Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tháng ngày của mẹ

2018-10-27 01:14

Tác giả:


Dòng thời gian như một lời tạm biệt
Tuy vô hình nhưng khắc nghiệt xiết bao
Mờ nhạt dần loạt kí ức mẹ trao
Khi mất hết biết làm sao lấy lại

Bao tháng năm con sống trong khờ dại
Cứ tưởng rằng mẹ sẽ mãi ở bên
Đâu có biết rồi cũng phải lớn lên
Tự cố gắng để nên người tài giỏi

Rời xa mẹ đôi lúc con tự hỏi
Chỉ một mình có qua khỏi gian nan
Ngẫm nghĩ lại lời nhắn nhủ khuyên can
Mà hàng lệ cứ miên man rơi mãi

blog radio, Tháng ngày của mẹ

Những đắng cay con mỗi ngày nếm trải
Sáu năm dài biết tâm sự với ai
Bởi sợ rằng những lời đó đến tai
Khiến mẹ khóc và cứ hoài đau khổ

Con đâu biết lúc nhớ con quá độ
Mẹ khóc thầm bên cửa sổ không thôi
Con vô tâm lãng phí thời gian trôi
Mà chẳng gọi một đôi lần cho mẹ

Mãi vui chơi đến lúc chuông rung nhẹ
Mới giật mình nhớ tới bóng mẹ yêu
Khẽ bên tai mẹ nhắn nhủ bao điều
Rằng mẹ ước cho con nhiều sức khoẻ

Ngần ấy năm mẹ hao mòn tuổi trẻ
Để con mình cũng vui vẻ như ai
Ngày ba mẹ cùng xây đắp tương lai
Một đám cưới chỉ có vài người khách

Ly rượu nhạt với mâm cơm trên vách
Đôi tách trà mang đậm chất thôn quê
Chẳng đèn lồng bởi đâu có tiền thuê
Nói gì đến người bưng bê sính lễ

Cưới tấm chồng mong của ăn của để
Nhưng cảnh nghèo thật chẳng dễ ai ơi
Lo con cái mẹ chẳng lúc thảnh thơi
Tròn chức trách của một người phụ nữ

Còng tấm lưng trải bao cơn sóng dữ
Hi sinh vì tình mẫu tử thiêng liêng
Ngày phụ nữ con xin cúi đầu nghiêng
Xin lỗi mẹ vì muộn phiền người gánh

Lời cảm ơn con mãi hoài trốn tránh
Không nói ra cứ canh cánh trong lòng
Và nhân đây cũng gửi lời ước mong
Chúc một nữa tâm hồn trong nhân loại
Xoá phiền muộn chỉ yên bình ở lại
Từ bây giờ cho tới mãi mai sau.

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết Nợ thanh xuân một lời xin lỗi. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

back to top