Phát thanh xúc cảm của bạn !

Quỷ Tướng _ Phần 1

2014-09-24 09:49

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Thiên Thiên ôm đàn tỳ bà, đứng giữa đài cào phủ thảm hồng, lướt mắt nhìn tất cả những vị quan khách giàu có nói năng tùy tiện ở dưới đài. Nàng khom người ngồi xuống, đầu ngón tay gảy nhẹ, tiếng đàn tỳ bà vang lên, tất cả quan khách đều kinh ngạc. Thiên Thiên biết, chỉ sau khúc đàn này thôi, nàng sẽ giống như một món hàng, bị một người nào đó trong đám người bên dưới kia đưa ra giá cao nhất mua đêm đầu tiên của mình.

Giống như một món đồ chơi, mặc cho người khác định đoạt.

Bảo Tả Nhi đã thông báo trước rằng nàng sẽ đàn một khúc nàng vô cùng dễ thương, triền triền miên miên, nhưng Thiên Thiên lại dùng đàn tỳ bà tấu một khúc nhạc u sầu uyển chuyển, khiến Bảo Nhi đen mặt, không đợi Thiên Thiên đàn hết, bà ta đã lên đài cướp lời: "Các vị quan khách, đây là cô nương thanh khiết nhất trong Thanh Liễu các, nàng tên là Thiên Thiên, vừa tròn mười tám, dáng vẻ thanh tú lại có thể đàn một khúc nhạc hay như vậy. Ngày thường ta thường che giấu không để người khác trông thấy nàng, hôm nay chính là lần đầu tiên nàng lên đài..."

"Ai cần mụ nói mấy lời vô nghĩa đó." Một người đàn ông trung tuổi nói: "Để tiểu nương tử hát một bài đi."

Bảo Nhi xấu hổ cười hai tiếng: "Xin thứ lỗi... thực ra giọng hát của cô nương nay không được tốt."

Hóa ra lại là người câm.Mọi người ồ lên, tất cả tỏ ra không còn hứng thú. Bảo Nhi cười khổ, chợt nghe thấy một giọng nam thuần hậu nói: "Bao nhiêu tiền?" Mọi người đều im lặng, quay đầu về phía người vừa nói.

Từ sau lưng Bảo Nhi, Thiên Thiên cũng ngó đầu ra nhìn, chỉ thấy người đàn ông kia mặc y phục màu đen thêu hoa văn tường vân bằng tơ vàng, vừa nhìn đã biết không phải người trong gia đình phú quý thì cũng là người giàu sang. Người đàn ông thản nhiên rót rượu, ánh mắt liếc qua Thiên Thiên, rồi dừng lại trên người Bảo Nhi. Bảo Nhi rùng mình, vội nói: "Ba lượng bạc."

"Được, ta mua."Cứ như thế, nàng bị một người đàn ông như thế hời hợt bỏ tiền ra mua.

Trong Hoa phòng, Thiên Thiên mặc bộ y phục mỏng manh ngồi bên giường, nàng chưa bao giờ giữ bình tĩnh như thế, cũng chưa bao giờ bối rối như thế, cây kéo giấu trong tay áo cũng run theo nàng, nàng nghĩ, nhẫn nhục chịu đựng sống nhiều năm như vậy, đến bây giờ nàng phải tranh đấu một lần vì bản thân, dù cho có lưới rách cá chết cũng mặc.



Cánh cửa Hoa phòng bị đẩy nhẹ, qua tấm sa mỏng, Thiên Thiên trông thấy người đàn ông mặc y phục đen kia chậm rãi tiến vào, bàn tay cầm kéo càng xiết chặt. Tấm màn san màu hồng nhạt bị vén lên, người đàn ông lẳng lặng đứng trước mặt nàng, ánh mắt uể oải quan sát nàng.

Lòng bàn tay Thiên Thiên ướt đẫm mồ hôi, cúi thấp đầu không dám nhìn hắn. Bỗng nhiên một bộ y phục vẫn còn mang theo hơi ấm bị ném lên người nàng, người đàn ông đó lạnh lùng nói: "Mặc vào." Thiên Thiên kinh ngạc ngẩng đầu, đã thấy hắn vươn tay ra nói: "Đưa thứ đang cầm cho ta."

Thiên Thiên cảnh giác lui dần ra sau, tập trung cao độ. Người kia cười lạnh: "Nếu ta muốn đụng chạm cô, thì dù cô có đầy gai toàn thân thì ta cũng có thể rút sạch."

Nàng nhìn những vết chai chỉ có trên tay những người đàn ông quanh năm luyện võ mới có kia, cuối cùng đưa cây kéo cho hắn. Hắn cầm kéo rồi tùy tiện vất ra cho khác, xoay người đi tới chiếc bàn bên cạnh rồi ngồi xuống, hắn rót cho mình một chén rượu, nói: "Đàn một khúc đồng dao đi."

Nghe thấy yêu cầu như vậy, Thiên Thiên giật mình sửng sốt, một lúc lâu sau mới nhớ ra, vội vàng tìm đàn tỳ bà ôm vào lòng, nàng lặng lẽ quan sát người kia một lát, thấy hắn đã tự rót rượu cho mình, lúc này Thiên Thiên mới hoàn toàn yên tâm, chậm rãi gảy đàn.

Một khúc lại một khúc, Thiên Thiên đàn lâu đến nỗi đầu ngón tay sưng đỏ mà người kia cũng không kêu nàng dừng lại, cuối cùng là tiếng bình rượu vỡ vụn cắt đứt tiếng đàn lúc nửa đêm.
Thiên Thiên ngẩng đầu lên nhìn, thấy người kia đã say, gục đầu xuống bàn lầm bầm điều gì đó.Cửa sổ mở toang cuốn theo gió đêm lùa vào trong phòng. Thiên Thiên nhìn áo khoác màu đen trên người mình, mềm lòng bước đến bên cạnh người kia, đang muốn khoác áo cho hắn, đột nhiên hắn lại kéo tay nàng, lực mạnh kinh hồn.

Thiên Thiên sợ đến tái mặt, liên tục lùi về phía sau, mà người kia cũng không buông tay, do say rượu nên hắn cũng không còn quá nhiều sức, Thiên Thiên khó khăn gỡ tay hắn ra thì hắn lại gục trên người Thiên Thiên, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve ngực nàng. Thiên Thiên hoảng hốt giơ tay tát "bốp" một cái vào mặt hắn, nàng không ngừng lui ra sau, nóng lòng muốn tránh xa khỏi hắn. Hắn lại vẫn không chịu buông tay, bị tát đau nên dường như hắn tỉnh táo một chút, con ngươi màu đen thâm trầm tràn đầy tức giận. Hắn kéo Thiên THiên lại, dễ dàng dùng một tay chế ngự hai tay nàng, còn tay kia thì bóp chặt cô Thiên Thiên.

(...)

Tác giả : Cửu Lộ Phi Hương

Người dịch: Hắc Gia

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù

Kỹ thuật: Nhím Xù

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bạn đã sẵn sàng buông bỏ chưa?

Bạn đã sẵn sàng buông bỏ chưa?

Mấu chốt của cuộc sống hạnh phúc là bớt đi chứ không phải thêm vào. Nếu như bạn đang cảm thấy quá mệt mỏi, quá tải với cuộc sống này, vậy hãy sẵn sàng bỏ bớt. Buông bỏ định kiến, buông bỏ những tiêu chuẩn, buông bỏ những lo âu để an nhiên trong từng phút giây hiện tại.

Blog Radio 723: Khi những kẻ 30 chạm vào nhau

Blog Radio 723: Khi những kẻ 30 chạm vào nhau

Gần 30 và độc thân, lại ở bên cạnh một người bạn thân khác giới, người ta không tránh khỏi những phút xao lòng lãng đãng. Nhưng rồi mấy ai đủ dũng cảm bước qua ranh giới của tình bạn để chạm đến tình yêu. Không ai dám mạo hiểm tình bạn quý giá của mình.

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Dẫu biết đường đời còn dài rộng, nhưng cũng vô thường lắm, đừng mãi để quá khứ dày vò tâm trí, hãy cố gắng bước về phía trước, dẫu một mình, dẫu không anh. Sống ở đời, cũng có người khôn ngoan kẻ dại khờ. Em làm sao biết được trái tim em sao cứ mãi dại khờ, lẽo đẽo theo sau một người, để rồi đau, rồi tổn thương, rồi trách dại trách khôn.

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

back to top