Phát thanh xúc cảm của bạn !

Quỷ Thi_ Phần 4

2014-04-18 16:35

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Ở nơi này, bọn họ không hề chuẩn bị trước tình huống phải đối mặt. Nàng nhìn thấy trong đôi mắt lạnh lẽo kia dần dần xuất hiện tia sáng kinh ngạc không dám tin. Máu tươi, chiến trường, sát phạt không ngừng, dường như tái hiện lại khung cảnh chiến trường nước Từ khi xưa, bọn họ không có cơ hội nhìn mặt nhau lần cuối.

"Tô..."

Hoắc Dương vừa mở miệng, Tô Đài cũng hồi phục tinh thần, nàng nhảy chồm lên phía trước, ôm cổ hắn.Người ôm hắn bây giờ không còn là cô gái có hương thơm dễ chịu mềm mại trước kia nữa, áo giáp lạnh lẽo va vào nhau, phát ra tiếng vang lanh lảnh, không nghe thấy tiếng hô hấp, trên người nàng có mùi mục nát. Tất cả mọi thứ bao trùm lấy cảm xúc của hắn, khiến hắn ngẩn người thất thần.

Nhân cơ hội này, Tô Đài cởi lá cờ chỉ huy trên vai hắn xuống, tiện tay vất ra xa, trùm lên người hắn y phục của một binh lính tầm thường trong quân đội của Hoắc Dương, rồi nàng dẫn hắn di chuyển trong chiến trường hỗn loạn, rốt cuộc ba vạn quân lính người Nhung giờ không thể phân biệt được ai mới là đại tướng quân của nước Vệ nữa.Hoắc Dương cứ để mặc Tô Đài dẫn đi, mãi sau mới phục hồi tinh thần:

"Nàng giết Lưu Nguyệt... là vì muốn cứu ta ư?" Tô Đài quay lưng về phía hắn, cứ như thế tiến về phía trước, Hoắc Dương nhướng mày: "Tô Đài!"

Người phía trước dừng bước, Tô Đài xoay người lại, cùng lúc tung lên một lớp bột phấn màu trắng phiêu tán trong gió. Hoắc Dương thấy hoa mắt, cơ thể mềm nhũn không thể điều khiển: "Nàng... lại giở trò với ta." Tô Đài đỡ lấy thân thể hắn, nghe thấy giọng nói yếu ớt đầy cố chấp của hắn: "Lại một lần nữa, lần nữa..."



Chỉ là một câu than thở, vừa thê lương lại tràn ngập sự bất đắc dĩ. Giống như muốn nói số mệnh ta trong tay nàng, kiếp này cũng thế. Tô Đài không biểu lộ cảm xúc, cố tình làm ra vẻ đang tranh đấu với Hoắc Dương, rồi dần dần rút lui vào trong một lều trại vắng vẻ. Nàng rút từ trong áo ra một bộ trang phục của người Nhung mặc vào người Hoắc Dương.

Nàng hiểu rất rõ một điều, trong tình huống hiện nay nếu muốn Hoắc Dương bỏ rơi ba nghìn tướng sĩ, một mình trốn chạy thì chắc chắn hắn không làm. Tình cảm của người đàn ông này cũng giống như tâm huyết của hắn đều cố chấp như vậy. Nàng chỉ còn cách giết ngựa của hắn, kéo hắn rời khỏi tầm ngắm của kẻ thù, hận không thể biến hắn thành một hạt cát, vì chỉ có như vậy, nàng mới có thể cứu hắn ra khỏi đây.

Bởi vì nàng biết mùi vị cái chết đáng sợ đến mức nạo, áp lực và sự tuyệt vọng ra sao, dù cố gắng an ủi bản thân là giờ đây mình không còn gì phải lo lắng, nhưng lại không thể kiềm chế nỗi chua xót khi không thể nào ngửi được mùi máu tươi vương trên chóp mũi.

Cảm giác đó, nàng không muốn Hoắc Dương phải trải qua.Tô Đài đợi cho âm thanh sát phạt bên ngoài ngưng dần, mới dìu Hoắc Dương đi ra ngoài, ba nghìn tướng sĩ nước Vệ đều đã bị tiêu diệt.

Tiết trời lạnh lẽo, xen lẫn mùi máu tươi thoảng ngập tràn không khí, Tô Đài cúi đầu, đi theo đội quân chữa thương cho bính lính người Nhung. Giữa đường, nàng giết mười mấy gã thương binh, cướp ngựa, đưa Hoắc Dương xuyên qua sơn cốc bị tuyết bao phủ, tìm được quân doanh nước Vệ.

Nàng thầm cảm ơn thân thể đã chết này của nàng, nếu là Tô Đài trước kia, e rằng những vết thương trên chiến trường đủ khiến nàng chết đi mấy lần. Còn thân thể này, không có cảm giác đau đớn, không già đi, không chết, nếu nàng không nói ra câu nói cuối cùng, thì có thể mãi mãi sống như thế này.

Nhưng sống mãi mãi, đối với nàng thì có ý nghĩa gì cơ chứ?

(...)

Tác giả : Cửu Lộ Phi Hương

Người dịch: Hắc Gia

Được thể hiện qua giọng đọc: Mèo Mun, Nhím Xù

Kỹ thuật: Nhím Xù

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người rời đi không có lỗi, lỗi là ở mình khi còn thương. Một ngày mệt ngã đi về, vô tình thấy người cũ. Người vẫn vậy, chỉ là người đi cùng không phải mình. Có một nỗi buồn mang tên người cũ Có một nỗi đau là người từng thương

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Ừ thì trong mắt nàng chẳng có ai, ừ thì nàng ế, ừ thì nàng độc thân, vậy thì cứ để nàng hẹn hò với chính bản thân nàng đi. Vì thế, nàng chẳng hề cô đơn!

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Chỉ biết rằng sau tất cả em vẫn mong một lần được hạnh phúc. Chúng ta liệu có hạnh phúc bên nhau dù thiếu đi tiếng khóc cười của trẻ thơ, tình yêu có bù đắp cho tất cả, hạnh phúc có mỉm cười một lần nữa không anh?

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Tình yêu giá như nó chỉ đơn giản là chuyện của hai người, của chỉ hai người thôi mà không chịu ảnh hưởng của một người nào khác. Giá như là như thế thì giờ đây anh và em đã không phải cần cho nhau thêm một chút thời gian.

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Anh thích cà phê không đường nhưng anh lại uống chocolate nóng vì đó là thứ em thích nhất. Anh yêu chiều tối nhưng anh cũng nguyện ngồi chờ em mỗi sáng mai.

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Một sợi dây buộc quá căng sẽ dễ đứt, sợi nhân duyên cũng vậy. Có những người, tưởng như duyên phận buộc chặt lấy nhanh, nhưng rồi họ vẫn đánh mất nhau trên con đường trưởng thành. Sợi tơ duyên đứt rồi, liệu có cách nào nối lại được chăng?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi.

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Yêu một ai đó, có nghĩa rằng bạn nên chờ đợi. Có thể trái tim của người đó đang bị tổn thương nên nó cần thời gian để lành lại. Đừng nhầm tình yêu với những cơn say nắng, nhưng cùng đừng vì chút rung động đầu đời mà bỏ lỡ mảnh ghép của cuộc đời mình.

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Vì tình đơn phương không thể nào trải qua những cuộc cãi vã, càng không thể nào nói ra được lời chia tay. Thứ đáng sợ chính là nó giết chết xúc cảm của chúng ta một cách từ từ và dai dẳng theo thời gian.

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đúng với câu người ta hay nói “Có một người tôi không muốn gặp lại, bởi gặp lại tôi sợ mình sẽ rung động”. Và tôi đã như thế, không ngờ lại rung động với một người tưởng chừng rất lạ lại hóa ra quen. Có lẽ dù anh có thay đổi như thế nào thì đứng trước anh tôi vẫn rung động.

back to top