Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đã bao giờ con gửi cho mẹ những lời yêu thương?

2018-10-20 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Đã nhiều lần hồi tưởng lại trong kí ức, và tôi chợt nhớ ra những đêm nằm ngủ tôi nghe thấy tiếng "sụt sịt" của mẹ. Hay những lần khóe mi mẹ đỏ hoe và chỉ nói là bị thứ gì đó bay vào mắt. Tôi dường như đã hoàn toàn lãng quên những điều như thế trong cuộc sống bộn bè này.

***

blog radio, Đã bao giờ con gửi cho mẹ những lời yêu thương?

Đã bao giờ con gửi cho mẹ những lời yêu thương?

Tôi đã từng hỏi bản thân câu hỏi đó nhiều lần nhưng mỗi lần tôi đều im lặng trong đầy rẫy nỗi do dự của bản thân.

Một ngày tôi vô tình đọc được một bức thư một người đàn ông gửi cho vợ của anh ta, tôi đã thực sự bị làm cho xúc động khi một người đàn ông sắp chết nói những lời tình tứ nhất cho vợ. Nói anh ta yêu vợ ra sao, nói anh ta đã hạnh phúc như thế nào khi ở bên vợ. Người ta nói lúc con người đối mặt với cái chết là lúc họ thật lòng nhất. Nhưng đâu phải ai cũng có thể nói hết những điều mình muốn nói khi sắp rời xa cõi đời này. Với vô vàn nguy cơ của cuộc sống đâu phải chúng ta sẽ định nghĩa được tương lai, chúng ta đâu thể lên lịch hay sắp xếp để làm một việc gì đó khi mà cái chết có thể ập đến thật bất ngờ. Vậy nên có một câu nói: "Hãy làm tất cả khi mình còn có thể!"

Từ nhỏ tôi luôn sống với mẹ, tình thương của mẹ làm lấp đầy cả tình cảm của cha trong lòng tôi. Mẹ yêu tôi, mẹ chăm sóc tôi tận tình khiến tôi hạnh phúc và ấm lòng biết bao. Nhưng vào một ngày của nhiều năm trước, khi tôi còn nhỏ, một sự cố đã đập nát hi vọng, ước mơ và hạnh phúc của một đứa trẻ như tôi. Phải tàn khốc như thế nào khi mẹ sa ngã cuộc đời và rời xa tôi, là một người cha phải lạnh lùng đến đâu mới bỏ mặc mẹ và con mình trong hoàn cảnh đó. Càng lớn suy nghĩ trong tôi càng rõ nét, lòng tôi rét lạnh khi nhận ra sự bỏ mặc của cha đối với mẹ.

Tôi nhận được rất nhiều thư của mẹ ở nơi giam cầm địa ngục kia, tôi biết mẹ không được tự do và cũng có thể tưởng tượng cảnh những lá thư dần nhòe đi trong nước mắt của mẹ. Khi gặp được mẹ, mẹ luôn hỏi về cha rất nhiều, tôi lúc đấy vẫn còn nhỏ dại và không biết nên nói với mẹ như thế nào, chỉ đành để các bác trả lời mẹ. Cứ mỗi lần như vậy, tôi lại thêm căm hận sự ích kỉ và nhỏ nhen của cha hơn.

Tôi vẫn gặp cha đều đặn "một lần trên năm". Thật trớ trêu khi đứa trẻ không có mẹ bên cạnh mà người cha sống cách con mình chỉ 72 km không thể gặp mặt con quá hai lần một năm đúng không?

Và cuối cùng mẹ đã trở về bên tôi, đó là khi một đứa học sinh lớp 8 nhẹ nhàng ôm mẹ của mình như một người xa lạ. Đã quá lâu để tôi có thể cảm nhận hơi ấm của mẹ, nó khiến tôi thấy xa lạ và mông lung, tôi thậm chí còn thấy rất sợ vì cảm giác của chính mình.

Tình cảm của tôi đã dần nguội lạnh theo thời gian, tôi như một đứ trẻ không có cảm xúc, tôi không biết nên thể hiện tình cảm với mẹ như thế nào. Tôi không biết làm thế nào để có thể lấp đầy khoảng cách giữa hai trái tim đã chia cách 8 năm trời.

blog radio, Đã bao giờ con gửi cho mẹ những lời yêu thương?

Tôi muốn gần gũi và chia sẻ với mẹ, nhưng tôi nhận ra rằng tình cảm chỉ khi viết trên giấy mới không thấy ngượng ngùng, giống như những bức thư tràn ngập tình cảm tôi và mẹ viết cho nhau lúc trước vậy. Tôi không dám mở miệng hay nói cách khác dù tôi có bao nhiêu ý nghĩ cũng không thể thốt lên được thành lời. Tôi tin rằng lớp trẻ ngày nay đều thấy như vậy, chúng tôi ra môi trường thì cởi mở với bạn, với bè, thậm chí với cả người lạ, nhưng khi về đến nhà lại "ru rú" như những đứa tự kỉ, chỉ biết đóng cửa phòng và vùi đầu vào thế giới của riêng mình.

Tôi thấy mình dường như không có khoảng trống khi mà việc học tập và làm việc quá áp lực, về nhà tôi dễ trở nên cáu gắt và hay phản bác lời nói của mẹ. Vậy nên khi đó, giữa mẹ con xảy ra nhiều mâu thuẫn khó có thể hàn gắn, dần dần sự cáu gắt trở thành việc quá dỗi bình thường trong gia đình, tình cảm mẫu tử lại lần nữa có nút thắt.

Khi ngày một lớn, việc tâm sự và chia sẻ với mẹ không còn dễ dàng nữa,tôi lo ngại biết bao khi những lời tôi nói mẹ không thể thấu hiểu. Tôi giận mẹ vì không hiểu mình mà không biết rằng mình cũng không hiểu mẹ, luôn trách mẹ không quan tâm tôi nhưng không nhớ rằng bản thân cũng không quan tâm đến mẹ.

Đã nhiều lần hồi tưởng lại trong kí ức, và tôi chợt nhớ ra những đêm nằm ngủ tôi nghe thấy tiếng "sụt sịt" của mẹ. Hay những lần khóe mi mẹ đỏ hoe và chỉ nói là bị thứ gì đó bay vào mắt. Tôi dường như đã hoàn toàn lãng quên những điều như thế trong cuộc sống bộn bè này.

Và bây giờ khi ngoảnh đầu lại, tôi nhận ra rằng cả tuổi thanh xuân của mình đã không làm được gì cho mẹ. Nếu bây giờ hỏi tôi nỗi nuối tiếc nhất tôi sẽ trả lời là mẹ tôi. Tại sao khi đó tôi không ôm mẹ nhiều hơn, không nói cảm ơn mẹ vì đã ở bên cạnh, không chạy đến ngay bên mẹ khi chính bản thân nhớ mẹ nhiều đến thế?

Tôi đã để quá nhiều thứ lên trên tình cảm đối với mẹ. Và mẹ thân yêu của con, ngay lúc này khi đang ở nơi xa xôi nhất, cách mẹ một nửa địa cầu, con sẽ bay về với mẹ mà không do dự gì cả, con sẽ ôm mẹ thật chặt, con sẽ nói với mẹ tất cả những lới thầm kín trong trái tim này: "Mẹ à, con gái yêu mẹ biết chừng nào."

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết Nợ thanh xuân một lời xin lỗi. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hãy để em bước đến bên anh

Hãy để em bước đến bên anh

Tôi âm thầm trao đi những món quà vào ngày đặc biệt, âm thầm gửi đến vị ngọt chữa lành từ những viên thuốc mà tôi tự tạo. Tôi muốn anh luôn nhìn thấy tình yêu của mình trong từng tâm tình đấy.

Muốn hạnh phúc, nhất định phải nhớ

Muốn hạnh phúc, nhất định phải nhớ "3 ĐỪNG", điều thứ 3 dễ mắc phải khiến sụt giảm may mắn cả đời

Nhìn lại quãng đường đã qua, có lẽ bạn sẽ thấy rằng trong suốt quãng đường còn lại, thái độ lý tưởng nhất đối với cuộc sống là hãy sống cuộc sống của mình một cách lặng lẽ: Không phàn nàn, không chế nhạo và không ghen tị với ai.

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 2)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 2)

Sau một hồi tâm sự, à mà không, sau một hồi cự cãi mới đúng; cuối cùng hai đứa nó đã đến khu vui chơi. Vừa xuống xe, Mây liền chạy tới chỗ bán khô mực nướng thơm phức, Thịnh nhìn theo con bé rồi lắc đầu bất lực, cậu cẩn thận đậu xe, cất nón ngay ngắn rồi đi theo sau.

Năng lượng tuổi trẻ

Năng lượng tuổi trẻ

Cuộc sống còn chứa đựng những điều nhỏ bé nhưng lại vui vẻ, ấm áp đến lạ thường. Mỗi ngày trôi qua là một câu chuyện có vui, có buồn, có đau khổ, có thất vọng, có lúc thăng hoa nhưng cũng có lúc âm trầm.

Có nên yêu lần nữa?

Có nên yêu lần nữa?

Đó là lần đầu tiên mình thấy được một cô gái xinh như Bơ, một hình mẫu lí tưởng mà ai cũng ao ước lại phải chịu tổn thương tới như vậy. Mình tự hỏi trong quãng thời gian không có mình ở bên, Bơ đã phải chịu đựng tới mức nào cơ chứ.

Viết cho em

Viết cho em

Tháng Sáu đừng đổ vỡ Để ta còn nhung nhớ Để ta còn đợi chờ Để ta còn có em

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 1)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 1)

Nói chung thì đây là một gia đình không đầy đủ thành viên, cũng không giàu sang nhưng lại rất hạnh phúc và yêu thương. Vì cách nhau ít tuổi nên hai anh em nó rất thân thiết, lúc nào cũng kè kè kế bên nhau tuy không hợp tính, ngày nào cũng nghe tụi nó gây gổ, giành giật đồ chơi, đồ ăn của nhau.

Bạn đang thụt lùi mỗi ngày mà không hề hay biết: Nếu có 3 thói quen cấp thấp này, nhanh chóng thay đổi!

Bạn đang thụt lùi mỗi ngày mà không hề hay biết: Nếu có 3 thói quen cấp thấp này, nhanh chóng thay đổi!

Mọi điều trong cuộc sống đều bị ảnh hưởng bởi thói quen mỗi ngày của chúng ta. Nếu không từ bỏ những thói quen xấu, thành công vẫn còn xa.

Lưng chừng tuổi trẻ

Lưng chừng tuổi trẻ

“ Lưng chừng tuổi trẻ” là cảm giác muốn quay về lúc còn ngồi trên giảng đường, là lúc người ta đi làm mình được rảnh rỗi đi cà phê sáng ngắm nhìn dòng người tấp nập trên con phố. Có mỗi chúng ta sướng nhất vì đang tận hưởng thời gian đẹp nhất, ngắm nhìn cuộc sống với đôi mắt biết cười, đôi mắt hồn nhiên khám phá mọi góc ngách với sự tinh nghịch ham chơi mà không phải lo nghĩ gì. Nhưng tất cả chỉ là mong muốn chứ không thành hiện thực. Hiện thực của “ lưng chừng tuổi trẻ” chính là những gì bạn đang có, đang nghĩ và đang cảm thấy cuộc sống của mình có ổn không ?

back to top