Phát thanh xúc cảm của bạn !

Để yêu anh lần nữa...( Phần 1)

2014-09-23 09:41

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Ngân đang khủng hoảng tột độ, khủng hoảng, là khủng hoảng. Mọi thứ quanh cô đang quay cuồng, đảo lộn, đặc biệt sau sự xuất hiện của Duy ít ngày qua. Tại sao vậy? Ngân ôm lồng ngực như nghẹt thở và tự hỏi khi nghĩ về Duy.

Thức dậy trên chiếc giường trải ga xanh nhợt, Ngân nheo mắt. Vệt nắng rát đâm thủng lớp mành dày, phả vào căn phòng một khôg khí oi nồng ngột ngạt. Tiếng chim vang lên lảnh lót đâu đó không đủ sức xua đi sự bí bách mà trái lại, càng làm cho Ngân khó chịu hơn. Ngân thấy mắt mình nặng trĩu và muốn ngủ thêm chút nữa nhưng không được. Thức dậy với đôi mắt này, sưng húp và đỏ đục, tất cả sẽ chĩa sự quan tâm vào nàng, thật lòng có nhưng tò mò nhiều hơn, nàng không muốn.



Ngân bước vào nhà tắm, xối nước lạnh để xua đi phần nào cái nóng của sớm hạ oi nồng và che đi cả những giọt nước nóng hổi, hối hả rỉ ra từ khoé mắt. Mảng kí ức của những ngày tháng cũ bị thời gian phủ bụi bỗng chốc trở về nhưng nhàu nát không nguyên vẹn. Sự không vẹn nguyên giày xéo đến nát con tim. Đau! Ngân tự nhủ lòng vậy. Khi vết thương cũ chưa kịp lên da non thì Duy tìm về, dành nàng những nụ hôn rát bỏng như thể chia ly chưa từng có và những thương yêu đã từng quá ư nồng nhiệt, lại nhìn nàng bằng cặp mắt đó. Ngân muốn trốn chạy mà đứng trước Duy, chân cô nhũn ra, chùn lại. Ngân muốn kháng cự mà nhìn vào mắt Duy, cô biết quyền năng của mình bị khước từ hết thảy. Thì ra rất lâu, Ngân chưa học cách buông bỏ nỗi buồn. Tham lam nắm giữ để đến lúc này, khi những kỉ niệm chưa kịp bay màu bỗng chốc quay trở lại, nàng không thể nào chế ngự con tim mình.

Ngân từng yêu Duy, rất yêu nhưng thứ nàng nhận lại chỉ là một thứ trách nhiệm, trách nhiệm của tình thương. Ngân biết điều đó ngay từ những phút giây đầu tiên bước vào thế giới của anh nhưng Ngân của ngày ấy vẫn còn phơi phới tin yêu, tin một ngày nào đó chỉ cần sự chân thành đủ lớn, Duy sẽ quay nhìn những yêu thương phía cô dành trao. Duy quay nhìn thật, nhưng không phải cặp mắt của một kẻ đang yêu. Cặp mắt ấy của kẻ áy náy về những yêu thương của một kẻ ngốc dại dành trao không màng tính toan, nghi kị. Cặp mắt của một kẻ luôn luôn thấy được nụ cười của kẻ ngốc dại kia những khúc quanh co nhất của cuộc đời. Dù chẳng phải yêu, cũng là thương, chữ thương ở trên ranh giới chữ yêu nhưng lại chưa từng bước qua chữ yêu để với tới được...Rốt cuộc, vòng quay thời gian luôn luôn khốc liệt còn niềm tin chưa bao giờ là vô hạn cả. Ngân đã phải mất rất lâu để nhận ra điều đó, khi con tim đã héo mòn, vì yêu thương.

Bước ra từ phòng tắm, Ngân bắt gặp chiếc ví màu nâu đồng Duy bỏ lại đêm trước, bây giờ nàng mới phát hiện ra. Có lẽ trong lúc bước vào nhà tắm trong cơn say không còn biết trời đất, Duy đã vô tình làm rơi mà không biết. Ngân sững người, chiếc ví nàng tặng Duy sau chuyến công tác hơn một năm sau anh vẫn giữ, món quà cuối cùng, những ngày còn yêu thương...Ngân bỗng thấy hồi hộp lạ, không biết bên trong chiếc ví kia, cái ô cài ảnh nho nhỏ đã được hình bóng ai lấp đầy. Dù tỏ ra lạnh lùng và bất cần yêu thương sau tháng ngày xa cách, Ngân vẫn không thể ngừng quan tâm đến người nhận được yêu thương ấy.



Hồi ấy khi tặng chiếc ví cho Duy, Ngân đã cài bức hình gần như duy nhất của mình vào đó. Ngân không thích chụp ảnh, cũng không thích cho người ta thấy ảnh của mình nhưng với Duy thì khác . Nàng biết những quan tâm nồng ấm kia, đầy trách nhiệm kia một ngày nào đó sẽ cạn kiệt, Ngân muốn Duy nhớ nàng. Cái cảm giác khi nghĩ đến người mình yêu thương nhất lãng quên mình, và bóng hình mình tan biến nhanh hơn cát bụi trong tâm trí người đó thực sự, thực sự...rất đáng sợ. Ngày nói lời chia tay Duy, Ngân tự thấy mình dũng cảm nhưng ngu ngốc. Suốt một thời gian dài Ngân ám ảnh bởi suy nghĩ đó. Đêm đặt lưng xuống trên chiếc giường trải ga xanh nhợt, Ngân thấy mình không thở được. Cho đến khi nhịp thở mệt mỏi trở lại đưa Ngân vào giấc ngủ, những bóng hình về Duy lại hiện hữu và ám ảnh khôn nguôi.

Người chủ động chia tay là Ngân để đến cuối cùng, người ám ảnh, day dứt nhất vẫn là cô. Ngân đã rất sợ người quay lưng trước là Duy nên cố dành phần chủ động nhưng đến cuối cùng, người đau nhất cũng vẫn là cô. Vậy đấy! Cuộc sống có nhiều khi dù cố đổi thay cho bằng được vẻ bề ngoài nhưng bản chất không hề thay đổi. Giống như một nửa tổn thương vẫn hoàn thương tổn mà thôi...

Ngân không biết trong suốt ba năm ấy, cái quãng thời gian bạn bè nhắc đến Duy với tư cách là người yêu mình, Duy có phút nào nghĩ đến Ngân với ý nghĩ trìu mến mà những người yêu nhau hay dành cho nhau. Ngân chỉ biết mình từ một cô gái lạc quan và phới tin yêu bỗng e dè trước yêu thương, bỗng dưng lo sợ, sợ mất những yêu thương mình đang nắm bắt, sợ mất người con trai đã trở nên quan trọng như là hơi thở dù từ phía Duy, thứ Ngân nhận được phần nhiều hơi hụt hẫng, sự hụt hẫng lớn dần giết chết niềm tin nhưng yêu thương không dứt. Yêu mà không tin thì yêu trong vô vọng, thứ tình yêu đó, hiểm nguy, vô cùng hiểm nguy.

Suốt quãng thời gian yêu Duy, Ngân luôn phải đua tranh với người con gái đã từng là quá khứ của anh. Duy không kể nhưng Ngân đã tự phát hiện ra và cảm nhận được điều đó. Đúng tròn một tháng sau cái ngày sự thật về thái độ ơ hờ của Duy được hé lộ, Ngân nghĩ tốt nhất là nàng nên xa anh. Ngân mặc định mình không nên và cũng không có quyền ghen tuông vô cớ. Hình bóng người con gái ấy có lẽ vẫn còn ghì trong Duy những thương tổn quá lớn, lớn đến độ tin yêu nơi Ngân mãnh liệt và phơi phới nhường ấy cũng không đủ sức lấp đầy.

(...)

Tác giả: Di An

Được thể hiện qua giọng đọc : Nhím Xù

Kỹ Thuật: Nhím Xù


Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Có một điều rất đơn giản trong tình yêu, đừng chạy theo một người cứ mải chạy theo người khác hoặc những thứ khác mà không bao giờ ngoảnh lại nhìn mình.

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi. Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Khi bạn tìm thấy một người yêu bạn thật lòng, bạn sẽ không phải trưởng thành, sẽ không phải mỗi ngày tìm cách làm cho anh ấy vui còn bạn thì buồn. Chúc bạn sớm ngày tìm được một người như vậy nhé, tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn yêu thương và trân trọng chính mình.

 Replay Blog Radio: Đừng yêu ai đó quá nhiều và đợi chờ người tình quá lâu

Replay Blog Radio: Đừng yêu ai đó quá nhiều và đợi chờ người tình quá lâu

Việc yêu và chờ đợi một người đôi khi giống như đánh cược, được thì ăn cả mà ngã thì trắng tay. Những năm đằng đẵng đợi chờ có khi đổi lại bằng những giọt nước mắt khóc thầm trên vai một người.

back to top