Phát thanh xúc cảm của bạn !

Dấu chân online 100 - Vòng quanh thế giới trên xe đạp (Phần 7) - Hành trình chia đôi

2013-09-15 09:16

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Jun

Ngày 13/8

Thật khó để có thể diễn tả hết niềm hạnh phúc khi chúng tôi nhìn thấy một đốm sáng nhỏ nhấp nháy trên màn hình, một sinh linh bé nhỏ đang lớn lên từng ngày. Em bé của chúng tôi đã được 10 tuần tuổi. Bà bác sĩ rất ngạc nhiên về hành trình của tôi, vừa viết vào cuốn sổ khám bệnh, bà vừa lặp đi lặp lại câu hỏi: “Có thật là các bạn đạp xe từ Việt Nam sang đây không?”, “Tôi rất ấn tượng về các bạn. Tuy nhiên tôi e rằng hành trình sẽ phải thay đổi vì em bé này đấy.”


Dù đã tính đến khả năng này, tuy nhiên cả tôi và Guim đều rất bối rối. Hàng loạt câu hỏi được đặt ra: Tôi sẽ quay về Việt Nam cùng với Guim; anh sẽ tiếp tục chuyến đi này một mình; hay cả 2 chúng tôi sẽ về Barcelona – quê hương của anh, chờ sinh em bé, và sau đó Guim sẽ lại lên đường vào mùa xuân năm sau? Tất cả các phương án được chúng tôi đưa ra cân nhắc. Sau gần 7 tháng rong ruổi cùng nhau, giờ phải đưa ra quyết định dừng lại hay tiếp tục, đi cùng nhau hay mỗi người mỗi ngả là một bước ngoặt lớn đối với chúng tôi.

Chặng đường từ Rome về đến Barcelona còn gần 1500 km, khoảng gần 1 tháng đạp xe, khoảng cách tuy không dài, nhưng đây là cung đường có rất nhiều đồi núi, vì vậy dù có muốn không nghe lời bác sĩ thì tôi cũng không có đủ sức để vượt qua chặng đường như vậy. Cuối cùng, Guim quyết định tôi sẽ lên tàu thủy về Barcelona, còn anh sẽ tiếp tục đạp xe qua Ý, Pháp và chúng tôi sẽ gặp nhau tại quê hương của anh.



Ngày 19/8

Những ngày tiếp theo trôi qua trong im lặng. Chúng tôi mỗi người một việc, lo chuẩn bị cho chặng đường của riêng mình. Việc này thật kỳ lạ đối với cả tôi và Guim. Chúng tôi luôn ở bên nhau, 24/24 trong suốt 7 tháng trời, mọi suy nghĩ, hành động, mọi sự dịch chuyển đều như một thể thống nhất. Nhưng từ bây giờ tôi sẽ phải làm quen với cuộc sống mới tại nhà bố mẹ Guim, còn anh sẽ lại độc hành giống như trước khi gặp tôi.

Ngày 21/8

Sau khi cân nhắc, chúng tôi quyết định Guim sẽ chỉ mang những vật dụng thiết yếu nhất, số còn lại tôi sẽ mang về Barcelona. Việc này phải được tính toán rất kỹ lưỡng, vì đoạn đường trước mắt sẽ rất khó khăn, và việc leo núi với cái xe kéo nặng gần 50kg không hề đơn giản chút nào.

Hành lý đã sẵn sàng, chúng tôi tạm biệt anh bạn người Ý Marcelo và lên đường đạp xe đến Civitavecchia, nơi tôi sẽ bắt tàu thủy về Barcelona. Civitavecchia là thành phố cảng nằm ở phía Tây Bắc thủ đô Rome, từ đây những tuyến đường hàng hải kết nối Ý với các nước khác trong khu vực Địa Trung Hải.

Sau hơn 3 giờ đạp xe, chúng tôi đến Civitavecchia khi trời đã ngả về chiều. Chuyến tàu của tôi sẽ khởi hành lúc 8h tối. Lúc chúng tôi đến nơi, bến cảng đã chật ních người đi lại, từng tốp thanh niên đứng tụm lại thành đoàn, họ đồng thanh hát vang những bài thánh ca, có tốp mặc áo thầy tu, ngồi lặng lẽ nói chuyện rì rầm. Hỏi ra mới biết, 2 ngày nữa giáo hoàng Benedict sẽ có mặt tại Maldrid trong Festival Thanh niên Thiên chúa toàn thế giới, chính vì vậy có hàng nghìn người đang đổ về Tây Ban Nha.

7h30 tối, đã đến lúc tôi và Guim phải nói lời chia tay. Giữa những tiếng reo hò, giữa sự phấn khích của đám đông thanh niên, 2 chúng tôi cứ lặng lẽ ôm nhau mà chẳng nói được lời nào. 1 tháng không phải là thời gian quá dài, nhưng tôi biết trước những vất vả và thử thách đang đợi anh ở chặng đường phía trước, vì thế tôi càng thấy thương anh nhiều hơn. Tiếng còi tàu giục giã những hành khách cuối cùng, Guim vội đẩy tôi đi như sợ chỉ chần chừ thêm vài phút nữa thôi là anh sẽ giữ tôi ở lại, và tôi sẽ có lý do để không phải bước lên con tàu ấy. Tôi dắt xe quay lưng đi trong tiếng nói vọng của Guim: “Anh sẽ viết thư cho em mỗi ngày. Anh yêu em”.

Con tàu từ từ rẽ sóng, lướt vào màn đêm mịt mùng.



Ngày 24/8

Bức thư đầu tiên:

“Em yêu! Thật kỳ lạ khi anh lại một mình đạp xe trên đường. Thử nghĩ xem 2 năm trước anh cũng đi một mình như thế này, nhưng bây giờ anh đã có một gia đình nhỏ. Cũng vì thế nên anh sẵn sàng đạp xe cả ngày cả đêm để có thể về nhà nhanh nhất với 2 mẹ con.

Sau khi rời Civitavecchia, anh đã đạp đến Grosseto. Đêm đó có trận bóng giữa Barcelona và Maldrid, em biết rồi đấy, anh không thể bỏ lỡ, nên anh đã cố gắng tìm một khách sạn để ngủ qua đêm và xem trận cầu này. Nhưng có lẽ vì anh đến Grosseto quá muộn nên tất cả các khách sạn đều hết chỗ, anh chỉ có thể tạm dừng để ăn tối và vào quán bar để xem bóng đá. Đúng là khi đi một mình dù rất buồn nhưng mọi việc cũng dễ xoay xở hơn em ạ.

Trận bóng kết thúc lúc 2h sáng, đội Barcelona lại thắng, đúng như mong đợi của anh, nhưng quán bar muốn đóng cửa và anh không thể ở lại. Anh nghĩ đạp xe buổi đêm cũng có cái thú của nó, chỉ tiếc là trời mưa, chứ nếu không anh đã có thể tận hưởng trọn vẹn cái cảm giác đạp xe đêm thế này.

Sau 5 tiếng đồng hồ, anh đến Pisa lúc trời vừa rạng sáng, cả thành phố chìm trong sương mờ, đến nỗi chỉ cách vài mét mà người trước, người sau cũng chẳng thể nhìn thấy nhau. Anh dừng xe ở một quán ăn ven đường, lúc này mọi người vẫn còn đang ngủ, anh chỉ mong trời nhanh nhanh sáng để có thể liên lạc với Patricia - cô gái người Ý mà chúng mình đã liên lạc qua Courchsurfing đấy, em có nhớ không?

Cả đêm đạp xe trong mưa khiến anh kiệt sức, nhưng anh rất mừng là mình đã đạp được hơn 160km để đến được Pisa trong ngày hôm nay. Điều đó có nghĩa là anh cũng đã thu hẹp được thêm chút khoảng cách với em. Chỉ còn hơn 1000 cây số nữa thôi, anh sẽ cố gắng để về sớm nhất với 2 mẹ con. Yêu em.”

Bài và ảnh: Thùy Anh - Guim

Được thể hiện qua giọng đọc: Jun

Kỹ thuật : Jun

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ emailaudiobook@dalink.vn



 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chòa em của những ngày tuổi 17

Chòa em của những ngày tuổi 17

bạn hãy học cách yêu thương bản thân mình thật nhiều, vì bạn phải yêu mình trước khi muốn có người khác yêu thương bạn. Những thương tổn đã qua đừng sống mãi với nó, bạn cần học cách chấp nhận và bước qua để tìm kiếm những điều tốt đẹp hơn sau này. Hãy nỗ lực để hoàn thiện bản thân và biến thanh xuân của mình trở thành một hồi ức đẹp bạn nhé

Cô nhóc à, tình yêu rồi sẽ đến em hãy trưởng thành lên

Cô nhóc à, tình yêu rồi sẽ đến em hãy trưởng thành lên

Nguyên vẫn là Nguyên, còn Hạ Thanh vẫn chỉ là cô bé. Trong những năm tháng hồn nhiên ấy, tình cảm dành cho một người có thể đến từ lòng ngưỡng mộ, đến sự chờ đợi mong một kết quả ngọt ngào. Nhưng rồi đó cũng chỉ là những kỉ niệm đẹp để nói với chính mình “Cô nhóc à, em hãy trưởng thành lên. Tình yêu rồi sẽ đến”.

Replay Blog Radio: Tôi, tách cà phê ít sữa và em

Replay Blog Radio: Tôi, tách cà phê ít sữa và em

Trong cuộc sống, mỗi người sẽ chọn cho mình một con đường riêng, một lối sống riêng. Từ đó họ sẽ chọn cho mình một công việc phù hợp, một người bạn đời lý tưởng và những bữa ăn hợp khẩu vị. Chàng trai trong truyện ngắn ngày hôm nay đã chọn cho mình một tách cà phê ít sữa và một không gian yên tĩnh để lắng nghe trái tim mình

“Spark joy” – khi dọn dẹp nhà cửa cũng là dọn dẹp cho tâm hồn

“Spark joy” – khi dọn dẹp nhà cửa cũng là dọn dẹp cho tâm hồn

Cũng giống như căn nhà chỉ có một diện tích giới hạn; thời gian, tiền bạc, tình cảm, sức lực của bạn cũng vậy.

Blog Radio 688: Em có muốn quên điều gì không?

Blog Radio 688: Em có muốn quên điều gì không?

Khi phải chia tay một người mà lòng vẫn còn yêu, ta sẽ mong người ấy sẽ nhớ mình, không quên được mình. Đến nỗi đau cũng muốn có một người cùng gánh. Nhưng rồi, người mà bạn vẫn ngày đêm mong nhớ hóa ra lại là người đáng quên nhất.

Replay Blog Radio: Ở đâu đó vẫn có người đợi em

Replay Blog Radio: Ở đâu đó vẫn có người đợi em

Đã đi qua những chặng đường dài, hiểu nhiều hơn về cuộc sống, người ta không cho phép mình buông bỏ một thứ gì đó mình đã từng trân trọng. Gặp nhau giữa cuộc đời, rồi yêu nhau như định mệnh sắp đặt. Vậy đừng để những điều nhỏ nhoi, tầm thường làm phai mờ đi những yêu thương vốn có. Người yêu nhau sẽ về bên nhau!

Chung ta chỉ sống một lần trong đời

Chung ta chỉ sống một lần trong đời

Một phút có 60 giây, một giờ có 60 phút, một ngày có 24 giờ và một năm sẽ có 365 ngày, hãy dùng khoảng thời gian của mình thật xứng đáng, thời gian thì không thật sự quay lại được nhưng chúng ta vẫn sẽ ghi nhớ được khoảng thời gian đó như thế nào. Mong rằng ai trong mỗi chúng ta cũng sẽ có nhiều khoảng thời gian thật đẹp. Và chúng ta còn trẻ mà, hãy làm những điều mình muốn, đời người chỉ sống một lần mà thôi.

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân chính là yêu đơn phương

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân chính là yêu đơn phương

Cứ nghĩ rằng “đơn phương” là hai từ rất ngắn, vậy mà nó lại đủ sức làm người ta phí phạm cả một quãng “thanh xuân” thật dài. Thanh xuân có lẽ là khoảng thời gian đẹp nhất của mỗi người. Đó là những ngày tháng tràn đầy năng lượng, nhiệt huyết, khát khao, niềm tin và tan vỡ. Là khoảng thời gian mà khi đi qua bạn không hề để ý, trân trọng nhưng qua rồi thì lại muốn đánh đổi tất cả để trở về.

“Trường hợp xấu nhất sẽ luôn xảy ra” – và đó là điều tốt!

“Trường hợp xấu nhất sẽ luôn xảy ra” – và đó là điều tốt!

Có thể là bạn sẽ bị gọi lên bảng đúng hôm bạn không học bài, nghỉ học đúng hôm giáo viên hứng lên điểm danh, gặp tắc đường đúng hôm ngủ dậy muộn,vv…

Replay Blog Radio: Đã có người yêu em hơn anh

Replay Blog Radio: Đã có người yêu em hơn anh

Tôi đã từng nghĩ rằng cả đời này mình sẽ không thể tha thứ cho anh, không thể tha thứ cho lỗi lầm trong quá khứ. Nhưng cuối cùng tôi cũng có thể mỉm cười mà bỏ qua tất cả. Đều đã kết thúc rồi, sao phải bận tâm làm gì nữa? Hận thù như một viên đá đè nặng trong lòng ta, vứt bỏ nó, chẳng phải sẽ dễ chịu hơn ư?

back to top