Phát thanh xúc cảm của bạn !

Độc thân à, hãy cứ kiêu hãnh đi!

2013-09-22 08:08

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Mà độc thân, có gì to tát lắm đâu? Miễn là không cô độc, miễn là vẫn được yêu thương, miễn là lúc buồn có người để gọi đi café, lúc vui có nơi để cùng cười, cùng hét...

Tối thứ Bảy bạn nằm nhà xem phim?

Valentine mua chocolate về tự nhấm nháp?

Ngày lễ tay chẳng cầm hoa, túi cũng không mang quà. Buổi tối, nếu ra đường, cũng chỉ để tụ tập cùng hội bạn đang chờ mũi tên từ thần Cupid, rồi ghen tị với những đôi yêu nhau.

Ừ, bạn độc thân!

Mà độc thân, có gì to tát lắm đâu? Miễn là không cô độc, miễn là vẫn được yêu thương. Miễn là lúc buồn có người để gọi đi café, lúc vui có nơi để cùng cười, cùng hét, lúc muốn nhấm nháp cô đơn thì chẳng cần đi đâu cả. Một mình mà!



Ừ nhỉ, thì có sao đâu nếu vẫn còn độc thân?

Có thể, lúc ra ngoài sẽ chẳng ai nhắc nhở quan tâm, cũng chẳng ai dặn dò, ngó ngang ngó dọc, nhưng được thoải mái phóng xe đến những nơi mình muốn, được lang thang bất kể mọi nơi, được ngồi sau xe bất kì ai và kết bạn với những người mình thích. Đấy, có sao đâu?

Có thể, mùa đông không có người dặn phải quàng khăn, trời mưa không có ai đưa ô đến cả. Lúc ốm đau cũng nén tủi thân tự mua thuốc uống, những lúc mệt lòng cũng tự học cách đứng lên.

Ừ thì, cũng bởi độc thân, bởi chưa có ai để ý đến. Nhưng mấy ai ở cạnh đến hết được cuộc đời nhau, mấy ai chăm sóc cho nhau được từng giờ từng phút. Học cách yêu lấy bản thân mình, rồi tự chăm lo cho mình thật tốt, thì mới được yêu!

Có thể, nhiều lúc bỗng nhiên thèm lắm một cái ôm, rồi thèm thêm cả những cái xiết tay ngọt ngào trên phố. Thêm nhiều lúc đỏ mắt tự hỏi xem nụ hôn đầu sau này có bối rối? Rồi nguệch ngoạc vẽ ảnh của người yêu tương lai trong hình dung và tự cười mình.

Có thể, nhiều lúc cũng muốn được chơi trò yêu đương. Một người ngồi yên, một người chăm chú dỗ. Một người tựa vào vai một người kia và nhắm mắt. Rồi một người khóc, một người nước mắt lại ướt tay. Một người đọc hạnh phúc trong mắt người kia, hỏi có yêu nhau nhiều không rồi vòng tay ôm thật chặt. Một người, có một người, là thành chuyện tình yêu. Ta một mình, ta có chuyện độc thân kiêu hãnh. Ừ, có sao đâu!

Cũng chỉ là hạnh phúc tắc đường nên đến sau, chỉ là muộn yêu hơn người ta một chút, chỉ là được sống tự do thêm nhiều nhiều chút, không tốt hay sao?

Chỉ là định mệnh muốn ta sống tốt với bản thân nhiều hơn, muốn mình sống mà không cần dựa dẫm. Muốn kí ức yêu thương của mình không cần phải bôi đen hay gạt bỏ dù chỉ là một tí tẹo nước mắt. Vì đã có tổn thương đâu, cần gì!

Chỉ là cuộc sống muốn mình chậm lại một thời gian, để nguôi những điều đã qua mà chuẩn bị cho hạnh phúc trong tương lai thật tốt! Những kẻ độc thân giữa chặng nghỉ của quá khứ và ngày mai, lo gì nhiều, niềm vui đang ở phía trước! Có ai độc thân mãi bao giờ!

Còn độc thân, hãy cứ kiêu hãnh đi! 

Tác giả : Sưu tầm

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù

Kỹ thuật : Nhím Xù

Lắng nghe truyện tình yêu Tại sao tay con gái lại mềm

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ emailaudiobook@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Tình yêu như cơn mưa lặng thầm đến khi nào không ai hay biết. Để rồi khi mưa tạnh, trái tim vẫn ngẩn ngơ nằm đấy, trải qua bao lâu chăng nữa vẫn ướt mềm chẳng thể nào được hong khô.

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Một nửa ly cà phê vẫn là cà phê. Một nửa chiếc bánh vẫn gọi là bánh. Nhưng một nửa tình yêu thì không đáng được gọi là yêu. Cô đã yêu anh chỉ với một nửa trái tim mình, nửa còn lại dành cho sự tính toán.

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Trong những tháng ngày cả nỗi buồn cũng rời bỏ chúng ta mà ra đi là những phút giây thật sự rất đau khổ. Khi bóng tối bủa vây cả cuộc đời mình tôi nhận ra cả cái bóng của mình cũng rời bỏ mình trong những lúc tối tăm nhất.

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Anh nắm chặt tay cô khẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô - Mối tình đầu của chúng ta đã xuất hiện từ lâu, nhưng bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Người ta vẫn thường nói Thiên Bình là gió, gió lãng du, không bao giờ ở yên mãi một nơi, cơn gió đi rồi đến lúc nào đó có thể sẽ quay về chốn cũ hoặc cũng có thể không. Nhưng nếu yêu anh, xin em đừng là gió.

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Tháng năm vẫn thế, vội vàng qua đi trong lặng lẽ. Cả anh và em, cả những kỷ niệm của chúng ta cũng sẽ già cỗi, cũng hóa thành một câu chuyện cổ tích mà chẳng ai thèm nhớ đến hay kể lại.

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Khi yêu một người đã ở bên cạnh mình từ rất lâu, bạn thường tự thắc mắc tại sao trước đây mình không có những cảm xúc này với người đó.

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Chúng tôi chưa từng hứa hẹn bên nhau mãi mãi, nhưng tôi nhận ra rằng… mình vừa mới bỏ lỡ cả một đời người!

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Người cô đơn chẳng nhìn thấy được, thời gian trôi đi rất vô tình, nếu cứ ngồi mãi chán chường, nghĩa là sẽ đánh mất cả ngàn điều quý giá; đánh mất phút giây trò chuyện cùng ba mẹ, đánh mất phút giây ôm đứa bạn thủ thỉ tâm tình, đánh mất cách nhìn, cách sống; đánh mất ước ao khát vọng; và có thể một ngày, đánh mất chính trái tim.

Blog Radio 753: Em có đang hạnh phúc không?

Blog Radio 753: Em có đang hạnh phúc không?

Ngước nhìn lên bầu trời, anh như thấy Huyền đang cười với mình “Em có đang hạnh phúc không?” Anh mỉm cười, nụ cười đầu tiên sau chuỗi ngày đầy đau đớn, xót xa.

back to top