Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hai mươi phút

2013-09-16 14:10

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Jun

Roạt… Chiếc áo len rách một đường từ nách áo. Linh và cô bé bị kéo tuột xuống một đoạn. Cô bé hét lên. Linh đảo mắt quanh phía trên, chẳng một bóng ai. Và phía dưới chân cô, những tảng đá góc cạnh nằm chơ vơ dưới đáy vực. Vết rách từ tay áo dần rộng ra, từng đường chỉ bung nhẹ trong khi cái chết đang đè nặng lên hai con người. Roạt… Khi những mối đan cuối cùng của tay áo len đứt lìa ra….

Quán vắng hơn mọi hôm. Mưa giăng, kéo thả từng làn xuống mái hiên lợp bằng tranh đã ngả sang màu nâu đục. Cái bánh xe nước làm bằng tre chạy vòng vòng trong khuôn viên xem ra lạc điệu giữa cơn mưa.
Góc quán, Huy ngồi trầm ngâm nãy giờ lắng nghe tiếng dương cầm vang lên những nốt buồn của một bản tình xưa, nghe càng giá buốt. Cà phê sóng sánh. Tiếng khuấy ly lách cách, chen cả vào mưa.

Linh đến trễ hơn hai mươi phút, như mọi lần. Trên vai ống giấy vẽ, tay còn dính màu rửa chưa sạch, áo sơmi trắng thấm mưa. Tóc Linh vén ra sau, lộ vầng trán cao làm khuôn mặt mảnh mai càng thêm nét.



- Anh tới lâu chưa?

- Sớm hơn giờ hẹn hai mươi phút – Huy đứng dậy kéo ghế.

Linh cười nhẹ:

- Mưa, em chạy vòng vòng tránh mấy đoạn kẹt và ngập nước.

Bao giờ cũng thế. Linh sẽ trễ hai mươi phút có lý do và là lý do thật sự, không bịa đặt. Nên chưa bao giờ Linh xin lỗi. Nhưng Huy chẳng bao giờ phàn nàn. Anh còn coi đó là một đặc tính của cô người yêu ngang bướng.

- Hôm nay em vẽ ở đâu?

- À, lúc sáng em chạy lên Hàn Thuyên định vẽ cho xong bức về nhà thờ Đức Bà hôm trước còn dang dở. Tự dưng có một lớp toàn con nít được cô giáo dẫn ra công viên dã ngoại. Thế là em vẽ luôn.

- Em bao giờ cũng thay đổi ý tưởng vào giờ chót nhỉ?

Linh lại cười, vẫn thoáng nhẹ, chẳng tươi như thường ngày. Phục vụ mang menu đến. Linh gọi một ly chanh nóng. Mọi hôm nàng sẽ gọi một tách đen đá và rôm rả với Huy suốt buổi. Nhưng hôm nay, chắc do trời mưa lạnh nên Linh cũng lặng im hơn.

Huy cởi áo khoác, đứng dậy trùm qua vai Linh. Gió âm thầm len qua từng khe hở của mưa tuôn đầy vào góc quán, hồ như lách qua cả đôi tay của nghệ sĩ dương cầm, thấm vào từng phím đàn đen trắng làm bản nhạc nghe mơ hồ như nặng nhịp hơn.

- Tụi nhỏ chạy về đâu? – Huy nhìn vào mắt Linh.

- Gì cơ?

- Tụi nhỏ em vẽ khi chiều đó. Mưa bất chợt, chúng chạy về đâu?

Linh kéo hai vạt áo của Huy khép lại:

- À, cô giáo dẫn chúng lần lượt lên xe buýt.

Huy nhìn ra mưa ngoài thinh không:

- Vậy à! May thật.



Linh nhìn Huy ba giây rồi dóng mắt theo nơi Huy đang nhìn xa xăm. Tay nàng khẽ gõ nhịp trên bàn theo nhịp dương cầm đang vỡ òa nơi góc quán. Bản nhạc mà ở quán này nó sẽ ngân lên khi hai người có mặt. Từ ngày hai người quen nhau đến bây giờ.

“Thành phố nào nhớ không em, nơi chúng mình tìm phút êm đềm. Thành phố nào vừa đi đã mỏi…”

Thành phố trong bản nhạc ấy, bốn năm trước, một chủ nhật. Mưa cũng bất ngờ cướp nắng, thả nước xé qua những tán thông tủa trên đỉnh trời. Linh xếp lại giá vẽ, gom màu, cuốn giấy vào ống, buộc chúng lên chiếc xe Chaly màu trắng sữa. Xe băng theo con đường xẻ ngang lưng chừng đồi thông. Phía dưới chân đồi, mưa nhấn thành phố vào lòng. Nhìn từ xa, Linh có cảm giác khung cảnh trải trước mắt như một cơn mộng mị, đẹp và buồn.

Tác giả : Duy Nguyên

Được thể hiện qua giọng đọc : Jun, Nắng, Nanhs

Kỹ thuật : Jun



(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ emailaudiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Một trong những nghịch lý của tình yêu là người ta cứ mãi nhớ, vẫn yêu người từng làm mình đau. Người tổn thương em là anh nhưng người không quên được anh lại là em. Đến khi nào em mới bớt suy nghĩ về anh? Đến khi nào em mới có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ.

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Thời gian là thứ quý giá nhất mà chúng ta được cuộc đời này ban tặng, tuy vậy, thời gian của mỗi người là khác nhau, và sự cảm nhận về thời gian của mỗi người cũng khác nhau trong từng thời điểm. Ngày đi, tháng chảy, năm bay, thời gian nước chảy chẳng quay được về.

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Trở thành người lớn đó là quy luật, đâu ai có thể làm trẻ con mãi được. Nếu được thì trên thế giới này chắc toàn là trẻ con, chẳng ai muốn lớn, chẳng ai muốn phải gồng gánh, phải lo toan vì cuộc sống tất bật này.

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Chúng ta đều là những chú chim nhỏ, bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp của tiền tài, công việc. Bầu trời xanh kia là ước mơ, ngọn gió mát kia là cảm hứng. Dù thân thể chúng ta bị xiềng xích trong áp lực củi muối gạo dầu, trong áp lực trưởng thành và thành đạt, cũng đừng bao giờ quên đi bầu trời xanh bát ngát ngoài kia.

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tình yêu ấy mỏng manh như giọt mưa, giọt nắng, len nhẹ vào tim thấm dần từng chút một cho ta quen đi để rồi ngộ nhận như một điều tất nhiên và vô tình phủ nhận nó. Có những tình yêu như thế đấy! Chỉ là ta có nhận thấy hay không, mà thôi.

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Khi kết thúc một mối tình dang dở ai mà chẳng đau đớn, chẳng tiếc thương. Tình yêu vốn là chuyện hai người. Một người luôn tìm cách vun vén, người kia lại tìm cớ để bước ra. Kết cục vẫn là tan vỡ. Tận cùng của sự mỏi mệt phải chăng là mỉm cười buông bỏ?

Câu chuyện của gã trai mơ

Câu chuyện của gã trai mơ

Khi còn mới ngoài 20 tuổi, các chàng trai thường sống rất sôi nổi, đôi khi có phần bồng bột và hời hợt. Nhưng khi đến tuổi 30, thường tất cả đàn ông đều nên một lần nữa dừng lại và tự hỏi bản thân đâu là những người, những việc đáng để mình dành thời gian và tâm trí.

Blog Radio 658: Cuộc đời sẽ không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn

Blog Radio 658: Cuộc đời sẽ không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn

Cuộc đời không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn, bão giông lại càng không vì những bước chân trốn chạy của bạn mà nhường cho mặt trời hửng nắng. Cuộc đời đâu phải một giấc ngủ, để sau một đêm dài với những cơn ác mộng, bình minh sẽ rạng phía đằng đông.

back to top