Phát thanh xúc cảm của bạn !

Replay Blog Radio: Đã có người yêu em hơn anh

2021-01-10 00:05

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh, Gà Quay

blogradio.vn  - Tôi đã từng nghĩ rằng cả đời này mình sẽ không thể tha thứ cho anh, không thể tha thứ cho lỗi lầm trong quá khứ. Nhưng cuối cùng tôi cũng có thể mỉm cười mà bỏ qua tất cả. Đều đã kết thúc rồi, sao phải bận tâm làm gì nữa? Hận thù như một viên đá đè nặng trong lòng ta, vứt bỏ nó, chẳng phải sẽ dễ chịu hơn ư?

***

Truyện ngắn: Đã có người yêu em hơn anh (Silenttear)

1. Tôi thích nép mình vào thân hình cao lớn của anh, thích đan lấy bàn tay nhỏ bé của mình vào bàn tay ấm áp ấy. Những lúc như vậy, tôi dường như cảm thấy anh là cả bầu trời của mình, sẽ che chở, bao bọc tôi cả cuộc đời. Chẳng bao giờ nghĩ sau này sẽ có người yêu tôi nhiều hơn anh, cũng chẳng tin có một ngày, anh làm tổn thương tôi.

- Nếu một ngày anh yêu ai đó khác em, nhớ là đừng để em biết. Nếu không, em sẽ rời xa anh ngay lập tức...

 Anh cọ mũi vào mũi tôi, cốc đầu tôi nói:

- Cả cuộc đời này ngoài em ra, làm gì còn ai có thể khiến anh yêu như vậy nữa.

 Chúng tôi sống chung với nhau. Anh nuông chiều, không bắt tôi làm bất cứ một việc gì, ngay từ rửa bát cũng tranh giành với tôi, lại còn thích mua quà tặng tôi ngay cả vào những ngày không đặc biệt. Anh nói thích nhìn bộ mặt vui sướng của tôi khi được nhận quà, hệt như một đứa bé vậy. Tôi cười chê anh già rồi. Anh xoa đầu, gọi tôi với cái tên rất ngọt - “Darling”. Anh bảo tôi đúng là thiên thần bé nhỏ của anh.

blogradio_daconguoiyeuemhonanh

Tình yêu của chúng tôi cứ trôi đi những giai điệu êm đềm như thế. Trong suốt ba năm, không có bất kỳ một cuộc cãi vã nào. Tôi ví anh là dòng sông, yên bình chở một con thuyền nhỏ.

Vào ngày Valentine, anh nói phải đi công tác gấp trong HCM, tôi sắp xếp đồ đạc vào va li, chỉnh lại cổ áo cho anh, nũng nịu hỏi:

- Việc gấp lắm à? Mai anh đi không được sao? Hôm nay là Ngày lễ tình nhân mà.

 Anh cười dịu dàng, xoa đầu tôi dỗ dành:

- Em ngoan, ở nhà đợi anh. Anh đi hai hôm sẽ về mà.

- Anh vẫn ở căn hộ cũ phải không?- Tôi vừa thắt lại cà vạt cho anh, vừa thăm dò.

- Ừ, em sợ anh đi đâu à?- Anh nở nụ cười châm chọc.

- Em tự ti đến vậy sao?- Tôi nhăn mũi.

- Vậy đợi anh ở nhà, trời lạnh đừng đi đâu. Còn nữa, không được thức khuya, nhớ phải ngủ sớm.

- Tối em không được đi chơi với bạn sao?

- Có con trai không?

- Dĩ nhiên có rồi - Tôi thật thà gật đầu đáp.

- Vậy thì không được- Anh nhéo má tôi cười- Tối ở nhà đợi điện thoại của anh.

Anh đi rồi, chỉ còn một mình tôi giữa căn hộ trống trải này. Đây không phải lần đầu tiên anh không ở nhà, nhưng cô đơn vào ngày lễ tình nhân… tôi thực sự không muốn.

Vậy là tôi liền gọi điện đặt vé máy bay vào đó để dành tặng món quà bất ngờ cho anh. Suốt ba tiếng ngồi trên máy bay, miệng tôi cười không ngớt khi tưởng tượng ra niềm hạnh phúc ngỡ ngàng trên gương mặt ấy, anh sẽ nhấc bổng tôi lên quay vòng mà nói "Anh yêu em nhất trên đời này!".

Rời sân bay, tôi vội vã bắt taxi tới thẳng căn hộ của anh. Tôi nhắn tin cho anh vờ hỏi:

“Chồng ơi anh đang làm gì đấy?”

“Anh vừa về nhà.”

“Mệt lắm không? Hiện giờ có nhớ tới em chứ? Em đang nằm trong chăn và nhớ anh lắm đây.”

“Darling, lúc nào anh cũng nhớ em cả, vậy nên không cần hỏi câu ấy nữa đâu.”

Tôi đứng trước cửa nhà anh, trước khi bấm chuông còn nhắn thêm một tin nữa:

“Nếu bây giờ có một điều ước, anh sẽ ước điều gì?”

“Được ôm em ngay trong lúc này.”

Nghĩ tới cảnh khi anh vừa mở cửa, tôi sẽ nhào tới ôm chặt lấy anh cười toe toét, tôi liền nở nụ cười ngọt lịm trên môi. Đưa tay lên bấm chuông, chân tôi nhún nhảy chờ anh ra mở cửa, nhưng khi nhìn thấy người đứng trước mặt tôi là một người phụ nữ, mọi niềm vui trước đó của tôi đều tan biến hết, tôi cứng đờ người lại, tròn mắt nhìn cô ta.

Cô ta nhìn tôi từ trên xuống dưới, khoanh tay trước ngực hỏi:

- Cô tìm ai?

- Đây là nhà anh Duy phải không ạ?- Tôi lắp bắp hỏi, mơ hồ nhìn lại số nhà.

- Đúng rồi! Tôi là vợ anh ấy!

Tai tôi ong lên ba chữ “Vợ anh ấy”. Bàn chân vô thức lùi lại hai bước.

Anh từ trong nhà bước ra, sững người lại nhìn tôi. Chân tôi như chôn chặt xuống đất, nhìn chằm chằm vào anh, đầu trống rỗng, tim trống rỗng. Cái không khí ngột ngạt này khiến cho tôi cảm thấy thấy ngộp thở.

- Em…

Không đợi anh nói gì, tôi vội vã quay lưng chạy đi. Tình yêu của tôi cho đi, đáng để nhận được sự dối trá ngọt ngào đến vậy ư?

thuong-la-thuong-the-thoi-4

Tôi mải miết chạy, nước mắt lăn dài dọc hai bên má. Cho đến khi không còn chút sức lực nào nữa tôi mới ngồi bệt xuống đất. Quay đầu nhìn lại, anh không hề đuổi theo tôi, anh không hề có ý muốn giải thích. Tôi cười nhạt, anh đã có vợ rồi còn nói yêu tôi. Tại sao lại có thể lừa dối tôi lâu đến vậy? Hoá ra tôi chỉ là một kẻ thứ ba phá đám hạnh phúc gia đình nhà người khác thôi sao? Tình yêu và niềm tin trong ba năm, như một chiếc ly thuỷ tinh, rơi xuống, vỡ vụn.

Cuộc đời này, tôi không sợ gì, không ghét gì bằng sự lừa dối.

Nếu anh yêu thêm một ai khác, tốt nhất là hãy để mọi chuyện giữa chúng ta kết thúc ở đây. Tôi không có thói quen chia sẻ tình yêu với người khác.

Mọi hồi ức giữa tôi và anh, tất cả, sẽ dừng lại từ ngày hôm nay.

Không biết anh đã gọi cho tôi bao nhiêu cuộc vào ngày hôm sau, có rất rất nhiều tin nhắn được gửi tới, nhưng tôi đều không đọc. Tất cả những gì tôi nhìn thấy, nghe thấy, còn có gì đáng để được giải thích nữa đây?

Một lời nói dối phải đi kèm theo rất nhiều lời nói dối khác, tại sao cứ phải hành hạ nhau như vậy? Không phải chỉ cần một lời nói thật là đủ rồi hay sao? Tôi không muốn, không muốn trái tim tôi chịu thêm bất kỳ một tổn thương nào nữa.

2. Hai năm tiếp theo trôi qua, tôi dường như cảnh giác với tất cả những người đàn ông tiếp cận mình.

Tôi sợ yêu.

Tôi sợ mình bị đau thêm một lần nữa.

Tôi chai sạn với mọi thứ, tôi đã nghĩ mình không thể yêu thêm một ai nữa thì người ấy bước vào cuộc sống của tôi, từ từ mở khoá trái tim chằng chịt những vết sẹo. Tôi kể với anh rằng trước kia khi còn quá trẻ, tôi lỡ yêu một người đàn ông đã có vợ. Anh nhẹ nhàng ôm lấy tôi, để tôi dụi đầu vào ngực anh dịu dàng nói:

- Anh không dám hứa cả đời này mình có thể mang lại hạnh phúc cho em. Nhưng anh hứa rằng sẽ không bao giờ lừa dối em, sẽ không bao giờ để em phải thất vọng.

Người đàn ông đang bên cạnh tôi lúc này, luôn luôn khiến tôi có cảm giác an toàn tuyệt đối.

Anh không phải một người quá lãng mạn, nhưng ngày anh cầu hôn tôi, khi cả hai đang ngồi trên tầng cao nhất của một nhà hàng châu Âu, trong giai điệu du dương của tiếng đàn vĩ cầm, anh cầm lấy tay tôi, trao lên tay tôi một chiếc nhẫn, sau đó anh nhìn sâu vào trong mắt tôi hỏi:

- Chúng mình kết hôn được không?

Tôi lặng đi nhìn anh ấy.

Tôi có thể từ chối một người đàn ông tốt thế này không? Tôi có thể từ chối niềm hạnh phúc ngọt ngào mà dung dị trong lúc này không? Tôi cảm động, mắt ngân ngấn nước, doạ khiến cho anh phải sợ hãi.

- Sao em lại khóc? Có phải em chưa sẵn sàng không? Anh có thể đợi em suy nghĩ mà.

- Ngốc! Là do em cảm động quá thôi!

anh-co-danh-roi-nhip-nao-7

Chúng tôi bàn chuyện đám cưới. Tôi hồ hởi vẽ ra một hôn lễ thật hoành tráng mà tôi mơ ước từ lâu. Sẽ là một đám cưới ngoài trời ở Hồ Tây,có hai màu tím và trắng, sẽ có thật nhiều bạn bè tham dự, tôi sẽ khoác lên mình bộ váy cưới đẹp nhất, sẽ trở thành cô dâu tuyệt vời nhất, sau đám cưới, chúng tôi sẽ đi du lịch ở Paris hoa lệ... tôi vui vẻ luyến thoắng nói hết những gì mà mình từng ấp ủ bấy lâu. Anh chỉ mỉm cười dịu dàng:

- Làm hết theo ý em đi!

Tôi sung sướng hôn chụt vào má anh một cái, nhìn anh thật lâu, tôi không kìm được mà hỏi:

- Em hẹp hòi, hay để bụng, em ngang ngược, ích kỷ, hay nhõng nhẽo, giận dỗi vô cớ, em kể chuyện cười nhạt như nước ốc. Tại sao anh lại yêu em?

Anh im lặng một hồi, sau đó hôn lên trán tôi rồi khẽ ôm tôi vào lòng nói:

-Vì em là một cô gái đáng để yêu.

3. Hôm nay công ty có tổ chức party, nghe nói còn có rất nhiều sếp lớn ở các công ty khác tới tham dự. Tất cả mọi người đều vô cùng háo hức, dĩ nhiên tôi cũng không ngoại lệ. Tôi nép mình đi bên cạnh anh, cùng đến chào hỏi những người quen của anh, anh nắm chặt tay tôi, giới thiệu “Đây là vợ sắp cưới của tôi”. Cảm giác hạnh phúc ngọt ngào dâng trào lên cả cuống họng.

Uống được một ly rượu tôi bắt đầu thấy chóng mặt, tôi giật giật tay áo anh nói:

- Hay là em đợi anh ở đây, em thấy hơi mệt rồi!

- Ừm… vậy em ngồi đây đợi anh, chào hỏi mọi người xong anh sẽ đưa em về.

- Vâng.

Tôi lặng lẽ ngồi ở một góc ít người, tỉ mỉ quan sát từng người trong bữa tiêc. Tất cả đều ăn vận sang trọng, có danh tiếng trong giới doanh nhân. Ngoài những người anh vừa giới thiệu, tôi hình như không quen bất cứ một ai.

Tôi nhấp một ngụm nước lọc, lại đưa mắt lướt nhìn xung quanh, đột nhiên có một bóng dáng xuất hiện trong tầm mắt của tôi. Tôi một lần nữa lặng đi khi nhìn cái dáng cao gầy đó. Anh vẫn vậy, toát lên vẻ sang trọng, thành đạt của một người đàn ông trưởng thành.

Cứ tưởng rằng hai năm qua, tôi đã gạt bỏ hình ảnh anh ra khỏi trí nhớ của mình. Cứ tưởng rằng đã quên hẳn được anh, cứ tưởng rằng sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa. Vậy mà hôm nay khi gặp lại bóng hình thân thuộc của ngày xưa, tim tôi vẫn nhói lên như bị kim châm vậy.

Anh cô độc, cầm ly rượu quay người lại, ánh mặt chúng tôi giao nhau. Anh cũng lặng đi nhìn tôi, cái nhìn giống hệt như hai năm trước.

Tôi miễn cưỡng nở nụ cười trên môi khẽ nói:

- Chào anh!

Anh tiến lại ngồi cạnh tôi, bờ môi khẽ nhếch:

- Đã lâu không gặp em rồi!

- Hai năm! - Khoé môi tôi cong lên, điềm tĩnh trả lời, có mọt sự châm chọc, mỉa mai không hề nhẹ.

- Nhanh thật.

- Không ngờ lại gặp anh ở đây.

- Em khó chịu?- Anh quay sang nhìn tôi, hai hàng lông mày đang nhíu lại.

Tôi cười nhạt lắc đầu.

- Không. Mà sao hôm nay anh không đi với vợ?

Anh nhìn tôi một lúc, sau đó quay đi cười khẩy.

- Ly dị rồi!

- Ồ…- Tôi cố giấu đi sự ngạc nhiên của mình, vờ như không quan tâm tới cuộc sống của anh.

- Từ hai năm trước. - Anh nói tiếp.

Lần này tôi mở to mắt quay sang nhìn anh, vẻ ngạc nhiên không hề giấu giếm.

tinh-yeu-va-su-nghiep-9

Mãi sau này nghe mọi người kể lại tôi mới biết cuộc hôn nhân giữa hai người hoàn toàn không hề có tình yêu, họ kết hôn chỉ vì lợi ích kinh tế giữa hai gia đình. Nhưng trong suốt ba năm, anh giấu tôi chuyện ấy. Tôi có chết đi cũng không quên được cảm giác sụp đổ của mình ngày hôm đó, càng không thể quên được câu mà vợ anh nói với tôi đầy thách thức: “Tôi là vợ anh ấy”.

- Hôm đó cô ấy tới là để giải quyết thủ tục ly hôn. Anh không thể giải thích với em trong ngày hôm ấy, vì lúc đó, cô ấy vẫn là vợ hợp pháp của anh- Anh thở dài- Ngày hôm sau anh gọi điện cho em, gửi tin nhắn, tìm cách gặp mặt em… đều không được…

- Qua rồi…- Tôi ngắt lời anh. Tất cả đã là quá khứ rồi, cứ để nó ngủ yên như vậy đi! Bây giờ có giải thích cũng đâu giải quyết được vấn đề gì? Có thể quay trở về bên nhau, nối lại đoạn tình duyên dang dở trước kia sao?

- Không ngờ hai năm ngắn ngủi đến thế. Nhắm mắt lại đã để lạc mất nhau, mở mắt ra, đã gặp lại nhau rồi !- Anh cười nhạt.

- Cuộc đời này đâu dài như chúng ta vốn nghĩ? Chẳng phải chỉ trong nháy mắt đã hai năm trôi qua rồi hay sao? Em không sợ sẽ phải đợi anh hai năm, ba năm, hay nhiều hơn thế. Nhưng sau khoảng thời gian đánh đổi tuổi thanh xuân của mình, em sẽ nhận lại được gì từ anh?

- Em nhất định không thể cho chúng ta một cơ hội? - Anh vẫn kiên nhẫn nhìn tôi nói.

- Không phải em không cho anh cơ hội, chỉ là tình yêu và thời gian, chẳng gì có thể đợi ta. Hơn nữa em sắp kết hôn rồi. Em không dám chắc rằng mình yêu anh ấy nhiều như trước kia đã từng yêu anh, nhưng đó là một người đàn ông tốt. Ít nhất anh ấy cũng chưa bao giờ lừa dối em.

Điện thoại tôi rung lên, là cuộc gọi từ anh ấy.

- Chồng em tìm em rồi! Em đi đây! Đám cưới của chúng em vào chủ nhật tuần sau, tại Softwater nếu có thời gian anh nhớ tới tham dự nhé! Em sẽ rất vui nếu nhận được lời chúc phúc từ anh.

Tôi bước đi, anh ở phía sau, nghẹn ngào:

- Anh hình như vẫn còn nợ em một lời xin lỗi?

Tôi quay lại cười, chân thành nói:

- Không, anh không có lỗi. Nếu như không có ngày hôm đó, em chẳng phải đã bỏ lỡ một người đàn ông tốt như chồng em hay sao? Em phải cảm ơn anh mới đúng! Cảm ơn vì đã chỉ cho em cách từ bỏ… những thứ không thuộc về mình!

Tôi đã từng nghĩ rằng cả đời này mình sẽ không thể tha thứ cho anh, không thể tha thứ cho lỗi lầm trong quá khứ. Nhưng cuối cùng tôi cũng có thể mỉm cười mà bỏ qua tất cả. Đều đã kết thúc rồi, sao phải bận tâm làm gì nữa? Hận thù như một viên đá đè nặng trong lòng ta, vứt bỏ nó, chẳng phải sẽ dễ chịu hơn ư? Vậy tại sao cứ phải để một viên đá vô hình đè nén trái tim ta lâu đến vậy?

Tôi và anh coi như hữu duyên mà vô phận, như hai đường thẳng vô tình gặp nhau, mãi mãi không bao giờ giao nhau thêm một lần nào nữa. Cuộc đời mỗi người chúng ta, của tôi và các bạn, đã từng đi qua tất cả bao nhiêu đường thẳng như vậy rồi?

thuong-noi-dau-1

Hãy để anh tựa vào vai em nhé (Xuân Đàn)

Cho anh tựa vào vai em nhé!

Anh đã tỏ ra rằng anh mạnh mẽ.

Anh luôn nói mọi việc đều ổn để em vui.

Nhưng anh cũng rất cần sự chia sẻ, anh cũng đã có lúc rất ê chề, mệt mỏi và thất vọng. Anh muốn tìm một chốn nghỉ ngơi, bình yên, nhẹ nhàng trước cuộc sống vội vã, cuồng quay và muôn điều thay đổi.

Nhiều lúc anh rất mệt mỏi anh muốn tựa vào vai em...muốn nói với em: “Hãy cho anh mượn bờ vai mỏng manh, hao gầy của em em nhé!”

Anh yêu bờ vai ấy.

Bờ vai em nhỏ nhắn, mong manh.

Bờ vai ấy bình yên và ấm áp.

Anh muốn tựa đầu lên.

Muốn nhẹ nhàng ngủ trên vai em.

Anh không đủ mạnh mẽ để bước qua mọi ưu phiền.

Anh không đủ tự tin để xử lý hết tất cả mọi chuyện.

Anh không đủ vững vàng để một mình đi hết quãng đời mệt mỏi.

Anh không đủ kiên định để chiến đấu với nỗi đơn côi.

Hãy cho anh được tựa vào vai em, em nhé!

Anh chỉ cần có thế thôi, tựa vai em là đủ.

Hãy để anh tựa vào vai em nhé!

Để anh quên đi những mệt mỏi cuộc đời.

Để anh trút những gánh nặng, những nỗi lo toan cuộc sống.

Để anh có thêm sức lực, vực dậy sau những khó khăn, tiếp tục những ước mơ và tương lai của mình.

Hãy để anh tựa vào vai em nhé!

Anh cũng biết bờ vai em không chất chứa hết được những nỗi lo lắng của anh, cũng không hy vọng bờ vai ấy xoa dịu được những nỗi đau. Nhưng anh tin bờ vai em là chốn bình yên duy nhất, để anh lấy lại được tinh thần, niềm hy vọng và nụ cười.

Hãy để anh tựa vào vai em nhé!

Đừng từ chối, đừng coi thường anh, đừng nói anh yếu đuối, cũng đừng suy nghĩ điều chi cả. Hãy để anh ngả đầu tựa vào vai em. Anh không ngần ngại trút bỏ vẻ ngoài mạnh mẽ trước em. Để anh tựa vào vai em, khi mọi điều anh nói không thành lời, để anh nói cho em nghe tất cả bằng trái tim, và hãy lắng nghe bằng trái tim em nhé.

Hãy để anh tựa vào vai em nhé!

Để anh được buông thân mình xuống một chốn bình yên. Anh không phải trằn trọc, không phải vò đầu bứt tóc, không còn âu lo, không phải suy nghĩ. Mọi mệt mỏi sẽ được đôi vai em làm tan biến, mọi chuyện ưu phiền sẽ được trôi theo những bình yên, bên em nhẹ nhàng, vai em mỏng manh vẫn làm anh hạnh phúc.

Hãy để anh tựa vào vai em nhé!

yeu-thuong-3

Khi anh muốn dừng chân, khi anh muốn em cùng chia sẻ những muộn phiền cuộc sống. Có thể không đi đến đâu, có thể không được ở bên nhau mãi mãi... nhiều lắm những điều có thể xảy ra. Nhưng hãy để anh ngả vào vai em, em nhé.

Để anh hiểu rằng anh không bao giờ đơn độc.

Để anh thấy rằng vẫn còn có em trong cuộc sống.

Để những mong manh vẫn đan xen siết chặt.

Vì không phải ai cũng mạnh mẽ trước sóng gió.

Vì không phải ai cũng kiên cường trước hiu hắt cô đơn.

Dẫu không cùng nhau đi hết cả cuộc đời.

Dẫu không cùng nhau sẻ chia hết nỗi sầu vơi.

Dẫu anh sẽ mạnh mẽ mà bước về phía trước.

Dẫu mai này ngược xuôi chúng mình lạc bước.

Dù em sẽ tìm được người tốt hơn anh.

Quan tâm, yêu thương em.

Lo lắng, sẻ chia cùng em.

Thì anh vẫn muốn tựa vào vai em lúc này...

Lúc anh cần đôi bờ vai ấy.

Lúc anh vẫn thấy cõi lòng mình dâng trào những yêu thương.

Hãy để anh tựa vào vai em nhé!

Tác giả: Silenttear, Xuân Đàn

Giọng đọc: Chit Xinh, Gà Quay

Thực hiện: Hằng Nga

Thiết kế: Hương Giang

Xem thêm:

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngày đẹp trời để cô đơn

Ngày đẹp trời để cô đơn

Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình.

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

back to top