Phát thanh xúc cảm của bạn !

Quỷ Thê_phần 4

2014-06-25 09:02

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Gần đây Sở Diệp rất hay ngẩn người. Mỗi khi lâm triều, hắn thường trông thấy Triều Triệt đứng thẳng trước cửa đại điện của điện Thừa Thiên, khách sáo xa cách mỉm cười nói: "Cầu cho xã tắc trường an, quốc gia trường tồn." Rồi trong nháy mắt, thân thể bị xé thành nhiều mảnh nhỏ, cả người nằm trong vũng máu chảy đầy lên những bậc thang trắng của trường đạo Thanh Vân, máu cứ chảy xuôi xuống, nhìn thấy ghê người.

Triều Triệt không chờ đến khi Sở Diệp mời nàng đứng dậy đã tự mình đứng lên, nàng nhìn tấm biển vàng óng trên ghế rồng, cao giọng nói:

"Triều Triệt bất hiếu, ngày xưa cõng rắn cắn gà nhà, nay không thể đoạt lại giang sơn của tổ tông. Chỉ có thể lấy cái chết để tạ tội, cầu nguyện cho xã tắc trường an, quốc gia trường tồn!"


Nàng hơi lui về phía sau từng bước. Sau lưng nàng, chính là tám mươi mốt bậc đá có chạm khắc hình rồng. Vây rồng dựng đứng, giống như những thanh đáo đá sắc bén.Ý thức được nàng muốn làm gì, Sở Diệp tái mắt, ngập tràn nỗi kinh hoàng, hắn phẫn nộ quát:

"
Nàng dám! Trói nàng ấy lại cho ta."

Lời còn chưa dứt, hắn chỉ thấy Triều Triệt mỉm cười, ngã thẳng về phía sau.Sở Diệp, cứ như vậy nhé, yêu hận của chúng ta từ nay về sau không còn tính toán nữa.

"Ta không cho phép! Quay lại..."

Hắn khàn giọng kêu, nhưng tất cả giống như luồng gió lạnh lẽo xẹt qua, không lưu lại bất cứ thứ gì.



Hắn lại trông thấy Triều Triệt bưng bát cháo đi vào nhà. Nàng nói: "Nè, ta nấu cháo hơi nhiều một chút, A Diệp, chàng nếm thử xem sao." Nàng ngồi bên cạnh hắn, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn hắn, nhìn hắn uống từng ngụm cháo. Nàng hơi căng thẳng hỏi: "Có ngon không?"

"Ngon lắm."

Hắn khẽ nói một tiếng, rồi đột nhiên tỉnh táo lại. Lục Vân đứng cạnh hắn, trong tay cầm một chén cháo hoa, nàng cười hì hì nói: "Nếu ngon thì uống thêm đi, muội nấu lâu lắm rồi đó."

Không phải Triều Triệt.Người phụ nữ kiêu ngạo giống như mặt trời trên cao kia, không chấp nhận được sự lừa gạt đã dùng phương pháp dứt khoát đến tàn nhẫn nhất để ra khỏi cuộc đời hắn, triệt để, thẳng thừng tới đáng sợ.

"A Diệp." Bỗng nhiên Lục Vân hơi đỏ mặt thẹn thùng. "Lần trước cha muội hỏi... Hỏi muội rằng muội và chàng đã đề cập đến chuyện thành thân của chúng ta chưa."

Ánh mắt Sở Diệp hơi lạnh, "Vân Nhi, tìm người đàn ông khác đi."

Bàn tay bưng chén cháo của Lục Vân run lên: "Chàng... có ý gì?"

"Sở Diệp đã có người trong lòng, trái tim đã kín chỗ, không thể chứa thêm người khác."

Lục Vân kiềm chế run rẩy, cười lạnh: "Ai cơ? Công chúa Triêu Dương ư? Cô ta đã là người chết rồi."

Sở Diệp lạnh lùng liếc mắt nhìn Lục Vân một cái: "Đừng để ta nhắc lại lần thứ hai."

"Được, hoàng thượng, chàng được lắm!" Lục Vân lạnh lùng cười, giận dỗi rời đi.

Gần đây Sở Diệp rất hay ngẩn người. Mỗi khi lâm triều, hắn thường trông thấy Triều Triệt đứng thẳng trước cửa đại điện của điện Thừa Thiên, khách sáo xa cách mỉm cười nói: "Cầu cho xã tắc trường an, quốc gia trường tồn." Rồi trong nháy mắt, thân thể bị xé thành nhiều mảnh nhỏ, cả người nằm trong vũng máu chảy đầy lên những bậc thang trắng của trường đạo Thanh Vân, máu cứ chảy xuôi xuống, nhìn thấy ghê người.

(...)

Tác giả : Cửu Lộ Phi Hương

Người dịch: Hắc Gia

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù

Kỹ thuật: Nhím Xù

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn




 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chúng ta đều mất đi thứ mình từng may mắn có được

Chúng ta đều mất đi thứ mình từng may mắn có được

Ở kiếp này chúng ta biết nhau, có đôi lần bỏ lỡ nhau, vậy mong kiếp sau ta vẫn có thể gặp nhau dù ở vị trí nào thì nhất định hãy gặp lại nhau anh nhé. Em thương anh, thương người mà em thích, thương người mà em chưa một lần gặp mặt.

Blog Radio 727: Gặp lại nhau khi mùa hoa nở nhé!

Blog Radio 727: Gặp lại nhau khi mùa hoa nở nhé!

Có những lời hứa giống như cánh hoa rơi trong chiều vỡ đôi, mùa hoa xưa tan, những cánh hoa tàn nhưng rồi năm sau xuân về hoa sẽ nở. Tình yêu cũng như vậy, có những mối duyên lỡ như cánh hoa tàn nhưng rồi ta luôn tìm thấy một mùa hoa khác.

Từ bây giờ em sẽ sống vì em

Từ bây giờ em sẽ sống vì em

Có những người vì quá yêu ai đó mà quên mất bản thân mình. Tình yêu phải lớn đến mức nào mới có thể bên một người không yêu mình suốt 7 năm trời mà không đòi hỏi gì. Cho đến khi kết thúc, cả thế giới dường như sụp đổ.

Đừng bỏ mặc nỗi buồn của chính mình

Đừng bỏ mặc nỗi buồn của chính mình

Chúng ta rất giỏi an ủi người khác nhưng lại luôn bỏ mặc nỗi buồn của chính mình. Chúng ta phủ nhận cảm xúc của bản thân, gạt phăng nỗi buồn sang một bên. Điều đó chỉ khiến bạn cảm thấy bứt rứt khó chịu, không sao thoải mái được. Vậy có nên chăng một lần thử chấp nhận nỗi buồn, dỗ dành và xoa dịu nó.

Blog Radio 726: Duyên tình đứt đoạn mà niệm vẫn chưa buông

Blog Radio 726: Duyên tình đứt đoạn mà niệm vẫn chưa buông

Có những người đã lìa xa cuộc đời mà “niệm” vẫn chưa tan. Niệm khiến người ta luyến lưu, tiếc nuối những điều chưa trọn vẹn.

Replay Blog Radio: Lặng yên ta bên nhau

Replay Blog Radio: Lặng yên ta bên nhau

Giữa bộn bề lo toan vất vả của cuộc sống này, mong bạn hãy lặng yên để lắng nghe tiếng đời vọng lại trong tâm hồn mình và bạn sẽ có thêm niềm tin yêu bước tiếp hành trình mà bạn lựa chọn. Bởi hạnh phúc đơn giản đến từ những khoảng khắc lặng yên ngọt ngào như thế…

Yêu người cùng công ty

Yêu người cùng công ty

Người ta có câu con thầy, vợ bạn, gái cơ quan để chỉ những đối tượng nên tránh xa trong việc hẹn hò. Thế nhưng làm sao ngăn nổi trái tim khi đã lỡ yêu một ai đó? Làm sao có thể lựa chọn được người khiến trái tim mình xao động.

Blog Radio 725: Em có còn xứng đáng với anh?

Blog Radio 725: Em có còn xứng đáng với anh?

Trong tình yêu không chỉ yêu thôi là đủ mà cần phải có niềm tin. Sự cô đơn, lòng ghen tuông mù quáng dễ khiến người ta sa vào những sai lầm rất khó sửa chữa. Chờ đến ngày tình yêu như đóa hoa nở rộ nhưng cô ấy lại không thể đón nhận nó bằng nụ cười hạnh phúc mà bằng những giọt nước mắt nấc nghẹn.

Replay Blog Radio: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?

Replay Blog Radio: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?

Cuộc sống hiện đại nhiều khi người ta nghi ngờ liệu còn bao nhiêu người sẵn sàng hy sinh hạnh phúc của mình cho người khác? Câu trả lời là còn rất nhiều bởi có người sẵn sàng vượt qua những dị nghị của dư luận để cứu vớt mảnh đời bất hạnh.

Blog Radio: Va phải anh giữa dòng đời vội vã (Bản Full)

Blog Radio: Va phải anh giữa dòng đời vội vã (Bản Full)

Câu chuyện kể về một cô gái quăng mình vào chuyến đi tự túc tại nơi xa lạ, sẵn sàng xù lông, giương vuốt để che giấu đi sự ngây thơ, lạc lõng và những tổn thương của mình.

back to top