Phát thanh xúc cảm của bạn !

Điều bí ẩn của mùa thu

2013-09-18 09:50

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Jun

Đèn đường màu vàng rọi xuống chỗ Tú An đang ngồi, khiến mọi thứ quanh cô như sáng rực lên. Mặt Tú An hơi hếch lên phía trên, miệng ngân nga một bài hát nào đó có âm điệu rất quen. Tóc Tú An được búi lên rất cao để lộ ra vầng trán cao, đôi mắt tô viền đen khiến nó trông càng to và đen hơn. Cách ăn mặc của Tú An cũng thay đổi, kì lạ với những sắc màu đối lập. Không còn hình ảnh của một cơn gió dịu dàng nữa, trong đêm thu Đà Nẵng, Tú An giống như một con báo hoa, lạ lùng nhưng xinh đẹp.

1. Tin nhắn cuối mùa thu.

- Nếu tớ Đà Nẵng, giờ này, thì cậu sẽ đi chơi cùng tớ chứ?

Tin nhắn lạ lùng đến từ một người bạn lạ lùng vào một tối muộn cuối mùa thu.

- Cậu đang ở đâu thế?- Tôi reply sau vài giây do dự.

- Tớ đang ở cầu Sông Hàn. Cậu đến đây được không?



Tôi nhìn cái điện thoại 10 giây, rồi lấy vội áo khoác, nói vài câu với bạn cùng phòng và bước nhanh ra ngoài trời. Nếu là một ai đó khác, chắc hẳn tôi đã nghĩ ngay đến một trò đùa lãng nhách, nhưng nếu là cô gái ấy, thì tuyệt nhiên tôi có thể tin tưởng.

Thời tiết mùa thu hanh và lạnh một cách rất đặc trưng. 11 giờ đêm, những con phố dần trở nên thưa thớt và vắng người qua lại, Đà Nẵng tựa như một cô gái biếng lười dần chìm vào giấc ngủ say. Đây vốn là khoảng thời gian mà tôi thích nhất, nhưng hôm nay tôi không để ý nhiều đến nó nữa. Những ý nghĩ của tôi giờ chạy đi rất xa, quay ngược về những quãng thời gian đã qua, về những ngày còn ở Hà Nội, và về chủ nhân của tin nhắn lạ lùng…

Những ý nghĩ, tựa như những sợi len, cứ đan rối vào nhau và đẩy bước chân của tôi nhanh hơn, về phía cầu sông Hàn…

2. Báo hoa xinh đẹp.

Từ xa, tôi đã nhìn thấy người mà mình cần gặp. Tú An đang ngồi vắt vẻo trên một bức tường cũ, không cao lắm, nhưng nhìn thì chẳng hiểu một cô gái như cô đã trèo lên đó bằng cách nào. Tôi không vội bước đến ngay, cứ đứng trong bóng tối mà ngắm Tú An.

Thật kì lạ, tôi không bao giờ nghĩ rằng một người có thay đổi nhiều đến thế chỉ sau một khoảng thời gian ngắn không gặp, cho đến khi tôi nhìn thấy sự thay đổi nơi Tú An. Tú An trong tôi - luôn là một cô gái có mái tóc dài, đen mượt và để xõa tự nhiên cho gió tung bay, mắt cô sáng nhưng luôn buồn, tính cách trầm lặng và yếu đuối.

Tú An giống như cơn gió thu, rất nhẹ nhàng và mong manh nhưng cũng hanh hao và khó đoán. Tôi chưa bao giờ biết rằng cô đang nghĩ gì dù tôi luôn ngồi gần Tú An suốt 3 năm thời Trung học. Chúng tôi cũng ít nói chuyện với nhau, luôn cảm thấy cô ấy và tôi rất khác biệt, nhưng không vì thế mà tôi không coi Tú An là một trong những người bạn đặc biệt của mình.

Nói là khoảng thời gian ngắn, nhưng tôi và Tú An không gặp nhau cũng gần 1 năm rồi, từ ngày tôi quyết định xa Hà Nội và vào Đà Nẵng học đại học. Tôi và Tú An chẳng mấy khi liên lạc, vậy mà hôm nay- bất ngờ cô xuất hiện ở Đà Nẵng và nói muốn gặp tôi…



Đèn đường màu vàng rọi xuống chỗ Tú An đang ngồi, khiến mọi thứ quanh cô như sáng rực lên. Mặt Tú An hơi hếch lên phía trên, miệng ngân nga một bài hát nào đó có âm điệu rất quen. Tóc Tú An được búi lên rất cao để lộ ra vầng trán cao, đôi mắt tô viền đen khiến nó trông càng to và đen hơn. Cách ăn mặc của Tú An cũng thay đổi, kì lạ với những sắc màu đối lập. Không còn hình ảnh của một cơn gió dịu dàng nữa, trong đêm thu Đà Nẵng, Tú An giống như một con báo hoa, lạ lùng nhưng xinh đẹp.

Tôi bất ngờ với hình ảnh mới của Tú An và cứ đứng im quan sát như thế, cho đến khi Tú An vô tình đưa mắt về phía khoảng tối, và phát hiện ra sự có mặt của tôi. Cô ấy hơi nheo nheo mắt:

- Phan Anh, là cậu đúng không?

Tôi bước đến chỗ Tú An, ngước nhìn lên cô:

- Là tớ! Sao cậu lại ở đây, giờ này? Cậu không biết sợ hả Tú An?

Tú An nhảy phắt từ trên cao xuống, khi tiếp đất, cô giữ thăng bằng rất tốt, rồi thủ một thế võ:

- Cậu nhìn xem, ai dám động vào tớ chứ. Ít ra tớ cũng học võ 8 năm rồi đấy- Tú An nói rồi cười, không để ý đến gương mặt đang lộ vẻ ngạc nhiên cực độ của tôi.

- Đừng nhìn tớ như thế. Mai cậu được nghỉ đúng không? Vậy over night nhé.

- Làm gì?- Tú An làm tôi đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.

- Thì đi ngắm Đà Nẵng về đêm.

Đúng là một ý tưởng kì quặc, nhưng hay ho. Tôi nhìn vẻ mặt tinh quái của Tú An, biết rằng mình sẽ có một đêm thú vị.

Tác giả : Lynh Miêu

Được thể hiện qua giọng đọc : Jun

Kỹ thuật : Jun



(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ emailaudiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Chỉ biết rằng sau tất cả em vẫn mong một lần được hạnh phúc. Chúng ta liệu có hạnh phúc bên nhau dù thiếu đi tiếng khóc cười của trẻ thơ, tình yêu có bù đắp cho tất cả, hạnh phúc có mỉm cười một lần nữa không anh?

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Tình yêu giá như nó chỉ đơn giản là chuyện của hai người, của chỉ hai người thôi mà không chịu ảnh hưởng của một người nào khác. Giá như là như thế thì giờ đây anh và em đã không phải cần cho nhau thêm một chút thời gian.

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Anh thích cà phê không đường nhưng anh lại uống chocolate nóng vì đó là thứ em thích nhất. Anh yêu chiều tối nhưng anh cũng nguyện ngồi chờ em mỗi sáng mai.

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Một sợi dây buộc quá căng sẽ dễ đứt, sợi nhân duyên cũng vậy. Có những người, tưởng như duyên phận buộc chặt lấy nhanh, nhưng rồi họ vẫn đánh mất nhau trên con đường trưởng thành. Sợi tơ duyên đứt rồi, liệu có cách nào nối lại được chăng?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi.

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Yêu một ai đó, có nghĩa rằng bạn nên chờ đợi. Có thể trái tim của người đó đang bị tổn thương nên nó cần thời gian để lành lại. Đừng nhầm tình yêu với những cơn say nắng, nhưng cùng đừng vì chút rung động đầu đời mà bỏ lỡ mảnh ghép của cuộc đời mình.

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Vì tình đơn phương không thể nào trải qua những cuộc cãi vã, càng không thể nào nói ra được lời chia tay. Thứ đáng sợ chính là nó giết chết xúc cảm của chúng ta một cách từ từ và dai dẳng theo thời gian.

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đúng với câu người ta hay nói “Có một người tôi không muốn gặp lại, bởi gặp lại tôi sợ mình sẽ rung động”. Và tôi đã như thế, không ngờ lại rung động với một người tưởng chừng rất lạ lại hóa ra quen. Có lẽ dù anh có thay đổi như thế nào thì đứng trước anh tôi vẫn rung động.

Replay Blog Radio: Tình yêu như một hình xăm

Replay Blog Radio: Tình yêu như một hình xăm

Tình yêu giống một hình xăm. Không một ai xóa đi được ký ức, không một ai xóa đi được những yêu thương đã khắc dấu ở trong tim. Xóa nó hoàn toàn, chỉ có thể chấp nhận nỗi đau bung tràn đến không thể thở.

Blog Radio 759: Đôi bàn tay trắng biết lấy gì để yêu em?

Blog Radio 759: Đôi bàn tay trắng biết lấy gì để yêu em?

Ôm tương tư là thế, ôm hi vọng là thế, dù biết là hão huyền, là viển vông, nhưng ai có thể ngăn cản được thứ thiêng liêng gọi là tình cảm? Cũng chẳng hiểu vì sao cậu thích chị, có lẽ vì chị giàu, chị ngoan, chị dịu dàng,… hay là cả ngàn lí do khác. Thích một người đâu cần lí do đâu.

back to top