Phát thanh xúc cảm của bạn !

Blog Radio 687: Chồng em áo rách em thương

2021-01-09 00:05

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm, Sand

Bạn thân mến! Người ta có câu “Vợ chồng nghĩa nặng tình sâu/ Thương nhau đến lúc bạc đầu còn thương”. Phải nghĩa nặng tình sâu đến mức nào mới có thể thương đến mức “chồng em áo rách em thương”. Dù khó khăn, dù nghèo khổ, dù ốm đau bệnh tật vẫn gắn bó bên nhau mãi không rời. Tình yêu là sợi dây gắn kết những con người từ lạ thành thương nhưng hôn nhân mới biến từ thương trở thành tình thân. Trong Blog Radio của tuần này mời bạn lắng nghe:

Truyện ngắn: Vợ ơi (được gửi đến từ tác giả Thanh Lam)

1. Tôi hay đùa trên đời này có hai người luôn ủng hộ mọi quyết định, dù là điên rồ của tôi, một người là mẹ tôi - vì bà tin tôi, người còn lại là vợ tôi - vì nàng cả tin.

Ấy vậy mà ngay khi nghe tin tôi sẽ bỏ việc để lập công ty riêng, mẹ tôi nằng nặc phản đối. Hầu như ngày nào bà cũng gọi điện ca cẩm, và tới giờ phút này tôi vẫn còn phải một tay gõ máy tính, một tay ôm điện thoại nghe bà càm ràm:

- Không ai như anh, hơn ba mươi tuổi đầu còn không chịu ổn định, cứ thích lông bông. Anh định khi nào mới cho bà già này bế cháu? Lúc thì bảo chờ công việc tốt lên, lương lậu khá khẩm, giờ mới lên lương lên chức chưa bao lâu thì đòi ra làm riêng. Mà có phải mở công ty là ngồi mát ăn bát vàng đâu, bao nhiêu người thua lỗ bạc tỷ nhảy lầu nhảy sông. Mơ giàu vừa thôi con ạ, chết có mang theo được đâu, đủ ăn đủ sống là vui rồi.

Lần nào tôi cũng phải viện đủ cớ mới kết thúc được những cuộc gọi dài đằng đẵng, bà dỗi ra mặt nhưng vẫn không bỏ cuộc. Thật ra thì bây giờ mọi sự đã rồi, quyết định thôi việc đã được duyệt và công ty mới thì tháng sau sẽ được khánh thành. Bảo là công ty cho oai vậy thôi, chứ chỉ là cái văn phòng ở tòa nhà cho thuê nhỏ xíu, nhưng đó là cả đam mê từ thời đại học của tôi. Hơn ba mươi tuổi, tôi chấp nhận từ bỏ chức trưởng phòng ở công ty lớn với mức lương đủ chi tiêu thoải mái trong ngoài để chạy theo đam mê khi mọi kế hoạch còn nằm trên giấy. Nên dù mẹ tôi có cản ngăn, kể cả ngọt nhạt lẫn dọa dẫm thì mọi chuyện vẫn cứ lặng lẽ tiến hành, chỉ có điều tôi không thể phủ nhận tôi luôn cảm thấy day dứt với bà vì biết tình thương bà dành cho tôi vô bờ bến, một tay vun vén mọi thứ từ lúc bố tôi mất. Thực tâm, tôi vẫn mong có sự ủng hộ của bà.

blogradio_chongemaorach

Cô vợ cả tin của tôi, dĩ nhiên, biết trước toàn bộ sự việc ngay từ trong trứng nước, và như mọi lần, nàng chỉ nói “Hãy làm những gì anh muốn, em sẽ ở phía sau anh”. Cô nàng đang ngồi bên đầu kia ghế sofa, nghe toàn bộ cuộc điện thoại của tôi khi nãy, thản nhiên gặm táo, dùng chân chọc chọc vào hông tôi:

- Muốn giúp một tay không?

Tôi nhướn mày, tỏ ý “Thử xem!” Cô nàng ra dấu OK rồi thì thầm:

- Một cây son vỏ vàng. Chốt kèo!

Rồi hí hửng gặm nốt quả táo còn đang ăn dở. Tôi chỉ biết lắc đầu chịu trận trước kẻ tinh quái cùng hàng ngàn trò vòi vĩnh ngay khi có cơ hội này.

Vậy mà cô nàng, chẳng biết bằng cách nào, đã thuyết phục được mẹ tôi thật. Ngày khánh thành công ty, bà tới với lẵng hoa to để chúc mừng nhưng vẫn không quên căn dặn: “Làm gì thì làm, cũng lo mà tính đường con cái đấy.” Khỏi phải nói cũng biết là tôi vui sướng tột độ, nhìn sang cô vợ đang tiếp khách thì nàng háy mắt, tay chỉ chỉ vào môi. Với công lớn này, một chục cây son tôi còn mua tặng vợ, chứ một cây thì có sá gì.

2. Công ty làm ăn khá suôn sẻ nhưng thời gian đầu tôi hầu như quay cuồng túi bụi với công việc vì mọi thứ đều mới và cần sao sát, có khi mấy ngày liền tôi phải ngủ lại công ty. Vợ tôi vài lần tan ca tới thẳng công ty, đứng ngoài gõ cửa gọi:

“Sếp Minh ơi, hôm nay không về với vợ thì đi ăn tối cùng em nhé.”

Và đặc biệt là chẳng lần nào báo trước.

Cô nàng luôn là kẻ lắm trò, yêu nhau hơn năm năm, lấy nhau đã hai năm nhưng tôi chưa bao giờ thôi bất ngờ vì những điều thú vị và hạnh phúc mà vợ mang lại. Nhân viên ban đầu còn xì xầm về bà vợ sếp “quái quái”, sau ai cũng quý nàng, có hôm bọn chúng còn hỏi trổng “Mấy nay chị đại không tới nhớ sinh tố, gà rán, trái cây ghê sếp ơi”.

Ngày kỷ niệm công ty thành lập 6 tháng, tôi vẫn quay cuồng với công việc nên quên khuấy đi mất thì buổi trưa thằng nhóc thư ký mắt rưng rưng chạy tới ôm một cái bất ngờ làm tôi điếng hồn “Sếp là người đàn ông tuyệt vời nhất quả đất.” Thì ra nàng vợ đã đặt sẵn bữa ăn cho nhân viên và còn chu đáo gửi quà cho từng người, dưới danh nghĩa của tôi. Vẫn chưa hết bất ngờ thì tin nhắn của nàng tới

“Không cần cảm ơn vợ đâu, hôm nay về sớm chở vợ đi dạo phố nhé”.

anh-co-danh-roi-nhip-nao-6

Buổi chiều, chúng tôi nổi hứng rủ nhau ăn mì cay rồi tản bộ dọc bờ kè, vợ nhẹ nhàng vòng tay ôm chặt tôi từ phía sau, cằm dựa vào vai phải của tôi, kiểu ôm mà cả hai chúng tôi đều thích:

- Cảm giác cứ như thời mình còn là sinh viên chồng nhỉ. Ăn mấy món lặt vặt rồi ra bờ kè hóng gió.

Tôi siết chặt tay vợ, hỏi:

- Bây giờ anh bận bịu quá, nhiều lúc không chăm vợ được, có buồn không?

- Có còn là vợ chồng son đâu mà phải dính như sam. Anh chăm làm kiếm nhiều tiền cho em tiêu là em vui nhất. Vợ yêu chồng.

Rồi khẽ khàng hôn nhẹ má tôi. Tôi hôn tay vợ, nhìn cô nàng cười tít mắt bỗng thấy có lỗi vô cùng vì lúc trước có lần tôi bảo vợ nghỉ làm chăm lo việc bếp núc trong khi vợ thì lúc nào cũng ủng hộ tôi, từ chuyện lớn đến chuyện bé.

3. Công ty tôi giành được một hợp đồng lớn. Thật ra để lấy được hợp đồng này mất khá nhiều công sức và rủi ro, thậm chí để thực hiện tốt yêu cầu từ phía đối tác có nhiều khâu tôi phải thuê ngoài. Nhưng tính ngược tính xuôi thì lợi nhuận thu về vẫn là con số khủng. Vợ tôi nhảy cẫng lên sung sướng khi nghe tôi kể, rồi cô nàng ôm cổ tôi nói như reo:

- Xong cái hợp đồng này vợ chồng mình đi Biển Chết nghỉ mát nhé. Hôm trước em xem trên tivi biển này mình bơi thoải mái mà không sợ chìm, lại có nhiều khoáng chất, ngâm một lúc là da đẹp phải biết.

Vợ tôi có một biệt tài là có thể đột nhiên nghĩ đến một chuyện chả liên quan gì đến chuyện trước đó, nhưng nhìn vẻ mặt nũng nịu đầy hào hứng của nàng là tôi đã cảm thấy có sự logic chặt chẽ,  mặc kệ mớ nơ-ron liên kết hoạt động khó hiểu của nàng:

- OK vợ, hoàn thành hợp đồng này anh dẫn vợ đi chơi Biển Chết cho sướng.

Cô nàng nghe xong hớn hở hôn chụt vào má tôi một cái rõ kêu.

Nhưng mọi chuyện khi tiến hành phát sinh nhiều vấn đề hơn so với tưởng tượng, việc thuê ngoài có nhiều bất cập, công ty cụt vốn, dù tôi đã bỏ thêm tiền túi và vay nhiều nguồn. Nhưng tên lỡ bắn, giờ không tiếp tục là mất hết. Tôi vò đầu bứt tai mấy hôm, vợ căn vặn và điều tra từ các “mật thám đàn em” trong công ty, tối đến đặt kịch gói tiền dày cộp trước mặt tôi:

- Em đầu tư trước cho chuyến đi Biển Chết.

- Gì mà đầu tư? Anh tự liệu được.

- Em đã bảo anh cầm lấy mà, em cho vay trước đấy, sau trả lại cho em.

Tính vợ tôi trước giờ bộc trực, nóng nảy và lẹ làng, dù bên ngoài mỏng manh yểu điệu nhưng một khi nàng đã quyết thì không ai cản nổi. Tôi đành ái ngại hỏi:

- Vợ lấy đâu ra nhiều tiền vậy?

- Quỹ đen của vợ đấy!

Cô nàng cười hề hề. Đã nghe qua về quỹ đen của các cô nhưng tôi chả bao giờ lưu tâm lắm, và cũng không nghĩ quỹ này có khi là cả con số khủng.

- Sao vợ không chuyển khoản cho anh mà rút cả ra tiền mặt thế này?

- Cho sang đấy mà!

Tôi ôm vợ, cái quỹ đen này chắc vợ cũng chạy chọt nhiều lắm chứ không đơn giản như câu trả lời gọn lỏn kia đâu.

cham-vao-tim-em

3. Tôi bị lừa. Trò lừa tinh vi đến nỗi người luôn tự tin dày dạn kinh nghiệm như tôi cũng bàng hoàng khi nhận ra. Vốn liếng, công sức và hi vọng bỏ ra cho hợp đồng khủng coi như tiêu tan hết. Tôi phải ôm một món nợ khổng lồ, còn đứng trước nguy cơ bị kiện.  Công ty ngấp nghé bờ vực phá sản khi chỉ mới thành lập hơn một năm. Nhân viên được tầm chục người đã nghỉ quá nửa, một số gắng trụ lại chỉ vì không nỡ bỏ rơi tôi chứ cũng chẳng hi vọng gì khả năng vực dậy công ty. Còn tôi thì hoàn toàn suy sụp.

Cả tuần liền tôi không về nhà, viện cớ giai đoạn bàn giao hợp đồng cho khách rất bận, bảo vợ đừng đến công ty, nhưng thật ra là tôi không dám đối mặt với nàng. Tôi không dám nhìn vào vẻ mặt hồ hởi tràn đầy niềm tin của nàng, nhìn những bức ảnh về Biển Chết nàng dán trên bàn làm việc. Những tin nhắn về chuyến du hí tương lai không còn là động lực mà trở thành gánh nặng ngàn cân bóp nghẹt tim tôi. Tôi bỗng cảm thấy mình là gã chồng tồi tệ, cứ ngỡ mình tài giỏi, mang cả cuộc sống yên ổn lúc trước để đánh đổi lại thứ gọi là mơ ước và làm thế nào tôi có thể yêu cầu vợ gánh chịu cùng mình những sai lầm này…

Vợ đón tôi bằng cái ôm nồng ấm và bảo tôi nhanh vào tắm gội, nàng chuẩn bị sẵn bữa ăn thịnh soạn đón chồng rồi. Tôi chỉ nhẹ nhàng đẩy nàng ra, bảo có chuyện quan trọng cần bàn. Nàng vẫn như mọi lần chăm chú nghe tôi kể về mọi chuyện, cách tôi bị lừa ra sao, mất mát bao nhiêu, đứng trước nguy cơ kiện tụng thế nào. Và mặt nàng vẫn không biến sắc khi tôi đặt giấy ly hôn cùng giấy nợ lên bàn:

- Anh sẽ cố gắng trả đủ tiền cho em trong một năm tới.

Vợ cầm giấy đọc qua một lượt, hỏi khẽ:

- Anh nghĩ kỹ chưa?

Tôi gật đầu, tôi đã không thôi nghĩ về chuyện này trong suốt một tuần qua, từ khi cưới nhau tới giờ, tôi chưa làm được gì nhiều cho vợ, nay cũng không thể kéo vợ cùng chịu khổ.

- Anh tắm rồi ăn cơm đi. Nếu 3 ngày sau anh vẫn không thay đổi ý định thì em sẽ nghe theo anh.

Vợ bỏ vào phòng khóa trái cửa. Tôi giở mâm cơm toàn món mình thích mà sóng mũi cay cay.

Hai ngày liền tôi ngủ ở phòng khách, rời nhà khi vừa tản sáng và về thật khuya, cốt để tránh mặt vợ. Mẹ tôi biết chuyện qua vợ tôi, bà gọi tôi nửa trách cứ nửa khuyên can, rồi kết chuyện bằng một câu

“Vợ chồng là để bên nhau những lúc thế này. Mẹ chỉ chấp nhận con Mây là dâu, anh mà ly dị là tôi từ anh luôn”.

doc-tin-nhan-3

Ngày thứ 3 tôi về thì giấy ly hôn cùng giấy nợ đặt ở bàn trong phòng khách đã biến mất. Tôi trằn trọc mãi và nhận ra tim mình đau nhói khi nghĩ về việc vợ sẽ ký tên vào tờ đơn ly hôn do chính tay tôi soạn. Bảy năm qua, tôi vẫn yêu vợ như ngày đầu, cảm giác mang đến gánh nặng cho vợ làm tôi xấu hổ và dằn vặt, còn cảm giác khi nghĩ sẽ mất cô ấy làm tôi đau khổ tột cùng.

Tôi đang lim dim trong cơn mệt mỏi tê người thì một vật thể lạnh lẽo nhưng mềm mại trượt dài từ chân và rúc trọn vào ngực tôi. Tôi nhận ra mùi tóc quen thuộc của vợ và vô thức ôm riết lấy thân hình dịu dàng của nàng.

- Bên nhau bao nhiêu năm, sao anh cứ mãi xem em là người ngoài?

- Anh chưa bao giờ xem em là người ngoài cả.

Vợ òa khóc nức nở trên vai tôi

- Còn bảo không. Anh bắt em bỏ mặc anh giữa lúc anh khó khăn nhất, một mình tự giải quyết, gì mà giấy nợ, gì mà ly hôn. Anh còn bảo không xem em là người ngoài. Anh là trẻ ranh chắc.

Tôi mặc cho vợ đấm thùm thụp vào ngực mình, hít hà mùi tóc vợ:

- Mấy năm nay anh đã lo được gì cho vợ đâu, giờ đến cả Biển Chết cũng không đưa vợ đi được lại đem về một đống nợ. Anh không muốn vợ khổ.

-Vợ không cần tới Biển Chết, vợ cũng không cần nhà lầu xe hơi, vợ chịu khổ quen rồi. Vợ chỉ muốn bên chồng thôi. Nợ thì vợ chồng mình cùng làm để trả rồi cũng đâu vào đó. Chồng bị kiện vợ sẽ cùng đi hầu tòa với chồng. Vợ chỉ cần chồng thôi, lẽ nào chồng không hiểu…

Tôi ôm tấm thân mềm oặt đi đang nức nở, lau vội khuôn mặt đẫm nước mắt của vợ. Vợ tôi là một nàng cáo tinh ranh, nhưng con cáo nhỏ này lúc nào cũng yêu thương và đứng về phía tôi.

Tôi vùi mặt vào tóc vợ, sau bảy năm bên nhau, lần đầu tiên tôi khóc trước mặt nàng.

Bạn vừa lắng nghe truyện ngắn Vợ ơi của tác giả Thanh Lam. Bạn thân mến, anh chồng trong câu chuyện thật may mắn khi có người vợ thông minh, hiểu chuyện lại yêu thương mình hết lòng. Đó chính là báu vật của nhân duyên mà không phải ai cũng có được. Đời người chìm nổi lênh đênh, thành bại không đoán trước. Chỉ cần khi thành công có người sẻ chia, lúc thất bại có người kề bên an ủi, đó đã là hạnh phúc chẳng điều gì sánh bằng. Nếu cặp vợ chồng nào cũng yêu thương nhau như vậy, chắc chẳng còn ai sợ kết hôn nữa phải không nào?

Bạn có suy nghĩ thế nào về câu chuyện này? Hãy để lại bình luận cảm nhận của bạn nhé.

Truyện ngắn: Vợ ơi

Tác giả: Thanh Lam

Giọng đọc: Sand, Hà Diễm

Thực hiện: Hằng Nga

Thiết kế: Hương Giang

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 689: Lạc bước nhưng gặp được đúng người

Blog Radio 689: Lạc bước nhưng gặp được đúng người

Tôi thầm cảm ơn cô ấy, cảm ơn số phận đã đưa chúng tôi đến với nhau. Có lẽ khi trải qua những nỗi đau, con người ta mới thực sự tìm được mảnh ghép của chính mình.

Replay Blog Radio: Khi ai đó bước vào cuộc đời mình rồi lại bước đi

Replay Blog Radio: Khi ai đó bước vào cuộc đời mình rồi lại bước đi

Anh và em như hai người thuộc về hai thế giới. Người ta nói trẻ con cô đơn là khi chúng không có ai bên cạnh còn người lớn cô đơn là khi họ thấy mình không thuộc về một nơi nào cả, là khi có ai đó bước vào cuộc đời mình rồi lại bước đi.

Nếu cậu vẫn thích tớ nhất định tớ sẽ chờ

Nếu cậu vẫn thích tớ nhất định tớ sẽ chờ

Mỗi người xuất hiện trong cuộc đời bạn đều có nguyên do của nó. Mỗi một cuộc gặp gỡ, đều có nguyên nhân, những người giúp đỡ và dạy bạn cách yêu cùng làm bạn, người rời đi sẽ cho bạn hiểu được cách trân trọng cùng trưởng thành, bất luận là người cho bạn một hồi ức khắc sâu, khiến cho bạn khi nhớ lại, là tốt cũng được, là xấu cũng chẳng sao, dù gì cũng đều là một dạng quá khứ. Phải học được một điều gì đó trong mỗi mối quan hệ, để không làm hoài phí một dịp gặp gỡ. Những ngày sau này, còn phải thật sự xem kỹ những mối quan hệ của bản thân, cùng người xứng đáng ở cạnh nhau, vòng tròn tuy nhỏ nhưng chất lượng là tốt rồi. Quãng đời còn lại không còn dài, xin hãy ở bên những người xứng đáng

Chào em của những ngày tuổi 17

Chào em của những ngày tuổi 17

bạn hãy học cách yêu thương bản thân mình thật nhiều, vì bạn phải yêu mình trước khi muốn có người khác yêu thương bạn. Những thương tổn đã qua đừng sống mãi với nó, bạn cần học cách chấp nhận và bước qua để tìm kiếm những điều tốt đẹp hơn sau này. Hãy nỗ lực để hoàn thiện bản thân và biến thanh xuân của mình trở thành một hồi ức đẹp bạn nhé

Cô nhóc à, tình yêu rồi sẽ đến em hãy trưởng thành lên

Cô nhóc à, tình yêu rồi sẽ đến em hãy trưởng thành lên

Nguyên vẫn là Nguyên, còn Hạ Thanh vẫn chỉ là cô bé. Trong những năm tháng hồn nhiên ấy, tình cảm dành cho một người có thể đến từ lòng ngưỡng mộ, đến sự chờ đợi mong một kết quả ngọt ngào. Nhưng rồi đó cũng chỉ là những kỉ niệm đẹp để nói với chính mình “Cô nhóc à, em hãy trưởng thành lên. Tình yêu rồi sẽ đến”.

Replay Blog Radio: Tôi, tách cà phê ít sữa và em

Replay Blog Radio: Tôi, tách cà phê ít sữa và em

Trong cuộc sống, mỗi người sẽ chọn cho mình một con đường riêng, một lối sống riêng. Từ đó họ sẽ chọn cho mình một công việc phù hợp, một người bạn đời lý tưởng và những bữa ăn hợp khẩu vị. Chàng trai trong truyện ngắn ngày hôm nay đã chọn cho mình một tách cà phê ít sữa và một không gian yên tĩnh để lắng nghe trái tim mình

“Spark joy” – khi dọn dẹp nhà cửa cũng là dọn dẹp cho tâm hồn

“Spark joy” – khi dọn dẹp nhà cửa cũng là dọn dẹp cho tâm hồn

Cũng giống như căn nhà chỉ có một diện tích giới hạn; thời gian, tiền bạc, tình cảm, sức lực của bạn cũng vậy.

Blog Radio 688: Em có muốn quên điều gì không?

Blog Radio 688: Em có muốn quên điều gì không?

Khi phải chia tay một người mà lòng vẫn còn yêu, ta sẽ mong người ấy sẽ nhớ mình, không quên được mình. Đến nỗi đau cũng muốn có một người cùng gánh. Nhưng rồi, người mà bạn vẫn ngày đêm mong nhớ hóa ra lại là người đáng quên nhất.

Replay Blog Radio: Ở đâu đó vẫn có người đợi em

Replay Blog Radio: Ở đâu đó vẫn có người đợi em

Đã đi qua những chặng đường dài, hiểu nhiều hơn về cuộc sống, người ta không cho phép mình buông bỏ một thứ gì đó mình đã từng trân trọng. Gặp nhau giữa cuộc đời, rồi yêu nhau như định mệnh sắp đặt. Vậy đừng để những điều nhỏ nhoi, tầm thường làm phai mờ đi những yêu thương vốn có. Người yêu nhau sẽ về bên nhau!

Chung ta chỉ sống một lần trong đời

Chung ta chỉ sống một lần trong đời

Một phút có 60 giây, một giờ có 60 phút, một ngày có 24 giờ và một năm sẽ có 365 ngày, hãy dùng khoảng thời gian của mình thật xứng đáng, thời gian thì không thật sự quay lại được nhưng chúng ta vẫn sẽ ghi nhớ được khoảng thời gian đó như thế nào. Mong rằng ai trong mỗi chúng ta cũng sẽ có nhiều khoảng thời gian thật đẹp. Và chúng ta còn trẻ mà, hãy làm những điều mình muốn, đời người chỉ sống một lần mà thôi.

back to top