Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sinh Mệnh ( Người yêu hoàn mỹ, phần 46 )

2014-06-27 13:54

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Nhím Xù


Không phải bởi vì sợ hãi, mà bởi vì cô biết lần này mình thật sự không thể chống đỡ được. Cô vẫn còn có thật nhiều thật nhiều chuyện chưa làm, chưa được nhìn ba thêm mấy lần, Đường Thần Duệ, cô thậm chí còn không thể gọi cùng anh một cuộc điện thoại nào. Cô thật sự…rất luyến tiếc anh.Lúc con dao đâm vào bụng mình, máu tươi hồng thắm lập tức từ cơ thể cô tuôn ra như suối chảy, cô đau đến cuộn mình trên mặt đất, đau đến không thể nói được một lời, đâu đâu cũng thấy bụi mù mênh mông của ngày xưa cuồn cuộn thổi quét qua trọn một đời, trọn một kiếp.

Bóng đêm hoàn toàn biến mất trong màn đen, làn gió lạnh thấu xương cũng theo đó ùa về, ánh sáng và cái bóng hòa vào nhau ngổn ngang không sao phân biệt rõ.


Trên mặt đất có khoảng chừng mười người đàn ông đang nằm rải rác, tất cả đều ôm bụng kêu đau không tài nào bò dậy nổi. Tịch Hướng Vãn ra tay vừa sắc bén vừa chuẩn xác, đánh trúng phần yếu hại không có một động tác dư thừa, bản lĩnh tốt như vậy nếu không từng trải qua một thời gian lắng đọng và tâm niệm của bản thân, nhất định không bao giờ luyện được.
Tịch Hướng Vãn hiểu rõ, lúc này tuyệt đối không thể dùng loại phương án bảo thủ “không mong người khác bị thương, chỉ mong tự bảo vệ mình” được, cô chỉ có một người, nếu như cứ sợ đầu sợ đuôi nhìn trước ngó sau như thế, chỉ có một con đường chết mà thôi.Hai mươi sáu tuổi, huyết khí sục sôi, trong lúc nhất thời tất cả đều hợp lại, đối phương không có cách nào thuận lợi bắt được một mình cô. Ẩu đả một phen, Tịch Hướng Vãn biết mình nhất định đã trúng đao, nhưng lúc này hoàn toàn không cảm giác được rốt cuộc bị thương ở chỗ nào, máu trên cánh tay từ từ nhỏ xuống, cũng không biết là máu mình hay máu người ta, trong đầu chỉ tồn tại duy nhất một suy nghĩ: liều mạng liều mạng!

Trước mặt lại có hai người tiến tới, Tịch Hướng Vãn tránh thoát một kẻ trong số đó, cái gáy lại bị kẻ kia đập trúng một côn, trước mắt bỗng nhiên tối sầm, lảo đảo ngã xuống.Cái gáy bị thương, đây là điều tối kỵ.Năm sáu tên côn đồ vừa thấy cả người cô ngã xuống, lập tức nhân cơ hội này xông lên chém lung tung.



Tịch Hướng Vãn tránh thoát không kịp, trên lưng bị một gậy hung hãn đập xuống, nhưng nhờ vậy mà cả người tỉnh táo hơn không ít, liền ngay lúc một kẻ cầm dao xông tới, túm chặt lưỡi dao, toàn bộ thân dao lướt qua lòng bàn tay cô, máu tươi lập tức chảy không ngừng, như nước chảy từ trái tim cô rơi xuống, lan ra đầy đất.

Phần gáy chịu hai lần tổn thương nghiêm trọng, trước mắt đã mơ hồ không còn nhìn rõ nổi, Hướng Vãn rên lên một tiếng, cuối cùng ngã xuống như một tờ giấy trắng, quỳ rạp xuống đất, không đợi cô kịp đứng lên, khắp trời đã tràn ngập một trận quyền đấm cước đá.

“Đánh nó cho tao! Đánh cho chết mới thôi!”

Còn lại chỉ có ba người đàn ông, nhưng như vậy là đủ rồi. Những cú đánh nghiêm trọng không ngừng hung ác độc địa đập xuống dạ dày, bụng, não, đầu gối Hướng Vãn, cơn đau như dời sông lấp bể mà tiến đến, đau đớn bỏng rát, đau đớn kịch liệt chưa từng có trước nay như muốn xé rách thân thể và thần kinh cô lúc này, dần dần cảm giác toàn thân mình đã sắp bị máu tươi nhuộm thành màu hồng tía, trước mắt cuối cùng cũng chẳng thấy thêm được gì, lau lau tròng mắt, tất cả đều là máu.Mơ hồ thấy được ngón giữa trên tay phải có ánh sáng lóe lên, cô cẩn thận nhìn sang, thì ra là chiếc nhẫn kim cương đính hôn ngày đó.

Đường Thần Duệ nhất định không biết, từ lúc cô cùng anh đính hôn tới nay, bất kể có xảy ra chuyện gì, cô cũng chưa từng tháo nó xuống.Bị đánh không ngừng, lúc đầu trong lòng cô còn cảm thấy rất đau, nhưng vừa nghĩ đến anh, liền bất tri bất giác trở nên tĩnh lặng lại.

Lúc quyền đấm cước đá rơi xuống trên người cô vẫn còn cảm thấy đau đớn, nhưng không để ý đến nó là được rồi, âm thầm chịu đựng mọi sóng to gió lớn, chỉ cần qua đi thì sẽ tốt thôi.Cuối cùng cô nghe thấy người đàn ông bên cạnh mình hùng hổ nói một câu “Cho mày đánh! Cho mày đánh nữa này!”, sau đó nhìn thấy hắn cầm dao đâm về phía bụng mình, Hướng Vãn cảm giác hình như có nước mắt đang rơi.

Không phải bởi vì sợ hãi, mà bởi vì cô biết lần này mình thật sự không thể chống đỡ được. Cô vẫn còn có thật nhiều thật nhiều chuyện chưa làm, chưa được nhìn ba thêm mấy lần, Đường Thần Duệ, cô thậm chí còn không thể gọi cùng anh một cuộc điện thoại nào. Cô thật sự…rất luyến tiếc anh.

Lúc con dao đâm vào bụng mình, máu tươi hồng thắm lập tức từ cơ thể cô tuôn ra như suối chảy, cô đau đến cuộn mình trên mặt đất, đau đến không thể nói được một lời, đâu đâu cũng thấy bụi mù mênh mông của ngày xưa cuồn cuộn thổi quét qua trọn một đời, trọn một kiếp.

(...)

Biên tập: Blog Tử Vi - Hamano Michiyo 

Được thể hiện qua giọng đọc: Mèo Mun, Nhím Xù

Kỹ thuật: Nhím Xù

Câu truyện dài kỳ thú vị nhất Nữ Hoàng Scandan

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chúng ta đều mất đi thứ mình từng may mắn có được

Chúng ta đều mất đi thứ mình từng may mắn có được

Ở kiếp này chúng ta biết nhau, có đôi lần bỏ lỡ nhau, vậy mong kiếp sau ta vẫn có thể gặp nhau dù ở vị trí nào thì nhất định hãy gặp lại nhau anh nhé. Em thương anh, thương người mà em thích, thương người mà em chưa một lần gặp mặt.

Blog Radio 727: Gặp lại nhau khi mùa hoa nở nhé!

Blog Radio 727: Gặp lại nhau khi mùa hoa nở nhé!

Có những lời hứa giống như cánh hoa rơi trong chiều vỡ đôi, mùa hoa xưa tan, những cánh hoa tàn nhưng rồi năm sau xuân về hoa sẽ nở. Tình yêu cũng như vậy, có những mối duyên lỡ như cánh hoa tàn nhưng rồi ta luôn tìm thấy một mùa hoa khác.

Từ bây giờ em sẽ sống vì em

Từ bây giờ em sẽ sống vì em

Có những người vì quá yêu ai đó mà quên mất bản thân mình. Tình yêu phải lớn đến mức nào mới có thể bên một người không yêu mình suốt 7 năm trời mà không đòi hỏi gì. Cho đến khi kết thúc, cả thế giới dường như sụp đổ.

Đừng bỏ mặc nỗi buồn của chính mình

Đừng bỏ mặc nỗi buồn của chính mình

Chúng ta rất giỏi an ủi người khác nhưng lại luôn bỏ mặc nỗi buồn của chính mình. Chúng ta phủ nhận cảm xúc của bản thân, gạt phăng nỗi buồn sang một bên. Điều đó chỉ khiến bạn cảm thấy bứt rứt khó chịu, không sao thoải mái được. Vậy có nên chăng một lần thử chấp nhận nỗi buồn, dỗ dành và xoa dịu nó.

Blog Radio 726: Duyên tình đứt đoạn mà niệm vẫn chưa buông

Blog Radio 726: Duyên tình đứt đoạn mà niệm vẫn chưa buông

Có những người đã lìa xa cuộc đời mà “niệm” vẫn chưa tan. Niệm khiến người ta luyến lưu, tiếc nuối những điều chưa trọn vẹn.

Replay Blog Radio: Lặng yên ta bên nhau

Replay Blog Radio: Lặng yên ta bên nhau

Giữa bộn bề lo toan vất vả của cuộc sống này, mong bạn hãy lặng yên để lắng nghe tiếng đời vọng lại trong tâm hồn mình và bạn sẽ có thêm niềm tin yêu bước tiếp hành trình mà bạn lựa chọn. Bởi hạnh phúc đơn giản đến từ những khoảng khắc lặng yên ngọt ngào như thế…

Yêu người cùng công ty

Yêu người cùng công ty

Người ta có câu con thầy, vợ bạn, gái cơ quan để chỉ những đối tượng nên tránh xa trong việc hẹn hò. Thế nhưng làm sao ngăn nổi trái tim khi đã lỡ yêu một ai đó? Làm sao có thể lựa chọn được người khiến trái tim mình xao động.

Blog Radio 725: Em có còn xứng đáng với anh?

Blog Radio 725: Em có còn xứng đáng với anh?

Trong tình yêu không chỉ yêu thôi là đủ mà cần phải có niềm tin. Sự cô đơn, lòng ghen tuông mù quáng dễ khiến người ta sa vào những sai lầm rất khó sửa chữa. Chờ đến ngày tình yêu như đóa hoa nở rộ nhưng cô ấy lại không thể đón nhận nó bằng nụ cười hạnh phúc mà bằng những giọt nước mắt nấc nghẹn.

Replay Blog Radio: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?

Replay Blog Radio: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?

Cuộc sống hiện đại nhiều khi người ta nghi ngờ liệu còn bao nhiêu người sẵn sàng hy sinh hạnh phúc của mình cho người khác? Câu trả lời là còn rất nhiều bởi có người sẵn sàng vượt qua những dị nghị của dư luận để cứu vớt mảnh đời bất hạnh.

Blog Radio: Va phải anh giữa dòng đời vội vã (Bản Full)

Blog Radio: Va phải anh giữa dòng đời vội vã (Bản Full)

Câu chuyện kể về một cô gái quăng mình vào chuyến đi tự túc tại nơi xa lạ, sẵn sàng xù lông, giương vuốt để che giấu đi sự ngây thơ, lạc lõng và những tổn thương của mình.

back to top