở bên bầu bạn, chưa từng pha cho mẹ cốc sữa hay bóc cho mẹ viên thuốc, tàn nhẫn hơn lúc mẹ lâm chung con cũng chẳng thể tiếp cho mẹ động lực cuối cùng. Ngày mẹ ra đi chắc mẹ vẫn nghĩ con chưa hề biết căn bệnh của mẹ, chắc mẹ sẽ an yên khi nghĩ đứa con gái yếu đuối không phải đau thương quảng thời gian trước đó. Đến khi lìa đời mẹ vẫn suy nghĩ mọi cách để làm chị em con không tổn thương.

blog radio, Thanh xuân của tôi tôi nợ mẹ ngàn lời xin lỗi

Mẹ xa gia đình mình, xa chị em con đã gần 8 năm rồi, con đã bước qua tuổi 26, cái tuổi cho một sự trưởng thành chín muồi cũng là cái tuổi quay về gặm nhấm những đau thương chưa từng cũ. Đôi lúc bắt gặp hình ảnh gia đình bạn con, chúng khoe cái áo mới mua cho mẹ, khoe mẹ mới kể chuyện xóm nhà cho tụi nó nghe hay đơn giản thôi là nói bâng quơ sáng nay mẹ chúng mua gì ăn sáng thì con tưởng chừng như mình lại sắp gục ngã như 8 năm về trước. Con không dám tưởng tưởng mình sao có thể sống tiếp và trưởng thành sau cái ngày tàn khốc đó, rồi mình sẽ thế nào khi mai này theo chồng mà trước ngày cưới không có mẹ ở bên. Đó quả thật là nỗi sợ hãi ám ảnh cả tuổi trẻ của con, ám ảnh đến tan thương như cái ngày mẹ buông tay con mà đi mãi.

Đôi khi con ước chỉ một lần thôi được ăn cơm mẹ nấu, những ngày đau ốm kiệt quệ như thế này con vẫn nhớ mãi hình ảnh mẹ khóc bưng tô cháo nóng ngồi bên. Con giờ đã có thể làm ra tiền có thể mua cho mẹ mọi thứ nhưng chưa một lần con có cơ hội làm điều đó, giờ con có thể chạy xe con đã chạy qua bao nhiêu hành trình nhưng chưa một lần được chở mẹ sau lưng. Giờ con có thể lấy chồng nhưng con không bao giờ còn cơ hội để nghe lời khuyên từ mẹ. Những hành động, hình ảnh hằng ngày vẫn rất nhỏ rất đời thường nhưng khi mất đi con người ta không bao giờ có thể quay lại thực hiện được.

Thanh xuân của tôi là những tháng ngày đau đớn triền miên, nhung nhớ đến bất lực. Thanh xuân của tôi nợ gì ư? Thanh xuân của tôi tôi đã sống trọn với những gì tôi có chỉ duy nhất tôi nợ một người, tôi nợ một lời mà suốt cuộc đời tôi chẳng thể nào bù đắp nổi. Thanh xuân của tôi tôi nợ mẹ tôi ngàn lời xin lỗi!

© Nguyễn Lê Quỳnh My – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết Nợ thanh xuân một lời xin lỗi. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Nguyễn Lê Quỳnh My

Cuộc đời anh vốn là một đường thẳng. Chỉ vì gặp em mà rẽ ngang. (Dương Lam Hàng. Trích: "Mãi mãi là bao xa?")

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Sulli – ‘Khi bạn chết đi, cả thế giới bỗng yêu thương bạn’

Sulli – ‘Khi bạn chết đi, cả thế giới bỗng yêu thương bạn’

"Tên tôi là Sulli, 'sul' có nghĩa là tuyết và 'li' có nghĩa là bông hoa lê. Nên tôi có lẽ sẽ được tái sinh thành một bông hoa nhỏ nhưng tràn đầy sức sống mạnh mẽ" – Sulli từng chia sẻ.

Bài học hôn nhân từ 'Hoa hồng trên ngực trái', người phụ nữ của gia đình

Bài học hôn nhân từ 'Hoa hồng trên ngực trái', người phụ nữ của gia đình

Trên đời này, cái gì cũng đều có hạn sử dụng của nó, một chiếc bánh có thời hạn một tuần, một lon nước ngọt là một năm... Vậy thời hạn của một tình yêu, một cuộc hôn nhân là bao lâu?

Hoa sữa gọi thu về rồi đấy

Hoa sữa gọi thu về rồi đấy

Những cơn gió se lạnh mang theo hương thơm của hoa sữa làm Hà Nội thêm buồn. Con đường này đi rồi cũng phải dừng lại và ngày mai tự hứa với bản thân sẽ sống khác hơn, sẽ thử làm những điều mới mẻ, sẽ yêu bản thân và yêu người ấy nhiều hơn. Phải sống sao cho trọn vẹn thanh xuân. Thì ra cuộc sống nó không hề tẻ nhạt như mình nghĩ đâu.

Những phụ nữ sinh vào năm này mang bản mệnh vượng phu ích tử

Những phụ nữ sinh vào năm này mang bản mệnh vượng phu ích tử

Vừa biết vun vén gia đình lại biết cách chia sẻ gánh nặng với người mình yêu thương, quả thực, người có phúc lớn mới lấy được nữ Canh Ngọ làm vợ.

Những tín hiệu cho thấy mối quan hệ 'friendzone' của bạn đang dần trở thành 'crush zone'

Những tín hiệu cho thấy mối quan hệ 'friendzone' của bạn đang dần trở thành 'crush zone'

Hai bạn từng là bạn thân chí cốt hoặc chỉ là những người bạn xã giao. Tuy nhiên, sau một thời gian tiếp xúc và trò chuyện, bạn cảm thấy có điều gì đó nhiều hơn và khác hơn.

Nỗi buồn cũng nên dành cho người xứng đáng

Nỗi buồn cũng nên dành cho người xứng đáng

Trong tình yêu, chia tay không phải là điều tồi tệ nhất, mà sớm rời đi để dành cho nhau những cơ hội mới, khi mà chúng ta đã chẳng còn thật sự phù hợp với nhau nữa. Buồn thì hãy cứ buồn, đau thì cứ khóc, nhưng cô nên nhớ rằng, nỗi buồn cũng nên dành cho người xứng đáng.

Đã đến lúc để cho quá khứ ngủ yên

Đã đến lúc để cho quá khứ ngủ yên

Đã đến lúc để cho quá khứ ngủ yên không phải tìm quên, bởi càng quên càng nhớ

Có những kẻ thèm hơi ấm mùa đông

Có những kẻ thèm hơi ấm mùa đông

Mình là kẻ thèm hơi ấm mùa đông thèm cái siết tay, thèm những lần ghì chặt

Có chút gì đó chơi vơi ở tuổi 28

Có chút gì đó chơi vơi ở tuổi 28

Có ai đó đã đùa với tôi rằng tuổi 28 giống như một quả đu đủ sắp già. Vỏ vẫn còn xanh nhưng lòng đã chín. Nghe có vẻ buồn cười mà ngẫm thật hay. Nó gom mọi thứ lại vừa đủ giữa lưng chừng.

Hết thương rồi nỗi nhớ cũng hóa hư không

Hết thương rồi nỗi nhớ cũng hóa hư không

Sau này chúng ta sẽ lại là chúng ta như trước đây, không vướng bận và liên quan gì tới cuộc sống của nhau. Đôi khi tôi nghĩ rằng, trong tình yêu đến được với nhau hay không vốn dĩ là chuyện của duyên phận, nhưngrồi tôi nhận ra, bởi lòng người đổi thay nên duyên hóa mỏng, phận bạc màu. Tôi không còn khóc lóc như trước đây, tôi trở nên tĩnh lặng, mặc kệ những đợt sóng lòng cứ ngút ngàn gào thét.

back to top