Phát thanh xúc cảm của bạn !

Quỷ Tướng _ Phần 1

2014-09-24 09:49

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Thiên Thiên ôm đàn tỳ bà, đứng giữa đài cào phủ thảm hồng, lướt mắt nhìn tất cả những vị quan khách giàu có nói năng tùy tiện ở dưới đài. Nàng khom người ngồi xuống, đầu ngón tay gảy nhẹ, tiếng đàn tỳ bà vang lên, tất cả quan khách đều kinh ngạc. Thiên Thiên biết, chỉ sau khúc đàn này thôi, nàng sẽ giống như một món hàng, bị một người nào đó trong đám người bên dưới kia đưa ra giá cao nhất mua đêm đầu tiên của mình.

Giống như một món đồ chơi, mặc cho người khác định đoạt.

Bảo Tả Nhi đã thông báo trước rằng nàng sẽ đàn một khúc nàng vô cùng dễ thương, triền triền miên miên, nhưng Thiên Thiên lại dùng đàn tỳ bà tấu một khúc nhạc u sầu uyển chuyển, khiến Bảo Nhi đen mặt, không đợi Thiên Thiên đàn hết, bà ta đã lên đài cướp lời: "Các vị quan khách, đây là cô nương thanh khiết nhất trong Thanh Liễu các, nàng tên là Thiên Thiên, vừa tròn mười tám, dáng vẻ thanh tú lại có thể đàn một khúc nhạc hay như vậy. Ngày thường ta thường che giấu không để người khác trông thấy nàng, hôm nay chính là lần đầu tiên nàng lên đài..."

"Ai cần mụ nói mấy lời vô nghĩa đó." Một người đàn ông trung tuổi nói: "Để tiểu nương tử hát một bài đi."

Bảo Nhi xấu hổ cười hai tiếng: "Xin thứ lỗi... thực ra giọng hát của cô nương nay không được tốt."

Hóa ra lại là người câm.Mọi người ồ lên, tất cả tỏ ra không còn hứng thú. Bảo Nhi cười khổ, chợt nghe thấy một giọng nam thuần hậu nói: "Bao nhiêu tiền?" Mọi người đều im lặng, quay đầu về phía người vừa nói.

Từ sau lưng Bảo Nhi, Thiên Thiên cũng ngó đầu ra nhìn, chỉ thấy người đàn ông kia mặc y phục màu đen thêu hoa văn tường vân bằng tơ vàng, vừa nhìn đã biết không phải người trong gia đình phú quý thì cũng là người giàu sang. Người đàn ông thản nhiên rót rượu, ánh mắt liếc qua Thiên Thiên, rồi dừng lại trên người Bảo Nhi. Bảo Nhi rùng mình, vội nói: "Ba lượng bạc."

"Được, ta mua."Cứ như thế, nàng bị một người đàn ông như thế hời hợt bỏ tiền ra mua.

Trong Hoa phòng, Thiên Thiên mặc bộ y phục mỏng manh ngồi bên giường, nàng chưa bao giờ giữ bình tĩnh như thế, cũng chưa bao giờ bối rối như thế, cây kéo giấu trong tay áo cũng run theo nàng, nàng nghĩ, nhẫn nhục chịu đựng sống nhiều năm như vậy, đến bây giờ nàng phải tranh đấu một lần vì bản thân, dù cho có lưới rách cá chết cũng mặc.



Cánh cửa Hoa phòng bị đẩy nhẹ, qua tấm sa mỏng, Thiên Thiên trông thấy người đàn ông mặc y phục đen kia chậm rãi tiến vào, bàn tay cầm kéo càng xiết chặt. Tấm màn san màu hồng nhạt bị vén lên, người đàn ông lẳng lặng đứng trước mặt nàng, ánh mắt uể oải quan sát nàng.

Lòng bàn tay Thiên Thiên ướt đẫm mồ hôi, cúi thấp đầu không dám nhìn hắn. Bỗng nhiên một bộ y phục vẫn còn mang theo hơi ấm bị ném lên người nàng, người đàn ông đó lạnh lùng nói: "Mặc vào." Thiên Thiên kinh ngạc ngẩng đầu, đã thấy hắn vươn tay ra nói: "Đưa thứ đang cầm cho ta."

Thiên Thiên cảnh giác lui dần ra sau, tập trung cao độ. Người kia cười lạnh: "Nếu ta muốn đụng chạm cô, thì dù cô có đầy gai toàn thân thì ta cũng có thể rút sạch."

Nàng nhìn những vết chai chỉ có trên tay những người đàn ông quanh năm luyện võ mới có kia, cuối cùng đưa cây kéo cho hắn. Hắn cầm kéo rồi tùy tiện vất ra cho khác, xoay người đi tới chiếc bàn bên cạnh rồi ngồi xuống, hắn rót cho mình một chén rượu, nói: "Đàn một khúc đồng dao đi."

Nghe thấy yêu cầu như vậy, Thiên Thiên giật mình sửng sốt, một lúc lâu sau mới nhớ ra, vội vàng tìm đàn tỳ bà ôm vào lòng, nàng lặng lẽ quan sát người kia một lát, thấy hắn đã tự rót rượu cho mình, lúc này Thiên Thiên mới hoàn toàn yên tâm, chậm rãi gảy đàn.

Một khúc lại một khúc, Thiên Thiên đàn lâu đến nỗi đầu ngón tay sưng đỏ mà người kia cũng không kêu nàng dừng lại, cuối cùng là tiếng bình rượu vỡ vụn cắt đứt tiếng đàn lúc nửa đêm.
Thiên Thiên ngẩng đầu lên nhìn, thấy người kia đã say, gục đầu xuống bàn lầm bầm điều gì đó.Cửa sổ mở toang cuốn theo gió đêm lùa vào trong phòng. Thiên Thiên nhìn áo khoác màu đen trên người mình, mềm lòng bước đến bên cạnh người kia, đang muốn khoác áo cho hắn, đột nhiên hắn lại kéo tay nàng, lực mạnh kinh hồn.

Thiên Thiên sợ đến tái mặt, liên tục lùi về phía sau, mà người kia cũng không buông tay, do say rượu nên hắn cũng không còn quá nhiều sức, Thiên Thiên khó khăn gỡ tay hắn ra thì hắn lại gục trên người Thiên Thiên, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve ngực nàng. Thiên Thiên hoảng hốt giơ tay tát "bốp" một cái vào mặt hắn, nàng không ngừng lui ra sau, nóng lòng muốn tránh xa khỏi hắn. Hắn lại vẫn không chịu buông tay, bị tát đau nên dường như hắn tỉnh táo một chút, con ngươi màu đen thâm trầm tràn đầy tức giận. Hắn kéo Thiên THiên lại, dễ dàng dùng một tay chế ngự hai tay nàng, còn tay kia thì bóp chặt cô Thiên Thiên.

(...)

Tác giả : Cửu Lộ Phi Hương

Người dịch: Hắc Gia

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù

Kỹ thuật: Nhím Xù

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Hãy yêu anh khi còn có thể, được không em?

Replay Blog Radio: Hãy yêu anh khi còn có thể, được không em?

Người ta vẫn có thể cô đơn ngay cả khi được tình yêu bao bọc, vẫn sợ mất mát dù chiếc chìa khóa mở cửa trái tim của một người đã giữ chặt trong tay và vẫn sợ thay đổi ngay cả khi la bàn trái tim họ luôn chỉ một hướng duy nhất về phía mình

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa?

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa?

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao

Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

Replay Blog Radio: Người dưng mang duyên thầm

Replay Blog Radio: Người dưng mang duyên thầm

Ngày ấy, tôi thích em bởi nụ cười duyên dáng tôi bắt gặp trên phố thị ồn ào. Tôi như kẻ không kiểm soát được lí trí theo em chỉ để ngắm mãi “kẻ dưng mang duyên thầm” làm trái tim ngây dại này say nắng.

Blog Radio 700: Em không đợi tôi trưởng thành

Blog Radio 700: Em không đợi tôi trưởng thành

Thật buồn khi ta đem lòng yêu một ai đó khi chưa có gì trong tay, thậm chí khi ta mới là một cậu trai mới lớn chưa trưởng thành, chưa thể bảo vệ, chở che cho họ. Ta cứ ôm mối tình si ấy mà lớn lên nhưng liệu người có chờ đợi ta không?

Replay Blog Radio: Đánh cược với cô đơn

Replay Blog Radio: Đánh cược với cô đơn

Để yêu và được yêu một lần nữa, đôi khi người ta phải đánh cược. Đánh cược với cô đơn, đánh cược với thời gian và nỗi nhớ cồn cào. Đó là lúc chợt nhận ra rằng mình đã yêu nhau từ bao giờ.

Tuổi trẻ chính là đúng người sai thời điểm

Tuổi trẻ chính là đúng người sai thời điểm

Trong một bộ phim thanh xuân vườn trường của Trung Quốc nổi đình nổi đám năm nào có một câu nói làm người ta nhớ mãi: “Cậu ấy của năm đó chính là cậu ấy tuyệt vời nhất. Nhưng tôi của mãi sau này mới là tôi tuyệt vời nhất. Giữa những con người tuyệt vời nhất của chúng tôi cách nhau một tuổi trẻ. Dù chạy thế nào cũng không thể thắng được thanh xuân.” Đúng người sai thời điểm chính là như vậy, biết rõ đó là người mình yêu, nhưng không thể thắng nổi thời gian, không thể thắng nổi khoảng cách, cũng chưa đủ trưởng thành để thắng nổi những rào cản của cuộc đời.

Đừng trên tình bạn dưới tình yêu nữa

Đừng trên tình bạn dưới tình yêu nữa

Thành càng lớn càng mang nét đẹp trưởng thành, chững chạc. Cậu ấy vẫn luôn điềm tĩnh như nước nhưng chính sự điềm tĩnh ấy lại thu hút người khác giới. Dạo gần đây, hình bóng cậu ấy cứ xuất hiện trong tâm trí khiến tôi ngại ngùng quá thể. Tôi bắt đầu không còn vô tư như trước khi tiếp xúc với Thành.

Hạnh phúc bắt nguồn từ những điều nhỏ nhất

Hạnh phúc bắt nguồn từ những điều nhỏ nhất

Tuổi trẻ này thật đáng sống và tuổi trẻ này cũng thật đẹp hãy biết giữ gìn. Hãy trân trọng niềm hạnh phúc vì hạnh phúc không ở đâu xa mà luôn rất gần ngay bên cạnh chúng ta.

Replay Blog Radio: Anh sẽ đến và lấp đầy khoảng trống tim em

Replay Blog Radio: Anh sẽ đến và lấp đầy khoảng trống tim em

Biết đâu trà là nhân duyên để anh gặp lại cô. Ở nơi nào đó. Anh vẫn tin như vậy

back to top