Phát thanh xúc cảm của bạn !

Như cõi thiên đường, phần 24

2013-09-16 16:39

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Cảm xúc của Elizabeth thay đổi một cách nhanh chóng từ cơn giận dữ điên cuồng đến chán nản vì tình huống nực cười mà nàng đang lâm vào. Tại đây nàng đang chĩa súng vào một người đàn ông trong chính ngôi nhà của anh ta, trong khi Lucinda tội nghiệp đang chĩa ô vào một người đàn ông khác.Một lần nữa người đàn ông tồi tệ này lại là nguyên nhân làm cho bản thân nàng trở nên hoàn toàn ngu ngốc và nhận thức được điều đó đôi mắt của nàng lại ánh lên những tia lửa giận dữ khi nàng quay đầu lại nhìn chàng.

Bất chấp thái độ lãnh đạm mà Ian thể hiện, chàng quan sát nàng rất kỹ và chàng theo bản năng nhận ra rằng nàng đang trở nên giận dữ hơn trước. Chàng cúi xuống nhìn khẩu súng và khi chàng nói thì đã không còn nhiều vẻ nhạo báng trong giọng nói của chàng thay vào đó là sự thận trọng cân nhắc. “Tôi nghĩ có vài điều cô cần suy xét trước khi sử dụng khẩu súng đấy.”

Vì nàng không có ý định sử dụng chúng, nên nàng lắng nghe một cách chăm chú khi chàng tiếp tục nói. “Đầu tiên là cô sẽ phải rất nhanh và rất bình tình nếu có ý định bắn tôi. Thứ hai, tôi nghĩ là sẽ không công bằng nếu không cảnh báo trước với cô rằng sẽ có nhiều máu phải đổ ra đấy. Tôi không phàn nàn, nhưng cô biết đấy, tôi nghĩ sẽ là đúng khi cảnh báo cô rằng cô sẽ không bao giờ có khả năng mặc bộ váy quyến rũ mà cô đang mặc một lần nữa đâu.” Elizabeth cảm thấy dạ dày quặn thắt. “Ngoài ra điều đó còn không đau đớn bằng Scandal mà cô sẽ đối mặt, nên suy xét xem có đáng không.”



Quá chán ngán chàng và chính bản thân mình nữa làm nàng không nhận ra vẻ nhạo báng trong nhận xét cuối cùng của chàng, Elizabeth cúi đầu và cố gắng nói với vẻ tự trọng, “tôi thấy là đã quá đủ rồi, ông Thornton. Tôi không nghĩ ra được bất cứ điều gì để có thể sánh kịp với hành động bỉ ổi của ông trong lần gặp gỡ trước của chúng ta, nhưng tôi sẽ cố gắng thu xếp để làm điều đó. Không may là tôi không phải là kẻ vô giáo dục như ông bởi vậy cho nên tôi do dự không muốn chiến đấu chống lại một kẻ yếu ớt hơn mình. Lucinda chúng ta đi thôi,” nàng nói, liếc nhìn đối thủ đang im lặng của mình, người đang bước lên với vẻ đe doạ và rồi nàng lắc mạnh đầu nói với vẻ lịch sự chế nhạo, “không, xin ông không cần phải lo lắng đến việc chúng tôi ra đi như thế nào, thưa ông, điều đó là không cần thiết. Thêm nữa, tôi muốn nhớ lại về ông như cái khoảng khắc này đây bất lực và tức giận.”

Đó là một đòn đánh cuối cùng. Bây giờ trong cái khoảng khắc tăm tối nhất trong cuộc đồi mình, bỗng nhiên Elizabeth cảm thấy gần như là vui sướng bởi vì cuối cùng nàng cũng làm được một điều gì đó để cứu vãn niều kiêu hãnh của nàng thay vì là cúi đầu chấp nhận số phận. Lucinda đã bước ra khỏi cửa và Elizabeth đang cố gắng suy nghĩ làm điều gì đó để ngăn cản Ian lấy lại khẩu súng khi nàng ném nó ra ngoài. Nàng quyết định nhắc lại lời khuyên của chính bản thân chàng, “tôi biết anh không can tâm nhìn chúng tôi ra đi như thế này,” nàng nói, giọng nói và bàn tay run rẩy, “nhưng dù sao đi nữa, trước khi tính đến việc đi theo sau chúng tôi, tôi xin anh hãy nhớ lấy lời khuyên tuyệt vời của anh và dừng lại suy xét xem việc giết tôi là có đáng không.’

Quay gót, Elizabeth bước vội vã và rồi nàng kêu lên một tiếng ngạc nhiên đau đớn, nàng bị một cánh tay cứng nhắc nắm lấy khuỷ tay và bẻ ngoặt ra sau, làm nàng đánh rơi khẩu súng xuống sàn nhà. “Đúng,” chàng nói với một giọng nói khủng khiếp bên tai nàng, “tôi thực sự nghĩ là điều đó rất đáng làm đấy.’

Rồi khi nàng nghĩ cánh tay nàng sẽ bị bẻ gãy thì kẻ bắt nàng đẩy nàng một cách thô bạo về phía trước làm nàng chúi đầu xuống đất loạng choạng suýt vất ngã và rồi cánh cửa đóng sập lại sau lưng nàng.

Tác giả: Judith McNaught

Người đọc:
Nhím Xù

Kỹ thuật: Nhím Xù


Câu truyện Hàn Quốc thú vị nhất : Bắt cá hai tay trên thiên đường

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cậu có nhớ lý do khiến cậu nỗ lực?

Cậu có nhớ lý do khiến cậu nỗ lực?

Nếu tuyệt vọng và muốn bỏ cuộc vì chọn sai ngành, hãy nhớ tới lý do mà cậu đã thức khuya dậy sớm học bài, hãy nhớ tới sự quyết tâm khi ấy của cậu. Vậy lý do khiến cậu nỗ lực nhiều đến thế là gì?

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Mưa đầu mùa thật lạnh. Bây giờ tôi mới biết vừa ăn kem vừa đi trong mưa cũng ngon thật. Cô gái đó rất hợp với cậu ấy, chúc cậu hạnh phúc, mặt trời nhỏ của tôi.

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

Những ngày biết đau lòng

Những ngày biết đau lòng

Tôi nhắm nghiền mắt để gió đi qua. Tiếng gió luồn qua mái tóc đưa tôi về những ngày chưa biết đau lòng.

back to top