Tháng ngày của mẹ
2018-10-27 01:14
Tác giả:
Tuy vô hình nhưng khắc nghiệt xiết bao
Mờ nhạt dần loạt kí ức mẹ trao
Khi mất hết biết làm sao lấy lại
Bao tháng năm con sống trong khờ dại
Cứ tưởng rằng mẹ sẽ mãi ở bên
Đâu có biết rồi cũng phải lớn lên
Tự cố gắng để nên người tài giỏi
Rời xa mẹ đôi lúc con tự hỏi
Chỉ một mình có qua khỏi gian nan
Ngẫm nghĩ lại lời nhắn nhủ khuyên can
Mà hàng lệ cứ miên man rơi mãi

Những đắng cay con mỗi ngày nếm trải
Sáu năm dài biết tâm sự với ai
Bởi sợ rằng những lời đó đến tai
Khiến mẹ khóc và cứ hoài đau khổ
Con đâu biết lúc nhớ con quá độ
Mẹ khóc thầm bên cửa sổ không thôi
Con vô tâm lãng phí thời gian trôi
Mà chẳng gọi một đôi lần cho mẹ
Mãi vui chơi đến lúc chuông rung nhẹ
Mới giật mình nhớ tới bóng mẹ yêu
Khẽ bên tai mẹ nhắn nhủ bao điều
Rằng mẹ ước cho con nhiều sức khoẻ
Ngần ấy năm mẹ hao mòn tuổi trẻ
Để con mình cũng vui vẻ như ai
Ngày ba mẹ cùng xây đắp tương lai
Một đám cưới chỉ có vài người khách
Ly rượu nhạt với mâm cơm trên vách
Đôi tách trà mang đậm chất thôn quê
Chẳng đèn lồng bởi đâu có tiền thuê
Nói gì đến người bưng bê sính lễ
Cưới tấm chồng mong của ăn của để
Nhưng cảnh nghèo thật chẳng dễ ai ơi
Lo con cái mẹ chẳng lúc thảnh thơi
Tròn chức trách của một người phụ nữ
Còng tấm lưng trải bao cơn sóng dữ
Hi sinh vì tình mẫu tử thiêng liêng
Ngày phụ nữ con xin cúi đầu nghiêng
Xin lỗi mẹ vì muộn phiền người gánh
Lời cảm ơn con mãi hoài trốn tránh
Không nói ra cứ canh cánh trong lòng
Và nhân đây cũng gửi lời ước mong
Chúc một nữa tâm hồn trong nhân loại
Xoá phiền muộn chỉ yên bình ở lại
Từ bây giờ cho tới mãi mai sau.
© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ta đang gieo gì cho chính ta
Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.







