Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bàn tay mẹ nâng bước chân con

2018-10-24 01:22

Tác giả: Nhung Trâm

blogradio.vn - Mọi thứ ở hiện tại dù có muốn hay không, thích hay không thì chúng ta đều phải trân trọng. Những gì thuộc về quá khứ thì để hoài niệm chứ không phải để sống hoài trong nhung nhớ, thương tiếc và day dứt.

***

Ít ai nghĩ được rằng một cô gái có ngoại hình bình thường, tính cách có phần “sớm nắng chiều mưa trưa lưa thưa chút gió” như tôi, lại từng có một chặng đường quá khứ màu xám ảm đạm. Có nhiều lúc tôi đã muốn quên đi những sai lầm trong quá khứ, những vết thương lòng của tôi và của người tôi mãi yêu.

Sống trong những tháng năm tuổi trẻ ai mà chẳng có riêng cho mình những gam màu tươi đẹp xen lẫn những gam màu tối. Đúng vậy! Sự pha trộn hài hòa ấy đến với tôi năm 15 tuổi. Thời gian ấy, tôi vừa bước vào ngưỡng cửa ngôi trường cấp ba mà với tôi là cả một thế giới rộng lớn. Sau này tôi thấy mọi thứ không thực sự rộng lớn như những gì tôi đã từng nghĩ, tôi nhỏ bé như hạt cát giữa sa mạc vậy. Tôi sống trong những buổi đầu ngây dại ấy chỉ một tuần đầu tiên nơi học đường còn lạ lẫm, và thời gian sau đó là chuỗi dài buồn tủi và ân hận.

Bàn tay mẹ nâng bước chân con

Tôi trở nên ghét những cơn mưa rào kể từ ngày ông mất. Sống với ông từ nhỏ nên đó là một cú sốc lớn đối với tôi. Mọi thứ xung quanh chỉ một màu đen tối và u uất, tôi cố thu mình lại để quên đi sự thật quá đỗi bất ngờ. Chính vì vậy mà tôi dần trở nên ít nói, tính tình ương nghạnh, nóng nảy và bất cần. Giai đoạn tuổi mới lớn với những suy nghĩ thiếu chín chắn, không thông suốt ấy của tôi in hằn những hành động nông nỗi đến ân hận. Tôi ước mình có thể quay ngược thời gian để trở về quá khứ, để làm những điều tốt đẹp hơn.

Ai nhìn vào cũng nghĩ rằng tôi là đứa con gái ngoan, học giỏi nhưng không ai biết rằng tôi là đứa hư ngầm, tính cách như một đứa con trai. Khi ông mất thì tôi nghĩ rằng người hiểu tôi nhất, thương tôi nhất đã không còn. Tôi thấy cô độc trong chính suy nghĩ của mình. Khi nội còn sống tôi đã không thể hiện nhiều sự yêu thương của mình, không biết trân trọng tình thương và sự dạy dỗ của nội dành cho tôi để rồi khi mất đi mới thấy hối tiếc. Ấy vậy mà tôi lại không suy nghĩ được như thế đối với tình thương mà ba mẹ dành cho tôi. Lần cãi nhau to tiếng nhất của tôi và mẹ là sau 100 ngày ông mất và cũng là lần cãi nhau cuối cùng. Tôi thực sự đã có những hành động quá hỗn xược và ngỗ nghịch khi cãi lại mẹ. Bản tính nóng nảy lại thêm phần nhất thời mất bình tĩnh, không kiểm soát được lời nói và hành vi đã khiến tôi tự thấy xấu hổ với chính mình. Hơn hết, tôi thất vọng bản thân nhiều khi làm bậc sinh thành phải buồn lòng vì có đứa con gái nghỗ nghịch như tôi.

Bàn tay mẹ nâng bước chân con

Giống như một sự khủng hoảng về tinh thần, tôi biết sai nhưng không dám nói lời xin lỗi với mẹ, tự nhốt mình trong im lặng và bóng tối. Vì tôi thấy lỗi của mình quá lớn, quá xấu hổ và bất hiếu nên nhiều lúc tôi không muốn chia sẻ tâm tư với ai, cũng không muốn ai biết mình từng hư như vậy. Nhưng mẹ vẫn là người chủ động khuyên bảo, cho tôi cơ hội xin lỗi và sửa sai. Nếu tôi không tự nhận thức lại bản thân mình, thì chắc có lẽ đã không có tôi ngày hôm nay. Để rồi sau này, khi thời gian trôi qua khá lâu rồi thì tôi vẫn tự nhắc mình không được quên những sai lầm trong quá khứ. Đó là cách để tôi cố gắng hoàn thiện nhân cách con người.

Mọi thứ ở hiện tại dù có muốn hay không, thích hay không thì chúng ta đều phải trân trọng. Tôi dễ dàng hơn trong lời nói xin lỗi và cảm ơn mọi người. Những gì thuộc về quá khứ thì để hoài niệm chứ không phải để sống hoài trong nhung nhớ, thương tiếc và day dứt. Hãy học cách chấp nhận và phấn đấu vì những điều tốt đẹp trong cuộc sống, bởi vì hôm nay là quá khứ của ngày mai! Ba mẹ luôn bên cạnh để ủng hộ, dõi theo và tiếp sức cho sự lựa chọn của tôi. Vì những điều không đẹp trong quá khứ khiến tôi trân trọng hiện tại hơn, cố gắng vì bản thân và vì ba mẹ. Tôi không muốn làm họ buồn thêm một lần nào nữa, tôi muốn nói họ hãy yên tâm và chỉ cần bên cạnh tôi trên chặng đường phía trước.

© Phan Thị Tuyết Nhung – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết Nợ thanh xuân một lời xin lỗi. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chúng ta của sau này

Chúng ta của sau này

Ta rồi sẽ quên nhau, như cái cách năm tháng quên những người từng có mặt. Thương đau rồi sẽ bị bỏ lại bên thềm, thôi hiện về trong những giấc mộng chập chờn, thôi nhắc nhở ta nhớ về nhau, thôi khiến đôi mắt ta chan chứa lệ nhòa.

Làm sao để đối phó với bệnh trầm cảm?

Làm sao để đối phó với bệnh trầm cảm?

Những ngày qua dường như cả showbiz Hàn nói riêng và showbiz Châu Á nói chung đều vô cùng thương tiếc trước sự ra đi đầy tiếc nuối của “nàng hoa tuyết” Sulli. Nguyên nhân là do căn bệnh trầm cảm của cô trở nên vô cùng trầm trọng và cô gái nhỏ để chọn cách rời bỏ thế giới để giải thoát cho bản thân.

Phụ nữ sở hữu đôi bàn chân này cả đời hạnh phúc, tiền tiêu không hết

Phụ nữ sở hữu đôi bàn chân này cả đời hạnh phúc, tiền tiêu không hết

Cô gái nào sở hữu đôi bàn chân này thì xin chúc mừng, cuộc đời bạn cực kỳ may mắn, gia đình hạnh phúc, sự nghiệp hanh thông.

Xa nhau rồi nhưng lòng đã thật sự ‘hết thương cạn nhớ’?

Xa nhau rồi nhưng lòng đã thật sự ‘hết thương cạn nhớ’?

Là ai hết thương cạn nhớ, là trái tim ai vì ai mà vụn vỡ, chẳng là ai cả chỉ có chính mình tự chọn xa nhau. Giọt nước mắt dưới mưa liệu có phải là một giọt nước mắt đau lòng hay tất cả chỉ là trốn tránh. Nước hòa vào nước chỉ có nỗi lòng là chẳng thể hòa vào đâu được, cũng chẳng thể ẩn nấp.

Con mệt rồi, mẹ ôm con một cái được không?

Con mệt rồi, mẹ ôm con một cái được không?

Con thực sự muốn về nhà mẹ ơi, con mệt mỏi quá rồi, con muốn về tâm sự mọi chuyện với mẹ, muốn ăn cơm mẹ nấu, muốn chạy qua thủ thỉ to nhỏ gì đó với nội hay đơn giản hơn, con muốn về nhà, nơi mà con sẽ như một đứa trẻ, cười cười nói nói, không còn phải gồng mình mạnh mẽ làm gì nữa.

Yêu thế rồi có trọn vẹn được đâu

Yêu thế rồi có trọn vẹn được đâu

Biết phải làm sao khi nhớ thương còn da diết Nhưng đời mà, có trọn vẹn được đâu

8 dấu hiệu chỉ ra điểm khác nhau giữa bạn bình thường và bạn thân

8 dấu hiệu chỉ ra điểm khác nhau giữa bạn bình thường và bạn thân

Một người bạn bình thường sẽ không bao giờ nói ra những sai lầm của bạn vì sợ mất lòng, nhưng bạn thân thì lại cực kỳ thoải mái làm điều đó.

Đừng vì một người không xứng đáng mà phí hoài cả thanh xuân

Đừng vì một người không xứng đáng mà phí hoài cả thanh xuân

Tại sao lại đặt cả thanh xuân tươi đẹp của mình vào một người đàn ông không đưa lại cảm giác an toàn trong trái tim em. Yêu nhau một năm, hai năm... hay nhiều hơn thế nữa bạn vẫn có thể rời đi khi hai trái tim không còn chung một chí hướng.

Đi ngang qua kỷ niệm

Đi ngang qua kỷ niệm

Tôi không dám nhớ cái cảnh hai đứa đứng trên sân ga, nắm chặt tay nhau, níu kéo từng chút một, níu kéo từng giây để được bên nhau. Rồi xa nhau, cũng sau lần chia tay trên sân ga đó, chúng tôi xa nhau mãi mãi.

Đọc dấu hiệu cho thấy bạn dễ có tướng giàu sang phú quý

Đọc dấu hiệu cho thấy bạn dễ có tướng giàu sang phú quý

Đôi mắt sáng được bảo vệ bởi lông mày cong, thể hiện cho sức khỏe tốt và sự thành công. Lông mày không nên quá gãy hoặc cạo sạch vì giúp bảo vệ bạn khỏi những lúc lệch hướng và người ghen tị.

back to top