Phát thanh xúc cảm của bạn !

Con là thanh xuân của mẹ

2018-10-09 01:20

Tác giả:

blogradio.vn - Tôi sợ một ngày nào đó khi tôi trở về quê cũ chỉ còn đó là căn nhà lạnh ngắt và những tiếng nức mụôn màng, tôi bỗng sợ một ngày nào đó sau những quay cuồng với cuộc đời này hào quang dưới sức mạnh của đồng tiền đã làm mất chính con người tôi, lúc đó bất giác nhìn lại chỉ thấy mình đang đứng một mình giữa bao mùa lá rụng.

***


Nghe bài hát Mẹ tôi - Võ Hạ Trâm
“Mẹ ơi con đã già rồi con ngồi nhớ mẹ khóc như trẻ con

Mẹ ơi con đã già rồi con ngồi ngớ ngẩn nhớ ngôi nhà xưa”


Hai câu hát trong lời bài hát “Mẹ tôi” của nhạc sỹ Trần Tiến đã làm con tim tôi thổn thức và không kìm được nước mắt. Nó làm cho tôi suy nghĩ rất nhiều điều về cuộc sống của chính mình.

Cuộc sống vẫn cứ tấp nập, bận rộn, hối hả với vòng quay của thời gian, bình minh rồi lại hoàng hôn, hoa nở rồi hoa lại tàn, hay những chiếc lá kia mới ngày nào còn xanh non trên cành giờ đã úa vàng và lìa cành rơi xào xạt trong gió. Giá mà tôi có phép màu, tôi sẽ biến cho lá kia mãi xanh trên cành để những người lao công đêm đêm quét đường đỡ đi phần nào cực nhọc. Mỗi lần nhìn thấy hình ảnh một người phụ nữ nào đó vất vả, cực nhọc công việc mưu sinh tôi lại nghĩ về mẹ của mình, một người phụ nữ kiên cường và mạnh mẽ.

Từ khi sinh ra cho đến lúc ta biết chạy nhảy nói cười ta đâu biết mẹ đã bao đêm ròng thức trắng vì ta. Khi chúng ta quần áo sạch sẽ, tinh tươm cùng bè bạn cắp sách đến trường có bao giờ ta nghĩ đến người phụ nữ áo bạc sờn bao tháng năm đã không còn dám nhìn vào gương vì sợ phải đối diện với chính những vết hằn thời gian trên khuôn mặt.

Chúng ta cứ mãi loay hoay để cố kiếm tìm một điều gì đó cho tương lai của mình mà quên mất rằng bản thân chính là tương lai của mẹ, là kỳ vọng, là ước mơ mà mẹ đã dành trọn vẹn cả tuổi thanh xuân để vun đắp. Chúng ta lớn lên từ những vết chai hằn, những giọt mồ hôi đôi khi còn cả những giọt nước mắt của mẹ nhưng lớn lên rồi hình như chúng ta chỉ biết nhìn về phía trước mà quên đi rằng phía sau mình đến cuối con đường vẫn còn đó một người mẹ đơn độc dõi theo từng bước chân ta.

Đi qua thời gian để rồi nhìn lại mình tôi thấy hình như bản thân mình hơi ích kỷ khi lựa chọn sống theo ham muốn của mình. Lúc còn nhỏ tôi ước giá như mình có thể lớn thật nhanh để có được sự tự do muốn làm gì làm không ai quản lý.

Rồi tôi rời xa vòng tay mẹ và quen với cuộc chạy đua của thành phố này vì thế những lần về thăm mẹ thưa thớt dần, có lần về thăm mẹ sau hơn nữa năm xa nhà bất chợt tôi thấy bàn tay mẹ chai cứng lại không còn là bàn tay mềm mại ngày nhỏ tôi thường hay bấu víu mỗi khi sợ hãi nữa. Tôi ở thành phố này mua một ly nước ngọt mấy chục ngàn đồng, ăn những món ngon có khi lên đến hàng trăm ngàn đồng trong khi đó mẹ thì cặm cụi ở quê với gánh hàng nước nhỏ kiếm từng đồng lẻ nuôi con trai mình khôn lớn bằng người, tôi thấy mình sao hoang phí và ích kỷ với mẹ quá.

blog radio, Con là thanh xuân của mẹ

Tôi nợ mẹ những nắng mưa không có mình bên cạnh, nợ mẹ những quan tâm hỏi han “Mẹ ơi! Mẹ có mệt không để con phụ mẹ”. Đôi bàn tay chai cứng của mẹ nhắc tôi nhớ đến quy luật của thời gian tôi bỗng sợ một ngày nào đó không còn nhận được cuộc gọi của mẹ ở quê mỗi buổi tối để hỏi han tôi đã ăn cơm chưa, ăn với món gì, kèm theo đó là những lời nhắc nhở tôi nhớ giữ gìn sức khỏe để học cho thật tốt. Tôi sợ một ngày nào đó khi tôi trở về quê cũ chỉ còn đó là căn nhà lạnh ngắt và những tiếng nức mụôn màng, tôi bỗng sợ một ngày nào đó sau những quay cuồng với cuộc đời này hào quang dưới sức mạnh của đồng tiền đã làm mất chính con người tôi, lúc đó bất giác nhìn lại chỉ thấy mình đang đứng một mình giữa bao mùa lá rụng.

Con người rồi cứ phải trưởng thành rồi bước đi nhưng xin hãy nhớ rằng phía sau mình vẫn còn có mẹ để biết dù chỉ một lần thôi quay đầu nhìn lại đừng quá vô tâm để đến một lúc nào đó thèm nghe tiếng ru “À ơi” thuở nằm nôi, thèm cái xoa đầu hay vòng tay chở che của mẹ cũng không thể nào có được. Lúc ấy ta chỉ còn có thể bất lực gói gém từng mãnh vỡ vụn của ký ức cất vào đáy tim mình, đơn độc đi qua năm dài tháng rộng với niềm tiếc nuối “giá như”.

Giá như ta quan tâm mẹ nhiều hơn, giá như ta đã dành thời gian cho mẹ nhiều hơn nhưng hơn tất cả mọi chữ giá như trên đời này đều là vô nghĩa.

Lá rồi sẽ rụng về cội vậy ngay bây giờ nếu còn có thể hãy ôm mẹ thật chặt hay chỉ là cuộc gọi từ xa để nói với mẹ rằng mẹ ơi con thương mẹ!

Hãy nhớ mẹ và ta chỉ có thể sống chung với nhau một kiếp người mà thôi vì thế hãy trân trọng nó và đừng bao giờ để trong quá khứ của bạn xuất hiện hai từ “Giá như” một cách muộn màng.

© Duy Lê Hà Anh – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết Nợ thanh xuân một lời xin lỗi. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Quá khứ vốn là để quên đi

Quá khứ vốn là để quên đi

Yêu một người rất dễ, nhưng để quên được người đó lại là cả một quá trình dài chứa cả những tổn thương và đau khổ.

Bộ tranh: Gật gù trước sự khác biệt không thể chối cãi về tình yêu trước và sau tuổi 30

Bộ tranh: Gật gù trước sự khác biệt không thể chối cãi về tình yêu trước và sau tuổi 30

Đã qua rồi thời "đỏng đảnh" của các cô gái tuổi 20 nhưng tình yêu ở tuổi băm vẫn có sự thú vị riêng của nó, bắt đầu mở ra một chương mới, trưởng thành hơn, chính chắn hơn và cũng sâu sắc hơn.

Tình yêu không phải chuyện cổ tích

Tình yêu không phải chuyện cổ tích

Thanh xuân của tôi và anh chỉ là những buổi chiều thu nắng hoàng hôn phủ màu đỏ rực, đẹp mà buồn đến vậy. Còn tình yêu, có lẽ cũng chỉ là một cơn mưa ngâu thoáng qua một ngày duy nhất: định đoàn tụ, cũng định chia xa.

Ai cũng từng có người bạn thân đã cũ

Ai cũng từng có người bạn thân đã cũ

Giá như năm ấy ta vẫn có thể khóc cùng nhau, trách mắng hay giận dỗi nhau thì có lẻ ta đã mãi không xa nhau. Và thế là từ cái mùa hè cuối cùng thời học sinh ấy, ta không gặp nhau, không tin nhắn hỏi thăm. Ta cứ vậy mà bỏ rơi nhau, gạt nhau ra khỏi đời nhau.

Xem nhân trung trên gương mặt đoán vận mệnh con người

Xem nhân trung trên gương mặt đoán vận mệnh con người

Nhân trung là phần rãnh lõm chạy từ dưới mũi đến giữa môi trên. Nhân trung cho biết về tài năng, đạo đức, sức khỏe và vận mệnh con người.

Cách chuộc lỗi với thời gian

Cách chuộc lỗi với thời gian

Tôi nhớ hết, duy chỉ có một điều khiến tôi không vui đó là tôi không thể nhớ được khuôn mặt của bà. Kỳ lạ phải không?

Chúng ta sống vì điều gì?

Chúng ta sống vì điều gì?

Suy cho cùng, cứ một lòng trung thành với con tim mình cất lời. Sống trọn vẹn bạn sẽ không thấy mất mát dù từng ngày trôi qua.

Anh và tôi là hai đường thẳng song song

Anh và tôi là hai đường thẳng song song

Tôi đã từng nghe một người nói, trong mối tình đơn phương, có một điều rất tuyệt, đó là chính ta có thể tự quyết định sẽ chia tay lúc nào, rời bỏ nó lúc nào. Tự bất giác rung động trong tiềm thức khi không thể buông ra mà quay lại lúc nào.

Cách cầm điện thoại sẽ nói lên được tính cách tiềm ẩn sâu bên trong bạn

Cách cầm điện thoại sẽ nói lên được tính cách tiềm ẩn sâu bên trong bạn

Trong cuộc sống này, có những người rất hiểu bản thân nghĩ gì nhưng cũng có những người vẫn chưa khám phá được tính cách ẩn sâu bên trong mình.

Tuổi 23, còn nhiều thời gian nhưng đừng phí phạm

Tuổi 23, còn nhiều thời gian nhưng đừng phí phạm

Đừng chỉ mãi đứng nhìn năm tháng trôi đi, vì tuổi trẻ - tuổi 23 sẽ chẳng có lần thứ hai trong đời.

back to top