Phát thanh xúc cảm của bạn !

Rơi vào Kuala Lumpur (Phần 2)

2013-09-25 16:06

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù, Jun

Con sẽ nói thật, mọi thứ mà lâu nay con đã giấu mẹ. 4 năm học đại học, con mất phương hướng, không phải bời vì sựa lựa chọn ngành không phù hợp với mình. Không phải vì con hay bệnh và yếu đuối mà là vì con đã xác định được… con là ai. Con không thể có tình cảm với người khác giới… Và con đau vì nghĩ đến, liệu mẹ có chấp nhận con gái mà mẹ kì vọng có một cuộc sống khác thường, sau này sẽ ra sao, tạo lập gia đình sẽ như thế nào. Con cố thay đổi mình khi mẹ hỏi có ai làm con “rung rinh” chưa? Sao 4 năm rồi mà con vẫn chưa có ai thế? Tâm lý của một người mẹ đủ nhạy cảm để lo lắng, bất an dù mẹ không bao giờ nghĩ đứa con gái yếu đuối, hay nhõng nhẽo của mẹ lại thuộc giới thứ 3….

Đã gần 7h mà Subang vẫn còn vươn màu nắng, tôi lấy cuốn sách “Suối nguồn” đang đọc dở, say sưa đến gần 8h, sau đó thay đồ và rảo bước qua khu học xá Taylors. Trong những note trên facebook, những tấm hình chụp khu học xá và những quán ăn đêm, tôi đi quanh tìm những hình ảnh và tưởng tượng cuộc sống ở đây như thế nào…Có như trong những note mà tôi đã thấy, những hình ảnh tôi đã xem qua và dằn lòng mình rằng, tôi đã làm đúng.

Tôi đến quán mì xá xíu của một người đàn ông Trung Hoa, ngồi bàn thứ 8 nhìn ra bên ngoài, trong bức ảnh là vị trí này. Tôi thấy nụ cười và ánh mắt rất sáng.



Tôi đến quán nước bình dân và đông khách với những chiếc bàn tròn, ghế nhựa và chiếc Tivi để phía trước, mái vòm che xanh đỏ, những chàng trai nhiều màu da cùng phục vụ, rất linh hoạt và nhanh chóng, đem ra cho tôi một ly cam tươi. Tôi tròn mắt nhìn chàng trai mang tạp giề xanh:

- Tôi vừa gọi một ly bình thường

- Đúng, bình thường đấy. Ngon miệng nhé cô gái nhỏ.

Ly nhỏ thôi mà như cho ba bốn người uống vậy. Bên đây, “ăn to uống lớn” thế - Tôi nhủ thầm.

Điện thoạt reo.

- Hey, John!

- Mai! Mai! Em ở đâu thế?

- Em đang ở gần khu học xá.

- Vậy để tôi qua đón em.

- Đi đâu thế John?

- Em sẽ thích đấy Mai. Tôi qua đây, chờ tôi ngay cổng Taylors khoa kinh tế nhé!

- John, em không mang ví.

- Chờ tôi một chút…Mai! Em nói chuyện với ông chủ khách sạn nhé, tôi sẽ lên lấy giùm em.

- Ok, John, nó ở trên bàn, trên quyển sách dày cộm ấy. Chỉ cần lấy cái ví, có giấy tờ trong đấy. Và…để đừng nhìn xung quanh nhé - Tôi ngượng nghịu nói.

- Ok, Mai, tôi sẽ chỉ tập trung vào cái ví của em.



Đêm Subang mát với những đợt gió thổi tạt bất chợt đôi lúc làm tôi rùng mình. John tới, anh bước xuống với áo phông xám và quần jean bạc màu bụi bặm. Thoáng bối rối, tôi vén tóc, cúi đầu, dụi 2 mũi chân vào nhau.

- Mai, lên xe đi. Ví của em đây.

- Chúng ta sẽ đi đâu?

- Uhm, một nơi em sẽ nhìn thấy trời KL yêu thương của tôi.

Thắt dây an toàn, mở cửa sổ để gió lùa vào, John bật nhạc, giai điệu “And I love her” của The Beatles vang lên. Xe lao đi 120km/h. Gió KL thổi bạt vào mái tóc dài buông xõa của tôi. Tôi thích cảm giác này. Tốc độ và liều lĩnh. Tôi cười lớn và hát theo giai điệu lúc nhẹ nhàng lúc sôi nổi trong những bài hát của John.

Tác giả : Le Vy

Được thể hiện qua giọng đọc : Jun, Nhím Xù

Kỹ thuật : Jun



(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ emailaudiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Ai cũng từng trải qua thời sinh viên tươi đẹp, rồi sinh viên cũng phải ra trường, lúc đó bạn giống như đứa trẻ mới chập chững biết đi. chập chững bước vào đời. Rồi bạn đi tìm việc, bạn muốn làm công việc với đúng niềm đam mê và sở thích nhưng cuộc đời không như bạn mong đợi. Khi bạn không có cho mình niềm đam mê, bạn phải tự đặt cho mình động lực để cố gắng. Tuy nhiên bạn không được phép tự bắt mình phải "đơn độc" trên con đường mình đi, hãy cố gắng tạo cho mình những thói quen tích cực, bản thân bạn sẽ thay đồi tích cực theo.

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Chúng ta thường nghe một câu nói quen thuộc “Chàng trai năm 17 tuổi sẽ không thể đi cùng bạn suốt đời”. Bởi lẽ, tình yêu tuổi 17 thường là mối tình đầu, khi chúng ta còn quá trẻ, tình yêu ấy chưa đủ mạnh mẽ để đương đầu với những sóng gió của cuộc đời. Người ta bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất. Bởi lần đầu yêu, chúng ta sẽ yêu bằng bản năng, không nghĩ suy, không mưu tính. Bởi lần đầu yêu, có lẽ là lần duy nhất trong đời, chúng ta thực sự yêu một ai đó bằng cả trái tim. Người ta cũng bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, vì nó luôn dở dang.

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Rồi một ngày trên đường đời lênh đênh chìm nổi, ta bỗng va phải một kẻ cô đơn giống như mình. Hóa ra, mình không phải là người khổ nhất, càng không phải là người duy nhất cô đơn trên cuộc đời này. Khi hai kẻ cô đơn chạm vào nhau, liệu có thể sưởi ấm trái tim nhau?

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Ước mơ ban đầu? Cô có sao? Ừ thì, có đấy. Chỉ là, cô đã lãng quên nó trong những ngày giúp anh hoàn thiện giấc mơ của mình. Cô cũng từng ước ao những năm tháng bình dị, có một cửa hàng hoa nho nhỏ rồi ngày ngày cứ thế an yên.

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Bố mẹ chỉ có thể là ngọn đèn soi sáng cho con vững bước đi, chứ không thể là vật cản trên con đường của con cái được. Mẹ con không phải là gắng nặng của con và bố, bà ấy là tình yêu, là điều tuyệt vời nhất gắn kết chúng ta với nhau.

Chia tay không buồn

Chia tay không buồn

Ai rồi cũng sẽ có hạnh phúc của riêng mình. Người đến rồi đi, ắt hẳn là duyên chưa đủ đậm. Rồi một ngày bạn sẽ quên hết những gì đẹp nhất, tệ nhất với người cũ. Rồi một ngày sẽ có một người khác thay thế và sưởi ấm trái tim của bạn một lần nữa.

Hết thương còn vương nỗi nhớ

Hết thương còn vương nỗi nhớ

Mỗi người qua nhiều năm tháng sẽ có nhiều thay đổi và thay đổi đó là điều hiển nhiên. Chúng ta sau nhiều năm, sẽ là dần quên đi những điều trong kí ức, không còn mang khư khư giữ lấy nó bên mình mà cất nó vào sâu trong ngày cũ.

Blog Radio 674: Thế giới hôn nhân có gì mà người ta than thở biết thế chẳng kết hôn?

Blog Radio 674: Thế giới hôn nhân có gì mà người ta than thở biết thế chẳng kết hôn?

Liệu cuộc sống hôn nhân mệt mỏi thế nào mà người ta thi nhau than thở trong các hội nhóm Biết thế không lấy vợ, Biết thế chẳng lấy chồng? Lên mạng xã hội, cứ 10 người phụ nữ thì đến 9 người khuyên chị em ở vậy cho lành.

Replay Blog Radio: Hà Nội – Sài Gòn đêm không ngủ

Replay Blog Radio: Hà Nội – Sài Gòn đêm không ngủ

Hà Nội và Sài Gòn cách nhau hơn một nghìn bảy trăm kilomet, nỗi nhớ cũng dài như khoảng cách, nhưng chẳng dám thừa nhận hay đơn giản chẳng dám nói ra.

Replay Blog Radio: Nếu tình yêu là 100 bước, em chỉ cần đứng đó, anh sẽ tự mình chạy đến bên em

Replay Blog Radio: Nếu tình yêu là 100 bước, em chỉ cần đứng đó, anh sẽ tự mình chạy đến bên em

Tình yêu trong khoảng cách giống như một ngọn lửa trong gió, gió sẽ thổi bùng những ngọn lửa đủ mạnh mẽ và sẽ giập tắt những ngọn lửa mong manh. Liệu tình yêu của bạn có đủ lớn để vượt qua những thử thách, trở ngại đó?

back to top