Phát thanh xúc cảm của bạn !

Rơi vào Kuala Lumpur (Phần 1)

2013-09-23 17:18

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù, Jun

 Kuala Lumpur nhìn từ trên xuống bạt ngàn những rừng cọ dừa, một màu xanh trải ngút ngàn với những con đường uốn lượn nhỏ xinh, những khu nhà được sắp xếp trật tự. Khác với Sài Gòn của tôi, nó khá bừa bộn nhưng là cái bừa bộn gây thương nhớ. Xuống sân bay, cái nắng của KL làm tôi càng nhớ da diết Sài Gòn, nhớ mẹ đến thắt lòng. Dường như nó không khác cái nắng của Sài Gòn, làm những giọt mồ hôi trên trán tôi lấm tấm. Lạc lõng, tôi qua đây vì điều gì? Để chứng minh với tiếng nói thôi thúc trong mình rằng: “Mày đã đúng hay sai hả Mai!!!”. KLIA rất rộng, càng làm tôi hụp sâu hơn, chơi vơi hơn…

Café rơi. Tôi… một mình… đồng hồ điểm 5h - cái giờ tan tầm của lòng Sài Gòn bừa bộn. Mưa đổ chiều nhạt nhòa như một người mẹ cúi mình dỗ đứa con đang khóc. Tôi chợt nghĩ có phải vào giờ khắc này, ông trời đang gom góp hàng triệu giọt nước mắt. Đong đếm. Tích tụ. Trả về với đất, với đời như một cách con người cần hiểu mình và san sẻ để vơi đi.
22 tuổi, tôi vẫn còn ngủ quên trong tình yêu có lẽ vô vọng… Tôi đang chờ đợi hay trái tim đã đóng chặt với bất kì ai muốn mở lối, kể từ ngày nó thổn thức khi nhìn thấy anh giữa hàng triệu người vụt qua.

Tôi đi bên anh 3 ngày, yêu và chờ anh 2 năm. Kuala Lumpur (KL) - Thiên đường nơi trái tim tôi đã tìm thấy anh.



20 tuổi!

Lần đầu tiên bị choáng và ù tai trên máy bay.

Lần đầu tiên đi ra khỏi biên giới quốc gia một mình với khả năng Tiếng Anh ít ỏi, chút vốn liếng cỏn con dành dụm được.

Lần đầu tiên tin tưởng vào một con người xa lạ!

Lần đầu tiên tôi biết cảm giác yêu là như thế nào…

Chuyến bay 2518 của hãng hàng không Air Asia đi Malaysia hạ cánh ở sân bay KLIA (Kuala Lumpur International Airport), ghế số 20B thuộc hàng ghế cuối cùng, cạnh cửa sổ, đặt cái giỏ xách đựng 4 bộ quần áo và 2 quyển sách lên phía trên. Dựa vào ghế, cài dây an toàn, tắt Ipod, chờ đợi những bước chuyển động trên đường băng…

Tôi không ngờ chuyến bay đầu tiên của mình lại đơn giản như thế, không có kế hoạch dài hạn, chỉ là muốn đi, gấp rút làm passport trong 2 tuần và book vé hạn cuối… Giờ đây Sài Gòn đang ở phía dưới kia với những con đường nhỏ như sợi chỉ, dòng sông uốn khúc màu đất đỏ và không hiểu sao có cả những quá khứ tan nát, hình ảnh những người tôi yêu thương hiện ra qua ô cửa. Cảnh vật nhòa trong làn nước mắt của tôi. Sài Gòn mang màu tổn thương rách nát của một tình yêu quá lớn, của vết thương chưa lành và cần được tha thứ…Hay chính trái tim người đã không dám thoát ra khỏi định kiến và sự bảo thủ? Tôi đã không dám đối diện khi thấy mẹ gục mặt khóc trên khung ảnh. Tôi đã bỏ đi vì dằn vặt mình…

- Are you ok?

- I’m ok, don’t worry, thank you!

Đưa chiếc khăn tay về phía tôi, chàng trai ngồi chung khoang ghế với ánh mắt bối rối, tỏ vẻ ân cần. Nhận lấy, lau đi sự vỡ òa phút chốc khi không thể kiềm nén, tôi mỉm cười với anh.

- You are better now! Uhm, you are…

- Mai! Lê Mai!

- John Lê, nice to meet you Mai!...



John 25 tuổi, anh đến Vũng Tàu 1 tháng theo một dự án liên kết hợp tác giữa tập đoàn dầu khí quốc gia Malaysia Petronas với Petrovietnam. Mẹ anh là người Việt, sang Maylasia du học và đã gặp bố anh - một chàng sinh viên của Monash University. John đang cầm trên tay quyển sách dạy Tiếng Việt cấp tốc.

- Tôi không thích sử dụng ngôn ngữ phức tạp này. Nhưng mẹ tôi thực sự muốn tôi học nó. Khi còn nhỏ, mỗi lúc bà bắt tôi học là tôi lại trốn đi chơi.

- Mỗi ngôn ngữ đều có 1 vẻ đẹp tự thân, như thầy tôi đã nói nó chứa đựng sức mạnh của dân tộc, mẹ anh chắc cũng vì muốn truyền cho con mình sức mạnh của 1 thứ tiếng rất khó nhưng rất đẹp của nơi bà đã sinh ra.

- Tôi đang muốn làm cho bà bất ngờ vì 1 tháng ở đây, nghe thì hiểu đôi chút, nhưng nói thì khó quá, toàn phải dịch từ Anh sang Việt.

Tôi chỉ anh cách phát âm đúng một số câu giao tiếp thông dụng. John hỏi tôi sao lại có những từ đồng nghĩa khó hiểu như cũng là “đen” nhưng lại có “mèo mun”, “chó mực”, “mắt huyền”, “ngựa ô”. Sao lại không dùng “đen” hết cho dễ! Tôi chỉ cười và nói như vậy mới khó chứ. Từng vùng miền còn có cách gọi khác nhau. Nên John hãy chấp nhận và sử dụng nó nhiều thì sẽ quen thôi.

- Mai! Em đến KL lần nào chưa?

- Đây là lần đầu tiên Mai đi du lịch ngoài nước.

- Một mình à? Em có bạn bè bên KL không?

- Có nhưng lần này chắc Mai sẽ không liên lạc - Tôi ngập ngừng trả lời John.

- Em sẽ đi đến những đâu ở KL?

- Em muốn đến Taylors College và chắc chỉ đi quanh quẩn khu đó.

- Mai, em đang phí phạm chuyến đi của mình đấy. Nếu em muốn, tôi có thể đưa em đi thăm thú vài điểm tuyệt vời của KL khi tôi đã nộp bản báo cáo công tác cho cấp trên. Dù gì thì tôi cũng được nghỉ phép 3 ngày trước khi bắt đầu cuộc khảo sát ở Peru, ok?

- John!

- Sao Mai?

John nói Tiếng Việt với tôi. Đôi mắt tinh anh dưới đôi mày rất đậm. Tôi chần chừ, tay nắm chặt cái ví có tờ giấy ghi địa chỉ. Muốn anh cùng đi đến một nơi với tôi… Nhưng có lẽ hơi đường đột. Tôi có tin người quá nhanh hay không?

Tác giả : Le Vy

Được thể hiện qua giọng đọc : Jun, Nhím Xù

Kỹ thuật : Jun



(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ emailaudiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Ai cũng từng trải qua thời sinh viên tươi đẹp, rồi sinh viên cũng phải ra trường, lúc đó bạn giống như đứa trẻ mới chập chững biết đi. chập chững bước vào đời. Rồi bạn đi tìm việc, bạn muốn làm công việc với đúng niềm đam mê và sở thích nhưng cuộc đời không như bạn mong đợi. Khi bạn không có cho mình niềm đam mê, bạn phải tự đặt cho mình động lực để cố gắng. Tuy nhiên bạn không được phép tự bắt mình phải "đơn độc" trên con đường mình đi, hãy cố gắng tạo cho mình những thói quen tích cực, bản thân bạn sẽ thay đồi tích cực theo.

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Chúng ta thường nghe một câu nói quen thuộc “Chàng trai năm 17 tuổi sẽ không thể đi cùng bạn suốt đời”. Bởi lẽ, tình yêu tuổi 17 thường là mối tình đầu, khi chúng ta còn quá trẻ, tình yêu ấy chưa đủ mạnh mẽ để đương đầu với những sóng gió của cuộc đời. Người ta bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất. Bởi lần đầu yêu, chúng ta sẽ yêu bằng bản năng, không nghĩ suy, không mưu tính. Bởi lần đầu yêu, có lẽ là lần duy nhất trong đời, chúng ta thực sự yêu một ai đó bằng cả trái tim. Người ta cũng bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, vì nó luôn dở dang.

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Rồi một ngày trên đường đời lênh đênh chìm nổi, ta bỗng va phải một kẻ cô đơn giống như mình. Hóa ra, mình không phải là người khổ nhất, càng không phải là người duy nhất cô đơn trên cuộc đời này. Khi hai kẻ cô đơn chạm vào nhau, liệu có thể sưởi ấm trái tim nhau?

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Ước mơ ban đầu? Cô có sao? Ừ thì, có đấy. Chỉ là, cô đã lãng quên nó trong những ngày giúp anh hoàn thiện giấc mơ của mình. Cô cũng từng ước ao những năm tháng bình dị, có một cửa hàng hoa nho nhỏ rồi ngày ngày cứ thế an yên.

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Bố mẹ chỉ có thể là ngọn đèn soi sáng cho con vững bước đi, chứ không thể là vật cản trên con đường của con cái được. Mẹ con không phải là gắng nặng của con và bố, bà ấy là tình yêu, là điều tuyệt vời nhất gắn kết chúng ta với nhau.

Chia tay không buồn

Chia tay không buồn

Ai rồi cũng sẽ có hạnh phúc của riêng mình. Người đến rồi đi, ắt hẳn là duyên chưa đủ đậm. Rồi một ngày bạn sẽ quên hết những gì đẹp nhất, tệ nhất với người cũ. Rồi một ngày sẽ có một người khác thay thế và sưởi ấm trái tim của bạn một lần nữa.

Hết thương còn vương nỗi nhớ

Hết thương còn vương nỗi nhớ

Mỗi người qua nhiều năm tháng sẽ có nhiều thay đổi và thay đổi đó là điều hiển nhiên. Chúng ta sau nhiều năm, sẽ là dần quên đi những điều trong kí ức, không còn mang khư khư giữ lấy nó bên mình mà cất nó vào sâu trong ngày cũ.

Blog Radio 674: Thế giới hôn nhân có gì mà người ta than thở biết thế chẳng kết hôn?

Blog Radio 674: Thế giới hôn nhân có gì mà người ta than thở biết thế chẳng kết hôn?

Liệu cuộc sống hôn nhân mệt mỏi thế nào mà người ta thi nhau than thở trong các hội nhóm Biết thế không lấy vợ, Biết thế chẳng lấy chồng? Lên mạng xã hội, cứ 10 người phụ nữ thì đến 9 người khuyên chị em ở vậy cho lành.

Replay Blog Radio: Hà Nội – Sài Gòn đêm không ngủ

Replay Blog Radio: Hà Nội – Sài Gòn đêm không ngủ

Hà Nội và Sài Gòn cách nhau hơn một nghìn bảy trăm kilomet, nỗi nhớ cũng dài như khoảng cách, nhưng chẳng dám thừa nhận hay đơn giản chẳng dám nói ra.

Replay Blog Radio: Nếu tình yêu là 100 bước, em chỉ cần đứng đó, anh sẽ tự mình chạy đến bên em

Replay Blog Radio: Nếu tình yêu là 100 bước, em chỉ cần đứng đó, anh sẽ tự mình chạy đến bên em

Tình yêu trong khoảng cách giống như một ngọn lửa trong gió, gió sẽ thổi bùng những ngọn lửa đủ mạnh mẽ và sẽ giập tắt những ngọn lửa mong manh. Liệu tình yêu của bạn có đủ lớn để vượt qua những thử thách, trở ngại đó?

back to top